Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
22
Trời đã vào đông.
Trưởng công chúa bắt đầu lên triều nhiếp chính.
Lý Hoài Cẩn chỉ giãy giụa đầy mười ngày thì chết. Thẩm Khanh Khanh cũng bị kéo đi tuẫn táng, bị bóp chết trong quan tài đá.
Ta nhớ ra, trước thái y đã từng nói Lý Hoài Cẩn ra còn có thể kéo dài hơi tàn thêm năm mà bây giờ gì hắn đã chết rồi… quả thực quá nhanh.
Ta nhìn Lâu Nguyệt Hành đứng lặng lẽ dưới mái hiên, giả vờ thản nhiên ngắm tuyết.
Không cần nói cũng , chắc chắn lại là do cái tên điên này.
“Lâu đốc chủ không chờ được sao?” Ta chống cằm, trêu chọc hắn.
Hắn quay đầu nhìn ta, đôi mắt u ám trước đã dần trở nên dịu dàng, chỉ là điên rồ trong xương cốt vẫn còn đó, vừa mở miệng là lời lẽ độc địa vẫn tuôn ra như suối: “Hắn chết quá chậm, chướng mắt.”
ra, trong thâm tâm Lâu Nguyệt Hành có một mong chém chết Lý Hoài Cẩn, chỉ là ý nghĩ này không đâu mà có, càng không tiện nói ra. Hắn chỉ có thể cố gắng hết sức che giấu đi phần tâm tư u ám bệnh hoạn đó của mình.
Ta không nhìn Lâu Nguyệt Hành: “Chướng mắt nên giết sao?”
Hắn khẽ giật mình đứng đó, áo đỏ tuyết trắng, đẹp như một bức hoạ trong mơ của ta. Khi mở miệng lần , giọng hắn khàn khàn, mang theo một chút nịnh nọt lấy : “Nếu nàng không thích, sau này ta…ta sẽ cố gắng không giết .”
Ta lại , ghé sát vào tai hắn thì thầm: “Lâu Nguyệt Hành, ta đã sớm nói rồi, như thế nào ta cũng thích.”
“…”
Thích thì thích nhưng chuyện cầu vẫn không thể ta tự mở lời.
Vì , ta vẫn chờ Lâu Nguyệt Hành.
Thế nhưng ngày đó trở đi hắn lại đột nhiên biến mất…
23
Mùa đông này tưởng chừng như kéo dài đến vô tận.
Gần một tháng nay, ta không gặp lại Lâu Nguyệt Hành. Thậm chí ta đã nhiều lần phái người đến Đông Xưởng nhưng đều không tìm hắn. Cuối , ta không kìm được phải hỏi thăm Trường công chúa: “Điện hạ có , Lâu đốc chủ dạo này đang… bận cái gì không?”
Trưởng công chúa liếc ta một cái rồi đáp: “Hắn hả, không có ở kinh thành đâu, đã đi rồi.”
Ta đứng bật dậy, sắc mặt trong nháy mắt thay đổi: “Cái gì?”
Trưởng công chúa gật đầu: “Ừ, Lâu Nguyệt Hành nói có thể phái người đến Đại Lương ta cài cắm nội gián nên hắn cũng ngược lại.”
“Vì , hắn đã ngầm đi bố trí, còn nói rằng chuyến đi này nhất định sẽ giúp Đại Lương ta trừ được mối lo sau lưng.”
“Sau khi thành công, hắn cầu ta ban một ân điển.”
Đầu óc ta bỗng chốc trống rỗng.
Ta sao có thể quên được kiếp trước hắn là bị thương ở , sau khi trở về kinh thành lại nghe tin ta đã chết nên đau đớn đến mức thổ huyết, khiến cho bệnh tim khởi phát.
Sau đó hắn cũng chỉ có thể sống thêm một năm ngắn ngủi thôi.
Nhưng… không đúng!
Chuyện Lâu Nguyệt Hành đi đáng lẽ phải là chuyện của bảy năm sau mới phải, khi đó phá thành, Trưởng công chúa phải lưu lạc tha hương.
Sao lại là năm nay?
Ta lẩm bẩm hỏi: “Lâu Nguyệt Hành hắn có nói… cầu xin ân điển gì không ạ?”
Trường công chúa : “Cầu người trong hắn, là một tiểu thư khuê các.”
“Nhưng hắn xuất thân Đông Xưởng, bị người ta mắng là chó săn mà.”
“Hắn nói sợ phải cho cô nương đó chịu thiệt thòi nên cố ý cầu xin ta, hắn khải hoàn trở về thì ban cho hắn một chức quan.”
“Ồ đúng rồi, bổn cung còn nói cho ngươi , kỳ thực Lâu Nguyệt Hành hắn cũng không phải thực là hoạn quan.”
“Ban đầu bổn cung chỉ hắn tàn nhẫn độc ác đủ có thể trấn áp được đám người trong Đông Xưởng nên mới hắn giữ chức Chưởng ấn, việc cho bổn cung mà thôi.”
“Nói ra thì hắn đã thích cô nương đó nhiều năm rồi…”
“ xứng đôi nàng, hắn trước giờ vẫn liều mạng tiến lên!”
Trong cơn choáng váng ta lại nhớ đến khuôn mặt lạnh lùng của Lâu Nguyệt Hành, còn có từng lời từng chữ mang theo ẩn nhẫn kiềm chế của hắn:
“Lâm cô nương hay quyến rũ người khác, mà trở mặt lại không chịu nhận người.”
“Người rõ người ta thực ôm là ai.”
“Nàng phải… cho ta một danh phận.”
“Tạ Lâm , đừng thất hứa.”
Nghĩ đến hai mắt ta đã ướt đẫm.
“…”
Lâu Nguyệt Hành này đúng là một kẻ điên.
Hắn đi vô nguy hiểm, ta thậm chí còn không dám gửi một lá thư, sợ đánh rắn động cỏ khiến hắn rơi vào cảnh hiểm nguy.
Ta bắt đầu sống trong chuỗi ngày bất an.
Sống lại kiếp này, ta vẫn cố gắng phá vỡ cục diện, vốn không còn tin vào số mệnh sinh tử nhưng sau khi Lâu Nguyệt Hành đi ta đã gần như đã bái hết các thần phật trong kinh thành.
Chỉ cầu cho hắn bình an vô .
Một ngày chờ dài đằng đẵng như một năm.
Ta đến khi Trưởng công chúa đăng cơ xưng Đế, đến khi hoa mai nở rồi tàn, cho từng đêm đông trôi qua.
Ta nhớ hắn đến phát điên.
Cuối , khi tuyết sắp tan thì ta cũng được tin Lâu Nguyệt Hành hồi kinh.
Hắn đã thành công, ít nhất trong vòng ba mươi năm giang sơn Đại Lương sẽ không còn xảy ra chiến loạn.
Hắn đã trở thành công thần bình định giang sơn.
nay về sau, mọi người trên đời sẽ kính trọng hắn, sợ hãi hắn, sẽ không còn những lời nhục mạ, khinh thường như trước .
Chỉ là mọi người đều đồn rằng hắn bị thương nặng.
Ta cố nén nước mắt, thúc ngựa phi một đường đến phủ đệ của hắn, rồi lại quen đường quen nẻo xông thẳng vào phòng ngủ của hắn.
Mặc dù trong kiếp này, là lần đầu tiên ta đến phủ đệ của hắn nhưng kiếp trước, ta đã từng là một hồn ma quanh quẩn ở suốt một năm trời. Vì từng gốc cây ngọn cỏ ở đều trở nên rất quen thuộc ta.
Lâu Nguyệt Hành tuy là Chưởng ấn của Đông Xưởng nhưng vì nắm trong tay quá nhiều bí mật nên hắn rất đề phòng, trong phủ đệ căn bản không nuôi nhiều người hầu.
Người vẫn thân cận chăm sóc hắn chỉ có một tên nô bộc câm.
Ta dễ dàng xông vào phòng của hắn: “Lâu Nguyệt Hành, sao rồi?”
Lúc đó chỉ hắn đang mặc áo trong kín hở, yếu ớt dựa vào giường, sắc mặt hắn tái nhợt nhưng trên mặt là dáng vẻ kinh ngạc không nói thành lời: “Lâm , sao nàng lại…”
Lời còn dứt, hắn đột nhiên nhíu mày ho khan, đôi môi mỏng nhuốm một vệt đỏ tươi.
Ta rốt cuộc không nhịn được, khóc đến hai mắt đỏ hoe: “Lâu Nguyệt Hành, đang chê mạng mình cứng quá phải không?”
“Tại sao lúc đi không nói ta?”
Tên nô bộc câm đang cẩn thận thay băng cho hắn, miếng băng được quấn nhiều lớp nhưng vẫn bị máu thấm đẫm, hơn lại đúng vị trí ở tim.
Kiếp trước, ngay cả khi nhảy xuống khỏi thành lâu mà chết, ta cũng từng rơi một giọt nước mắt nào. Còn kiếp này thì hay rồi, Lâu Nguyệt Hành hắn cứ mà chọc cho ta khóc nấc cả lên, hắn luống cuống tay chân, vội lau sạch máu trên môi, đứng dậy định dỗ ta: “Đều là vết thương ngoài da, dưỡng thương một chút là khỏi mà.”
“Chỉ là nhìn hơi đáng sợ thôi.”
Ta lắc đầu, giọng vẫn run rẩy: “ không? sao bên ngoài đều đồn rằng sắp… chết?”
Lâu Nguyệt Hành bất đắc dĩ khẽ: “Chỉ là lời đồn thôi mà…”
“Mà trước chẳng phải nàng cũng từng nói ta sẽ chết không tử tế hay sao?”
Ta nghẹn lời.
Tên điên này quả là thích bụng chuyện cũ mà.
Hắn đưa ngón tay ra nhẹ nhàng vuốt ve tóc ta, trong ánh mắt si mê lại lộ ra một tia đáng thương: “Tạ Lâm , danh phận mà ta , nàng vẫn cho ta…”
“Nên ta sao nỡ chết được?”
Ta rũ mắt nhìn vết máu ở ngực hắn rồi tự nhéo bàn tay mình…
… sẽ không chết chứ?
Rõ ràng là kiếp trước hắn cũng bị thương ở , kết quả là không thể sống qua năm thứ hai.
Lâu Nguyệt Hành không dỗ được ta nên đành thở dài một tiếng, thành nói: “Được rồi, đúng là có chút nguy hiểm.”
“Chỉ là khi thanh kiếm đó đâm tới, trước mắt ta đột nhiên hiện lên vài mảnh hồi ức.”
“Giống như… đã từng trải qua ở kiếp trước .”
“Vì ý niệm này nên mặc dù ta bị thương nặng nhưng lại tránh được chỗ hiểm.”
“Sau này có thể sẽ lại chút di chứng.. nhưng cũng không sao, chỉ cần thuốc thang châm cứu là được.”
Thì ra là , nghe hắn nói như ta mới thực tin. Chỉ là nghĩ đến sau này hắn phải gắn bó thuốc thang thì ta vẫn không khỏi đau .
Lúc này chợt có thánh chỉ của Nữ đế được đưa đến. Ba đạo thánh chỉ phong thưởng liên tục được đọc lên:
Đạo thánh chỉ thứ nhất: Lâu Nguyệt Hành được phong Bình Cương hầu, trong nom ngàn hộ bách tính.
Đạo thánh chỉ thứ hai: Tạ Lâm có công hộ giá Thiên tử, Nữ đế lại tưởng nhớ công lao của phụ huynh Tạ gia khi còn sống nên được phong Quận chúa, ban hiệu Vinh Hi, còn được ban cả đất đai phủ đệ.
Đạo thánh chỉ cuối chính là tứ .
24
Vị Diêm Vương lạnh lùng của Đông Xưởng nay đã trở thành Bình Cương Hầu, một bước lên mây trở thành hồng nhân được triều đình trọng dụng.
Nghe đồn, vị Hầu gia này sau tháng dưỡng thương, vừa mới có thể xuống giường đi lại liền bắt đầu lo liệu của mình.
Hắn đổi sang phủ đệ cao sang.
Mua thêm hàng ngàn gia nhân.
Tự tay bày biện phòng tân và hỷ yến
Ngày thành vào đúng lúc tuyết xuân tan, vạn vật sinh sôi nảy nở, muôn chim tranh nhau hót vang trời.
Mượn ánh nến đỏ đêm tân ta bên gối Lâu Nguyệt Hành có một cuộn tranh. Chính là bức hoạ năm xưa ta vẽ tặng hắn, còn bảo hắn mang về nhà ôm vào ngủ.
Còn bên đầu giường hắn có một chiếc hộp gỗ, ta không nén nổi tò mò nên lén mở ra liền đủ thứ đồ vật quen mắt…
Có dao găm nạm ngọc, trâm cài, khăn tay, túi thơm, ngọc bội, dải lụa buộc tóc…
không ngờ, toàn là đồ của ta, thậm chí có vài thứ, ngay cả ta cũng không đã rơi vào tay hắn lúc nào…
Ta vuốt ve những đồ vật ấy tưởng tượng đến trước Lâu Nguyệt Hành đã vuốt ve chúng vô số lần ra sao.
Khi hắn mặc hỉ phục đẩy cửa bước vào thì tim ta như nhảy ra ngoài.
Rượu hợp cẩn đã uống xong.
Hắn cởi xuống hỉ bào áo váy của ta, lớp nọ chồng lên lớp , dây dưa quấn quýt lấy nhau. Ta cắn vành tai hắn, hơi thở thơm tho như hoa lan quấn quít trêu ghẹo hắn: “Lâu Nguyệt Hành, trước có ôm cuộn tranh này ngủ không?”
Hắn cong môi khẽ rồi nhẹ nhàng nâng eo ta lên, dùng dải lụa trói chặt lấy ta, vòng này đến vòng khác, cuối trói chặt tay ta và tay hắn lại nhau.
Giọng hắn khàn khàn, đuôi mắt nhuốm màu dục vọng: “Lâm , gọi ta là phu quân.”
Trăng vừa mới lên, hoa xuân ướt đẫm.
Kiếp trước yêu nhau, kiếp này được thoả nguyện ước.
Cuối tất cả đều hóa thành một tiếng gọi nỉ non mềm mại trên gối:
“… Phu quân.”
【HOÀN】