Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
09
Trước mắt đột nhiên xuất một chai đã sẵn. Tôi ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đen trầm của Lộ Chước.
Tất cả mọi người đều ngồi, có cậu ấy , nữa ngay trước mặt tôi.
Lúc ở bên nhau thì vờ không .
Chia tay rồi lại vờ .
Đồ tạo.
Bạn cùng bàn nhìn tôi rồi ngẩng đầu nhìn Lộ Chước.
Cuối cùng cậu ta lấy chai nước trong tay tôi, vặn nắp rồi đặt trước mặt tôi. Đồng tử Lộ Chước khẽ co lại. Nhìn hai chai nước đặt cạnh nhau, thở cậu ấy nặng .
Từng ánh mắt rơi trên mặt tôi. Tôi bực.
Thế là tôi dứt khoát lấy thêm một chai mới, đặt một tờ khăn giấy lên nắp chai, nín một dùng sức vặn .
Không khí yên tĩnh vài giây. Bạn cùng bàn uống một ngụm chai nước mình đã .
“Được đấy áp dụng lực ma sát tốt đấy .”
Tôi nhìn Lộ Chước vẫn nguyên tại chỗ, rồi thu tầm mắt lại.
Tôi định chơi một lúc rồi tìm cớ chuồn . Ngày nào cũng thế đúng là phiền .
Trước đây tôi cảm thấy gương mặt kia đẹp trai quá hợp gu tôi.
Bây giờ nhìn lại…
Tôi nhìn qua, lại phát Lộ Chước cũng đang xuyên qua bạn cùng bàn nhìn tôi.
cậu ấy khẽ , có chút u oán, có chút đáng thương, môi cũng mím thành một đường thẳng.
Được rồi, nếu nhìn mặt thì vẫn hợp gu tôi.
Nhưng tôi sẽ không mềm lòng đâu.
Tôi vờ không thấy, cố ý phớt lờ ánh mắt nóng rực kia.
Nhưng trò giải trí đầu tiên lại là hay thách. chai trên bàn xoay tới xoay lui, cuối cùng rơi trước mặt tôi.
ngoài không xem ngày rồi. Tôi hít ngược một .
“ lòng.”
Trong tiếng hò reo, có người nhìn tôi rồi lại nhìn Lộ Chước.
“Vì đá anh Chước của bọn tôi?”
Hình như từ sau khi chúng tôi chia tay, mọi người đều rất quan tâm vấn đề .
Có lẽ bởi vì Lộ Chước là nhân vật nổi tiếng trong trường. Từ khi tôi bắt đầu theo đuổi Lộ Chước, chuyện đã luôn mang bàn tán.
Tôi không muốn nhắc lại chuyện Lộ Chước căn bản không tôi nữa, bèn dứt khoát miệng.
“Đổi thành thách .”
Tiếng hò reo càng lớn . Tề Minh vỗ bàn dậy.
“ chia tay một .”
trường ầm ĩ vô cùng. Tôi nghe thấy có người :
“Lần trước tôi thấy hai người họ nhau cũng là Khương Chi chủ động mà. nhiều lần như vậy rồi, một nụ thôi, có mà thách chứ.”
“Không thú vị cả, đổi khác không được à?”
Lộ Chước dậy, rót ba ly .
“Tôi chịu thay.”
Tôi sự sẽ không cậu ấy nữa. Vốn dĩ tôi cũng định đổi thành uống , nhưng cậu ấy vậy, trường lập tức yên tĩnh không ít.
“Không phải chứ, sự là cô ấy đá Lộ Chước à?”
“Liếm chó đá chính chủ, tôi đúng là mang tầm mắt.”
Tôi im lặng nhìn Lộ Chước uống đến ly thứ hai, càng sâu .
Dạ dày cậu ấy kém, nhưng cũng chưa đến mức mấy ly đã không uống nổi.
Cậu ấy mặt thì cứ để cậu ấy mặt .
10
Tôi thu tầm mắt lại, mọi người cụt hứng tiếp tục trò chơi.
Mãi đến vòng thứ ba, chai xoay trúng bạn cùng bàn. Tôi xuyên qua cậu ta, không nhịn được liên tục nhìn về phía Lộ Chước.
Mặt cậu ấy trắng đến đáng sợ, nhưng cổ lại đỏ bất thường.
Dường như cậu ấy rất khó chịu, mím môi yên lặng ngồi đó.
“ với cậu đấy.”
Bạn cùng bàn chạm vào tôi. Tôi ngẩng đầu mới phát mọi người đều đang nhìn tôi.
“ thế? Chai có xoay đến chỗ tôi đâu?”
Tôi lấy lại tinh thần.
“Giang Nhất Phàm rút trúng thử thách là chọn một người để tỏ , đang hỏi có thể tỏ với cậu không.”
Có người cười. Tôi nhìn cậu ta.
“Giúp với, bạn cùng bàn tốt bụng. Đừng mất vui. Cậu vờ đồng ý, sau đó tôi mua cho cậu chiếc vòng tay lần trước cậu .”
Cậu ta ghé tới chuyện với tôi, giọng không to không nhỏ. Người khác không nghe rõ, nhưng tôi ngồi bên trái cậu ta và Lộ Chước ngồi bên phải cậu ta đều nghe rõ ràng.
Tôi chưa miệng, trước mắt đã phủ xuống một bóng râm. Không biết Lộ Chước dậy từ lúc nào.
Cậu ấy nhìn tôi với gương mặt trắng bệch.
“Không được.”
Vốn dĩ tôi cũng không định đồng ý. Đôi mắt bạn cùng bàn khẽ lóe lên.
“Liên quan đến cậu?”
Tôi nghe có đó không đúng. Giang Nhất Phàm đang quái vậy? Không phải cậu ta với tôi rằng cậu ta thầm một đàn anh ?
Tôi không hiểu cậu ta. thấy đôi mắt cố chấp lại đau khổ của Lộ Chước.
Mặt cậu ấy trắng như giấy, bộ não như cũng rút cạn.
“Không được.”
“Đừng.”
Cuối cùng tôi cũng cảm thấy không ổn, đưa tay kéo cánh tay cậu ấy.
Khoảnh khắc chạm vào, da đầu tôi tê rần.
Nóng đến thế , đây là nhiệt độ cơ thể con người ?
“Gọi cấp cứu!”
Tôi tức mất. Lộ Chước đúng là có bệnh, bệnh không nhẹ.
“Uống thuốc cephalosporin rồi uống , cậu không cần mạng nữa à? Có thể người đấy, cậu có biết không?!”
Bác sĩ vừa , tôi đã ném gối vào mặt Lộ Chước.
Môi cậu ấy trắng bệch bất thường, càng hốc mắt đỏ .
“Xin lỗi, .”
Cách gọi là trước đây tôi dụ cậu ấy gọi, nhưng Lộ Chước khi tôi quấn đến không chịu nổi mới gọi tôi như vậy.
“Rốt cuộc cậu muốn ? Cậu ghét tôi thì bám lấy tôi? Tôi sự hối hận được vì đã trêu chọc cậu.”
Miệng tôi người che lại. Lộ Chước hình như say, nước mắt rơi lã chã.
Lộ Chước tỉnh táo sẽ không khóc.
có Lộ Chước say mới khóc.
Lần trước cậu ấy khóc là vào sinh nhật tôi, khi đó tôi dỗ cậu ấy uống rất nhiều . Lộ Chước lúc ấy hoàn toàn biến thành một con người khác, vừa dính người vừa ngoan ngoãn.
Cả tối ôm tôi những lời của cả một năm.
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay cậu ấy che miệng mình. Mu bàn tay cắm kim truyền dịch, nhìn có chút đáng thương.
“Tôi không cố ý. Vừa rồi tôi quên mất mình đã uống thuốc cảm. Tôi thấy cậu không muốn tôi, nên muốn uống thay cậu. Tôi vội quá nên quên mất.”