Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chap 4

khéo tôi cũng định tìm anh ta.

Bắt máy xong, tôi chẳng nể nang: “Tư Mộ Niên, anh làm trò đấy? Mách ba mẹ tôi, hay anh chê tôi chưa bảo với chuyện anh nuôi bồ nhí, có con rơi bên ngoài hả?”

“Hân Hân, em đừng nóng, anh sợ em gặp chuyện thôi.”

Tôi ghê tởm dáng vẻ đạo mạo của anh ta, liền gằn giọng: “Tôi nhắc lần , mau ký đơn ly hôn .”

“Hân Hân, em biết anh sẽ không đồng ý ly hôn .”

Giọng anh ta đầy vẻ đổ lỗi, cứ như chính tôi có lỗi với anh ta.

“Vậy hẹn gặp nhau ở tòa!”

Tôi đang định cúp anh ta vội nói: “Đợi , Hân Hân, mẹ anh muốn tuần này chúng ta về ăn cơm.”

“Anh biết giờ em không muốn gặp anh, nhưng mẹ anh đối xử với em không tệ, hai chúng ta là chỗ thân quen, em sẽ không nỡ làm bà ấy mất mặt chứ?”

Tôi nhíu mày, bực bội nói: “Biết rồi.”

“Vậy để anh đón em nhé?”

“Không cần.”

Tôi lạnh lùng: “Nể mặt mẹ nên tôi mới ăn bữa cơm, Tư Mộ Niên, anh đừng làm phiền tôi nữa.”

tuần, tôi Tư như hẹn.

nghe tiếng nói từ phòng khách, tôi khựng chân, hỏi bác quản gia đứng cạnh: “Hôm nay có khách ?”

Còn chưa kịp nghe bác ấy trả lời tôi nghe tiếng mẹ Tư vọng ra: “Là Hân Hân hả, mau vào đây.”

Tôi đành đẩy cửa bước vào.

quang cảnh phòng khách, nụ trên môi tôi dần tắt.

“Chào dì.”

Dường như bà Tư không để ý cách xưng hô của tôi thay đổi, bà ấy bước nắm tôi, vẻ giới thiệu: “Hân Hân , để mẹ giới thiệu. Đây là Tô Uyển Ngọc, con gái nuôi mới của mẹ!”

“Uyển Ngọc, đây là con dâu của mẹ, Tống Hân Hân.”

7

phụ nữ quen thuộc trước mặt xoa cái to, lộ nét ngạc nhiên cùng áy náy: “Hóa ra chính là con dâu mẹ nuôi hay nói. Khi trước thật ngại quá. Hôm ấy vì cơ thể em không khỏe, nhất thời gấp gáp mới chen hàng của . Mong đừng để nhé.”

Mẹ nuôi, con nuôi?

Không biết bà Tư có hay con gái nuôi của mình đang mang thai đứa con của chính con trai bà ta không nhỉ?

Nếu không biết vụ này quả là thú vị.

Còn nếu biết rõ ràng bữa cơm hôm nay là màn “Hồng Môn Yến” nhằm vào tôi.

Tôi rút ra khỏi bà Tư, nhạt giọng: “Thật không? Lúc đó cô còn quát tôi to mức chẳng giống đang khó chịu chút nào.”

Nụ của Tô Uyển Ngọc khựng , ánh mắt tỏ vẻ oan ức: “Ý là không chịu bỏ qua cho em ư?”

Tôi chẳng buồn đáp.

cô ta sắp khóc, bà Tư bèn vội vã xoa dịu: “Ôi dào, chuyện nhỏ thôi . Hơn nữa con đang mang thai, Hân Hân nhường nhịn con một chút cũng nên .”

“Hân Hân, con đúng không?”

Tôi im lặng.

Nụ của bà Tư cũng nhạt , giọng đầy mỉa mai: “Hình như Hân Hân không định nể mặt bà già này rồi.”

“Mẹ nuôi, mẹ đừng giận, lòng bọn con rất kính trọng mẹ !”

Tô Uyển Ngọc ôm đứng dậy dịu giọng an ủi.

Bà Tư xoa khóe mắt, tỏ vẻ tủi thân: “Mẹ già rồi, mong cửa đông sum vầy, nhưng con trai mẹ cưới bao nhiêu năm chẳng có lấy một mụn con.”

Nụ trên mặt Tô Uyển Ngọc càng rạng rỡ, giọng điệu nhẹ nhàng: “Mẹ nhất định là có phúc, sau này kiểu cũng con đàn đống, được hưởng phúc lâu dài!”

Tôi đứng một bên, ung dung diễn.

Tôi cũng phục Tô Uyển Ngọc, mang bầu tám tháng nịnh khéo không chê chỗ nào.

Đúng lúc ấy, Tư Mộ Niên bưng đĩa hoa quả từ bếp ra.

“Mọi đang nói thế?”

tôi, anh ta tỏ vẻ mừng rỡ: “Hân Hân, em rồi !”

Anh ta sải bước gần, định nắm tôi nhưng tôi lùi ngay.

“Anh Mộ Niên, em đau quá…”

Tô Uyển Ngọc lập tức làm mặt khổ sở, giọng điệu nũng nịu.

Anh ta thoáng liếc tôi, cắn môi, cùng bên cô ta.

“Em sao rồi?” Anh ta hạ giọng hỏi.

Tôi giả vờ như không cái liếc đầy khiêu khích của Tô Uyển Ngọc.

“Không sao, con đạp em một cái thôi.”

Ánh mắt Tư Mộ Niên cô ta bỗng trở nên dịu dàng.

Tôi buồn nôn.

Bà Tư ngồi cạnh đó còn cố tình khơi chuyện: “Ôi chao, Uyển Ngọc khiến ta ghen tị quá. Giá như mẹ cũng sớm được bế tốt biết mấy.”

Không thể nhịn nổi cảnh này nữa, tôi quyết định lên tiếng: “Dì , chẳng phải dì nằm sẵn cô Tô rồi đấy sao?”

8

Tôi nhạt: “Sao hả, Tư Mộ Niên không nói cho dì biết anh ta ngoại tình, sớm ngủ với ‘con gái nuôi’ của dì rồi ?”

Không khí phòng nhất thời đông cứng.

Mặt Tư Mộ Niên xám ngoét.

“Hân Hân…”

Bà Tư cắt ngang lời anh ta, thẳng vào tôi: “Hân Hân, nếu con biết, vậy mẹ nói thẳng luôn. Uyển Ngọc mang cốt nhục của Tư, con với Mộ Niên lấy nhau bao năm không mang thai, giờ con có bầu, lẽ ra con phải mừng chứ!”

cơ? vì chồng tôi ngoại tình hay vì anh ta có con ngoài giá thú?”

Tôi cả này suy nghĩ thật nực .

“Dì Tư, nếu dì nghĩ như thế sao ngày xưa khi chú Tư ngoại tình, dì còn khóc lóc đòi sống đòi chết, ép chú phải đuổi kia làm ?”

Sắc mặt bà Tư đỏ bừng.

“Nhưng tôi sinh ra Mộ Niên! Cô không thể cho Tư một đứa , vậy còn có ích chứ?”

Tôi chẳng nể nang: “Hóa ra mắt dì, giá trị của phụ nữ gói gọn tử cung thôi ?”

“Quên rồi sao, chính tôi mới là giúp Tư Mộ Niên khởi nghiệp, còn thay anh ta ra nước ngoài giải quyết khủng hoảng. Dùng chút chuyện này để áp đặt tôi á? Mơ !”

“Cô… Cô..”

Bà Tư giơ vào tôi, toàn thân run lên.

cùng, Tư Mộ Niên mới bước : “Hân Hân, sao em có thể nói với mẹ như vậy?”

Tôi giễu cợt: “Ồ, cùng anh cũng dám ló mặt rồi. Nãy giờ nấp sau lưng mẹ, tôi cứ tưởng anh là ‘em bự’ đấy.”

“Tống Hân Hân!”

Anh ta bỗng to tiếng.

“Tôi đây, sao thế?”

Tôi chẳng hề e ngại.

Chẳng lẽ ai to giọng hơn sẽ đúng ?

Tô Uyển Ngọc lập tức rơm rớm: “Tất cả do em không tốt, Hân Hân, em , đừng giận anh Mộ Niên nữa nhé!”

Nói rồi, cô ta ôm lao ra ngoài.

Bà Tư vậy hốt hoảng, vội đẩy Tư Mộ Niên: “Mau, mau giữ con , coi chừng đích tôn của mẹ!”

cùng bọn giữ chân được Tô Uyển Ngọc.

Cô ta thu mình vòng Tư Mộ Niên, nước mắt tuôn như suối.

Bà Tư quýnh quáng xót xa: “Con mau dỗ dành Uyển Ngọc , con kích động thế này không tốt cho mẹ đâu!”

Tư Mộ Niên cũng cuống cuồng.

Anh ta dỗ mãi, Tô Uyển Ngọc tự cho rằng chính mình phá hoại hôn nhân của chúng tôi, muốn bỏ , thậm chí còn đòi phá bỏ đứa .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.