Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
5、
“Cô đang nói bậy cái gì vậy?”
Giọng Bùi Luật run rẩy vì không tin nổi, không lạnh lùng như trước.
“Đứa trẻ của cô ta… thì liên quan gì đến tôi?”
“Sao lại không liên quan?”
Vương Ngọc Như tức đến run người.
“Nha Nha nay sáu tuổi, anh tự tính thời gian đi!”
“ đó Uyển Đình chia tay anh căn bản không vì chê nghèo yêu giàu, mà là mẹ anh quỳ xuống cầu cô , nói cô có bệnh di truyền làm liên lụy đến anh!”
“Cô sợ một ngày nào đó mình ngột rời đi như dì, anh không chịu nổi cú sốc, nên mới ép bản thân diễn vở kịch đó!”
Tiếng hít khí lạnh vang lên khắp nơi.
Bùi Luật đứng chết lặng tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.
mắt anh chăm chăm nhìn khuôn mặt đang hôn mê của tôi, như muốn tìm ra câu trả từ đó.
“Vớ vẩn!”
Dì Bùi nhiên lao tới, Vương Ngọc Như mà quát lớn.
“Con đàn bà , đừng có ở đây mà chia rẽ tình cảm!”
“ đó rõ ràng là Cố Uyển Đình tự mình leo lên cành cao, dây dưa không rõ ràng với đàn ông khác, giờ thấy Tiểu Luật phát đạt , lại muốn mang theo con hoang đến bám víu!”
“Chia rẽ tình cảm?”
Vương Ngọc Như tức đến lồng ngực phập phồng.
“Bà dám nói đó không đi tìm Uyển Đình sao?”
“Dám nói không quỳ xuống trước mặt cô cầu cô chia tay sao?”
“Có người phụ nữ ham tiền nào vì tiền mà đem cả mạng sống ra đánh cược không?!”
mắt Bùi Luật liên tục chuyển qua lại giữa hai người, chân mày nhíu .
Những trích đầy kiên quyết của Vương Ngọc Như va nhau, khiến hận ý vốn kiên lòng anh bắt đầu sụp đổ.
Anh nhìn khuôn mặt đầy vết phát ban của tôi, nhớ lại bóng lưng quyết tuyệt của tôi đó khi đi, lại nhớ đến cảnh tôi quỳ xuống dập đầu bệnh viện, trái tim như bị một bàn tay siết .
Đúng lúc , điện thoại túi dì Bùi nhiên vang lên dồn dập.
Sắc mặt bà thay đổi, vội vàng bắt máy.
“Cái gì?”
Bà hét lên thất thanh, giọng vỡ ra.
“Các người làm ăn kiểu gì vậy? Ngay cả một đứa trẻ cũng không trông nổi!”
Bùi Luật nhíu mày:
“Đứa trẻ nào?”
Vương Ngọc Như bật cười lớn:
“Anh nghĩ vì sao Uyển Đình lại chịu đến dự đám cưới của anh?”
“Vì muốn anh vài đồng tiền sao? Sai !”
“ không vì mẹ anh bắt cóc con gái anh, lấy đứa trẻ vốn sắp chết để uy hiếp cô sao!”
Bùi Luật nhiên siết cổ tay mẹ mình, giọng đầy hoảng loạn:
“Mẹ, cô nói thật sao? Mẹ giấu Nha Nha ở đâu ?”
Sắc mặt dì Bùi trắng bệch, lắp bắp không nói nên .
Vương Ngọc Như nhân cơ hội lên, đẩy mạnh Bùi Luật ra:
“Bây giờ không lúc truy cứu ! Uyển Đình sắp không chịu nổi nữa , tôi gọi xe cấp cứu, anh mau cho người đi tìm Nha Nha!”
Cô thẳng mặt Bùi Luật, mắt sắc bén:
“Bùi Luật, nếu anh chút lương tâm, thì mau tìm đứa bé về đi!”
“Nha Nha giống hệt anh lúc nhỏ, tìm về làm xét nghiệm ADN, có con anh hay không, kiểm tra là biết ngay!”
Tiếng còi xe cấp cứu vang lên từ xa đến gần, phá vỡ tĩnh lặng chết chóc của phòng tiệc.
Nhân viên y tế khiêng cáng chạy , cẩn thận chuyển tôi lên.
Trước khi lên xe, Vương Ngọc Như đầu lại, hung hăng trừng mắt nhìn Bùi Luật:
“Tôi cảnh cáo anh, nếu không tìm được Nha Nha, Uyển Đình mà có gì, thì cả đời anh đừng hòng được yên ổn!”
Bùi Luật đứng tại chỗ, nhìn chiếc xe cấp cứu lao đi tiếng còi vang vọng, nhớ lại những của Vương Ngọc Như, trái tim như bị búa nặng giáng xuống.
Anh nhiên đầu nhìn mẹ mình, mắt lạnh băng:
“Mẹ, rốt cuộc là gì?”
Dì Bùi bị mắt của anh làm cho hoảng sợ lùi lại một , môi run rẩy, không nói thành hoàn chỉnh.
Bùi Luật không hỏi thêm nữa, mà lấy điện thoại ra gọi đi, giọng nói mang theo cấp bách không nghi ngờ:
“Huy động toàn bộ lực lượng, tìm một bé gái sáu tuổi trên toàn thành phố.”
“Tên là Nha Nha, gương mặt rất giống tôi lúc nhỏ…”
giọng nói của anh, lần đầu tiên không lạnh lùng và hận thù, lại hoảng loạn và một tia hy vọng mà ngay cả chính anh cũng chưa nhận ra.
6、
Sau khi cúp điện thoại, các đốt ngón tay siết điện thoại của Bùi Luật trắng bệch.
Anh vừa người lao ra ngoài, thì cổ tay bị một bàn tay ấm nóng nắm .
Là .
Vạt váy cưới của cô ta vẫn dính vết rượu vừa đổ, lớp trang điểm tinh xảo lem đi hơn nửa, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh:
“A Luật, anh đi đâu? Hôm nay là đám cưới của chúng ta mà!”
Giọng cô ta nghẹn ngào, móng tay gần như cắm da anh.
“Anh là chú rể, sao có bỏ em lại lúc ?”
“Mọi người đều đang nhìn chúng ta!”
Các vị khách xung quanh sớm náo loạn, tiếng xì xào bàn tán dâng lên như thủy triều.
Có người giơ điện thoại chụp ảnh, có người tụm đầu bàn tán, phòng tiệc vốn đang vui vẻ giờ hỗn loạn như một nồi cháo.
Bùi Luật đầu nhìn , mắt thoáng qua một tia áy náy, vẫn mạnh mẽ gỡ tay cô ta ra:
“ , lỗi.”
“ lỗi?”
loạng choạng lùi lại một , nước mắt lăn dài trên má.
“Một câu lỗi là đủ sao?”
“Đám cưới chúng ta chuẩn bị lâu như vậy, anh nói bỏ là bỏ?”
“ vì Cố Uyển Đình và đứa con hoang của cô ta sao?”
“Nó không con hoang.”
Giọng Bùi Luật nhiên trở nên lạnh lẽo, mắt không hề nhượng bộ.
“ , tôi bù đắp cho em, bây giờ tôi đi tìm Nha Nha.”
Chưa dứt , anh người đi, bị dì Bùi lao tới ôm chân.
“Tiểu Luật! Con không được đi!”
Dì Bùi quỳ dưới đất, tóc tai rối bời, hoàn toàn mất đi vẻ diện ban nãy.
“Cố Uyển Đình đó là sao chổi!”
“Mẹ nó có bệnh di truyền, nó cũng mang bệnh, đứa con nó sinh ra càng là thứ đoản mệnh, biết hao tiền tốn của!”
“Nếu con dính líu đến bọn chúng, đời con bị hủy hoại hoàn toàn!”
Bà đưa tay kéo ống quần Bùi Luật, khóc lóc khàn giọng:
“Mẹ con, con nghĩ đến thân phận hiện tại của mình đi, nghĩ đến nghiệp của con đi!”
“Nếu con rời đi, người khác nhìn con thế nào?”
“Con không vì hai người sắp chết, mà đánh đổi cả cuộc đời mình!”
Bùi Luật dừng .
Anh cúi đầu nhìn người mẹ đang quỳ dưới đất, mắt phức tạp.
Anh nhớ lại những tháng tuổi thơ mẹ một mình nuôi anh khôn lớn, nhớ lại bao qua bà vì nghiệp của anh mà lao tâm khổ tứ…
khi nghĩ đến Cố Uyển Đình đang hôn mê, nghĩ đến Nha Nha không rõ tung tích, tim anh đau như bị dao cắt.
“Mẹ,” giọng Bùi Luật run nhẹ, vô cùng kiên , “nếu Uyển Đình và Nha Nha có gì, thì con sống ý nghĩa gì nữa?”
Anh cúi xuống đỡ mẹ dậy, bị bà ngột đẩy ra.
“Con! Con ép chết mẹ sao?!”
Dì Bùi tức đến run người, giơ tay tự tát mình.
“Sao mẹ lại sinh ra một đứa con bất hiếu như con!”
“Vì một người phụ nữ, mà đến mẹ cũng không cần nữa!”
Bùi Luật hít sâu một hơi.
Anh nhìn và mẹ mình, người sải ra ngoài.
“Mẹ, đợi con tìm được Nha Nha, mọi có câu trả .”