Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bố Cố im lặng từ nãy giờ dập tắt điếu thuốc, nặng nề thở dài.
“Tử Dạng, bỏ đi.”
Hai mắt Cố Tử Dạng đỏ ngầu.
“Bỏ đi là sao? Bố, cần ấy!”
Bố Cố không nhịn được lấy ra một giấy khác.
“Đây là thứ kẹp trong thỏa thuận hôn. tự xem kỹ đi.”
Cố Tử Dạng run tay nhận lấy.
Đó là một kết quả khám thai.
Dọa sảy thai.
Đó là đứa đầu tiên của anh và tôi.
Ngay ngày hôm qua.
Ngay lúc tôi khổ sở cầu anh.
Đứa trẻ ấy đã mất.
đó, chỉ cần Cố Tử Dạng chịu tin tôi, chịu đưa tôi ra khỏi nhà kho bệnh viện, đứa bé vẫn còn có cơ hội được giữ lại.
Cố Tử Dạng siết chặt kết quả khám thai, mất kiểm soát khóc lớn.
“ … …”
Đó là đứa anh mong chờ từ lâu.
Đứa anh yêu nhất.
mà lại tuyệt vọng mất đi trong tay anh.
Phía sau kết quả khám thai là dòng chữ tôi để lại.
— Buông tha em.
Đó là lời cầu của tôi.
Lời cầu duy nhất trong mười năm dài đằng đẵng ấy.
nhanh, tôi một thành phố khác, nhận được bản thỏa thuận hôn đã ký tên.
giữa kẹp một giấy, ghi thời gian và địa điểm.
Chiều mùng một tháng sau, Cục Dân , thủ tục hôn.
Nét chữ hai chữ “ hôn” cuối cùng nhòe, như có một giọt nước mắt rơi chuẩn xác xuống đó.
Chiều mùng một tháng sau, tôi Cục Dân .
Cố Tử Dạng đứng đó.
Anh mặc áo khoác đen, càng khiến sắc mặt trông tái nhợt.
Quầng thâm dưới mắt anh nặng, giống như từ tôi rời đi, anh chưa từng ngủ ngon.
thấy tôi, trong mắt anh lóe lên vẻ vui mừng. Anh gần như tham lam quan sát tình trạng tại của tôi.
Phát dường như tôi sống tốt hơn bên cạnh anh, anh vừa đau lòng vừa cố nặn ra một nụ cười.
“Lâu không gặp.”
Tôi gật đầu.
“Lâu không gặp.”
Sau một hồi im lặng, tôi ngượng ngùng chỉ vào Cục Dân .
“Vào thủ tục trước nhé?”
Cố Tử Dạng ngẩn ra một chút, cụp mắt.
“Được.”
Sau đó, chúng tôi lặng lẽ hoàn tất toàn bộ quy trình.
Không giống những cặp khác có giận dữ xé rách mặt nhau, hoặc một bên đau đớn như sinh tử biệt.
Chúng tôi giống như đang hoàn thành một hạng mục đơn giản.
Sau xong thủ tục và bước ra ngoài, tôi cuốn sổ trong tay, chậm rãi thở ra một .
“ .”
Cố Tử Dạng gọi tôi từ phía sau.
Tôi quay đầu lại.
Chiếc vòng ngọc được đưa tới trước mặt tôi.
Là chiếc vòng mẹ tôi để lại.
Ban đầu bị An Kỳ cố ý vỡ, mảnh vụn rơi rải rác khắp phòng khách.
Bây giờ gần như đã được khôi phục nguyên vẹn, chỉ có những chỗ không hàn lại thì được trang trí bằng đường chỉ vàng.
“Anh đã tìm nhiều . vỡ quá nặng nên dù thế cũng không khôi phục như ban đầu. Nhưng kết quả tại, vẫn khá ổn.”
“Dù chiếc vòng biến thành hình dạng gì, vẫn là di vật dì để lại, có ý nghĩa kỷ niệm lớn. anh quyết định trả lại chủ cũ.”
Tôi nhận lấy chiếc vòng, cảm giác quen thuộc quanh quẩn trong lòng.
Tôi nói với Cố Tử Dạng:
“Cảm ơn anh. Anh có lòng .”
Mắt Cố Tử Dạng đỏ lên.
“Không có gì phải cảm ơn. Chiếc vòng vốn là do anh cố chấp, nên mới bị vỡ.”
“ nên nói lỗi… là anh.”
Tôi bất ngờ anh.
Quen nhau mười năm.
Đây là lần đầu tiên Cố Tử Dạng mở miệng nói lỗi tôi.
Anh thật sự đã thay đổi.
Chỉ tiếc là, tại mọi thứ đã không còn như xưa.
“Chiếc vòng là do anh bỏ ba mươi triệu mua lại. Anh có quyền xử lý thế cũng được. Nhưng nếu anh đã chọn đưa tôi, xem như tôi nợ anh ba mươi triệu. Ngày mai tôi sẽ chuyển anh.”
“Không cần.”
Cố Tử Dạng vội, giọng khàn đi.
“ , đừng khách sáo với anh như .”
Ánh mắt tôi vẻ nghi hoặc. Mắt anh càng đỏ hơn.
Bởi anh nhớ ra, đầu tiên tỏ ra khách sáo, xa cách, là anh.
Là anh nói rõ chiếc vòng đáng ba mươi triệu, nói tôi không đáng ba mươi triệu, không có tư cách mang đi.
Anh chật vật cúi đầu, gần như không dám tôi.
Mấy lần anh hít sâu, cuối cùng mới ngẩng đầu lên lần nữa.
“ , lúc trước anh không chịu để em mang chiếc vòng đi là anh muốn giữ em lại. Anh sợ em rời khỏi anh.”
“Nhưng anh thật sự không biết phải thế mới có giữ em. Anh không cúi đầu được. Anh sợ chỉ cần cúi đầu, anh sẽ thấp hơn em một bậc. đó em có vứt bỏ anh bất cứ lúc .”
“ anh dùng thái độ kiêu ngạo nhất để cố ép em lại. tận bây giờ, anh mới nhận ra mình đã sai mức vô lý thế .”
“An Kỳ anh đã sa thải từ lâu . Anh chưa từng để tâm ta. Anh chỉ dùng ta để kích thích em mà thôi.”
“Nói nhiều như , không phải anh muốn cầu em tha thứ. Anh chỉ muốn nói với em…”
“Anh yêu em.”
luôn khẩu xà tâm Phật ấy cuối cùng đã xác nói ra điều thật sự trong lòng mình.
Tôi ngẩn ra, mỉm cười.
“Tốt lắm. Cố Tử Dạng, tin rằng sau nếu anh gặp gái mình thích hơn, ấy nhất định sẽ cảm thấy hạnh phúc.”
Cố Tử Dạng không nói gì, chỉ tôi thật sâu.
Giống như anh muốn nói với tôi rằng ngoài tôi ra, anh sẽ không yêu bất kỳ phụ nữ nữa.