Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sau khi cô bạn thanh mai của Tống Cẩm Hòa lại ngồi lên phụ lái của anh ta.
Tôi không làm ầm lên, cũng cãi vã, ngoan ngoãn ra sau ngồi cạnh anh em tốt của anh ta — Trần Cảnh Xuyên.
Khi xe xóc nảy, đầu gối tôi lướt đùi anh, rắn chắc và căng chặt.
Tôi cố ý không rút chân lại.
Anh cũng không né.
Giữa đường, xe ghé trạm dừng chân. Cô thanh mai quấn lấy Tống Cẩm Hòa, bắt anh ta đi vào nhà vệ .
xe đóng lại, Trần Cảnh Xuyên giữ lấy gáy tôi rồi cúi xuống hôn.
Bị hôn đến đầu óc mơ hồ, tôi không nhịn được mà nghĩ:
Nghi ngờ đàn ông, thấu hiểu đàn ông, rồi trở thành đàn ông — là chân lý.
1
Sau khi Giản Khả, cô bạn thanh mai của Tống Cẩm Hòa, lại một lần nữa ngồi lên phụ lái của anh ta.
Tôi không cãi, cũng không làm ầm, chỉ xoay người mở sau.
Nhưng nhìn vào, tôi hơi khựng lại.
Không ngờ chuyến tự lái ngắn ngày này, một người bận rộn như Trần Cảnh Xuyên cũng tham gia.
Tôi chóng lấy lại bình tĩnh, lịch sự gật đầu với anh.
Trần Cảnh Xuyên đeo kính, gương mặt còn vương chút mệt mỏi.
Anh nâng mí mắt nhìn tôi một , cũng gật nhẹ, rồi lại nhắm mắt.
Giản Khả thắt dây an toàn đầu lại, đắc ý nhướng mày với tôi.
“ Thanh , em say xe, nên ngồi phía trước nhé.”
Tống Cẩm Hòa cũng đầu nhìn tôi: “Tiểu Khả say xe. Em rộng lượng chút đi, đừng ngày nào cũng mấy chuyện nhỏ nhặt này mà giận dỗi.”
Tôi khẽ cười: “Được thôi.”
Tống Cẩm Hòa có vẻ hơi bất ngờ, nhưng cũng không nói thêm .
Bởi Giản Khả đã nhét thẳng miếng bánh mì cô ta cắn dở vào miệng anh ta.
“Không ngon. Anh ăn giúp em đi.”
Tống Cẩm Hòa không nhíu mày lấy một , tự nhiên ăn nốt nửa miếng bánh.
Giản Khả nhìn tôi kính chiếu hậu, cười hì hì rồi lè lưỡi.
Tôi không thèm để ý đến cô ta, lấy một chai soda chuẩn bị mở.
Nắp chai chặt. Tôi vặn hai lần vẫn không mở được.
Còn Giản Khả ở trước thì đang nhét chai nước của mình vào tay Tống Cẩm Hòa, nũng nịu:
“Anh ơi, em sự không mở được mà.”
“Từ nhỏ đến lớn anh biết rồi đó, tay em yếu nhất mà.”
Tống Cẩm Hòa trông hưởng thụ, dễ dàng mở chai nước cho cô ta.
Hai người uống chung lại, hề có ý giữ khoảng cách.
Tôi thấy hơi buồn nôn.
Đang định đặt chai nước xuống.
Bỗng bên cạnh có một bàn tay đàn ông vươn tới, cầm lấy chai nước trong tay tôi.
Dưới tay áo vest casual màu đen là một đoạn sơ mi xám bạc.
Tay áo ôm gọn lấy tay gầy, xương tay thanh rõ của anh.
Bàn tay ấy đẹp, các khớp tay thon dài, móng tay được cắt ngắn sạch .
Trong ánh sáng hắt vào từ sổ xe, từng tay như ống ngọc.
2
Trong lúc tôi còn ngẩn ra, Trần Cảnh Xuyên đã vặn nắp chai, đưa lại cho tôi.
Nhạc trên xe vang lên lúc. Tôi vội nhận lấy, khẽ nói cảm ơn.
Trần Cảnh Xuyên hơi gật đầu, rồi lại nhắm mắt.
Có lẽ anh xuống khỏi bàn mổ ca đêm.
Dưới mắt vẫn còn lẫn vài tia máu đỏ nhạt.
Tôi uống từng ngụm nhỏ.
Xe đã chạy ổn định vào đường chính.
Sắp đến nhật Giản Khả.
Tống Cẩm Hòa đặc biệt tổ chức một chuyến tự lái ngắn ngày để mừng nhật cô ta.
Khoảng bảy tám người, ba chiếc xe, điểm đến là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng cách đây hơn một trăm cây số.
Xe chạy chưa được bao lâu, Giản Khả gần như dán cả người vào Tống Cẩm Hòa.
Nhạc bật lớn nên không nghe rõ họ nói .
Nhưng nhìn là biết hai người trò chuyện vui.
Thời gian này, hành động vượt giới hạn của anh ta và Giản Khả, chúng tôi đã cãi nhau không biết bao nhiêu lần.
Tống Cẩm Hòa nói lần sau chú ý.
Nhưng lần sau gặp Giản Khả, anh ta lại quên sạch.
Tôi bỗng thấy chuyện này vô nghĩa.
Cúi đầu tự giễu cười một tiếng, tôi mặt nhìn ra ngoài sổ.
Đường núi uốn lượn, thỉnh thoảng có đá vụn lăn xuống mặt đường.
Khi xe xóc, người tôi khó tránh khỏi nghiêng sang một bên.
Đầu gối lộ dưới vạt váy liền cọ vào đùi Trần Cảnh Xuyên.
Áp sát vào nhau.
Theo bản năng, tôi định rút chân lại.
Nhưng chợt nhìn thấy trên Giản Khả có một vệt ửng đỏ.
Kẻ ngốc cũng nhận ra đó là dấu hôn.
Là ai để lại thì khỏi cần nói cũng biết.
ấy, lòng tôi cứng lại. Tôi dứt khoát dừng động tác.
3
Trần Cảnh Xuyên cũng mở mắt.
Anh nhìn tôi.
Tôi giả vờ cực kỳ bình tĩnh, nhìn thẳng về phía trước.
Không đối mắt với anh.
Nhưng đầu gối đang áp vào bên ngoài đùi anh lại lặng lẽ dính sát hơn một chút.
Chỉ cách một lớp vải quần tây mỏng.
Tôi có thể cảm nhận rõ cơ bắp của người đàn ông ấy rắn chắc và nóng rực.
Từng đợt hơi nóng cuốn tới.
Đầu dây thần kinh như có dòng điện chạy .
Miệng tôi hơi khô, họng khát cháy, không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Tôi lại với lấy chai nước.
Nước lạnh trôi xuống , cuối cũng ép xuống được phần nào sự bồn chồn và hoảng loạn trong lòng.
Cũng khiến tôi bất chợt tỉnh táo lại.
Trần Cảnh Xuyên cũng không rút chân đi.
Cứ như vậy, mặc cho tôi áp sát vào anh.
Trái tim tôi như ngừng đập vài giây ngay ấy.
Sau đó càng lúc càng đập , như sắp mất kiểm soát.
Nhưng lúc này, xe đột ngột đánh lái gấp.
Giản Khả ở trước kêu lên một tiếng.
“Làm em sợ chết khiếp, anh ơi.”
Cô ta liên tục vỗ ngực.
Rồi lại mềm giọng khen:
“Nhưng rồi phản ứng của anh đó.”
“Nếu không đánh lái kịp, tảng đá kia đã đập trúng xe mình rồi.”
Tống Cẩm Hòa lập cười: “Thế nào, kỹ thuật lái xe của anh đỉnh không?”
Giản Khả bỗng nghiêng người hôn anh ta một : “Anh giỏi quá, hôn hôn.”
“Đừng nghịch.” Tống Cẩm Hòa rốt cuộc vẫn nhớ bạn gái là tôi đang ngồi sau.
Anh ta giả vờ giận liếc Giản Khả một : “Lớn rồi mà ra dáng người lớn. Thanh của em còn ở đây đấy.”
Giản Khả mở to mắt, lại bày ra vẻ vô tội đơn thuần.
“ Thanh , em và anh ấy lớn lên nhau từ nhỏ. Em sự xem anh ấy như anh trai ruột. không để bụng đâu không?”
Tôi lấy một tấm chăn phủ lên người.
Ngẩng đầu cười lạnh nhạt: “Ở nhà, em với anh trai ruột của em cũng hôn hôn lại như thế à?”
Giản Khả lập tủi thân: “Anh ơi, em đã nói mà, Thanh không thích em.”
“Hay là em không đi nữa… kẻo lại không vui.”
Tống Cẩm Hòa lập cau mày: “Được rồi Thanh , em lớn hơn Khả Khả hai tuổi đấy, có thể rộng lượng một chút không?”
“Cô ấy chỉ có tính trẻ con, quen vô tư vô ý rồi. Em cần phải nói lời làm người ta tổn thương?”
đó, ngay cả sức để tranh cãi tôi cũng không còn.
Muốn tôi rộng lượng một chút không?
Đương nhiên là được.
Nhưng sau này, hy vọng anh cũng có thể rộng lượng một chút.
4
Dưới lớp chăn che phủ, chân tôi và chân Trần Cảnh Xuyên dán vào nhau càng lúc càng chặt.
Trong nhịp xóc nhẹ, khi đầu gối và bắp chân tôi lại một lần nữa cọ anh.
Bàn tay thon dài ấm nóng của Trần Cảnh Xuyên bỗng giữ lấy đùi tôi.
Lòng bàn tay anh áp sát làn da hơi lạnh của tôi.
Hơi nóng không ngừng xâm chiếm.
Cảm giác trong ấy như được phóng đại gấp trăm, gấp nghìn lần.
Tôi thậm chí có thể cảm nhận lớp chai mỏng trên tay quen cầm dao mổ của anh.
Cảm nhận được xúc cảm vi diệu khi đầu tay anh khẽ lướt da mình.
Tôi không nhịn được đầu nhìn anh.
Dù chỉ là một liếc .
Nhưng hay tôi nhìn thấy anh vẫn ngồi nghiêm chỉnh, áo sơ mi cài ngay ngắn.
Còn yết hầu gợi cảm của anh lại trượt lên xuống mạnh mẽ.
Cả đường nét nghiêng của gương mặt ấy, sắc nét và trơn tru đến cực hạn.
Khiến người ta không nhịn được mà rung động.
5
Trần Cảnh Xuyên xem như một ngoại lệ trong vòng bạn bè của Tống Cẩm Hòa.
Nếu không phải Tống Cẩm Hòa và anh có chút quan hệ họ hàng vòng vo.
Một người tính tình lạnh nhạt, lại cực kỳ sạch như anh.
Tuyệt đối không lui tới trong vòng này.
Sau khi ở bên Tống Cẩm Hòa, tôi cũng tự nhiên quen biết anh.
Chỉ là mỗi lần gặp, lắm chỉ gật đầu chào hỏi.
Anh thích yên tĩnh, không thích nói chuyện.
Đời tư cũng trong sạch như một tờ giấy trắng.
Mấy lần tụ tập ăn uống, người khác đánh bài, chơi bóng, náo nhiệt đủ kiểu.
Phần lớn thời gian Trần Cảnh Xuyên đều rời đi trước.
Thỉnh thoảng ở lại, anh cũng chỉ ngồi một mình ở chiếc sofa trong góc, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chưa bao giờ hòa vào đám náo nhiệt đó.
Tống Cẩm Hòa từng cười nói vài lần:
“Ông anh họ này của anh là thanh tâm quả dục, sạch không nhiễm bụi trần.”
“Đừng nhìn anh ấy hai mươi bảy tuổi rồi, chắc còn chưa từng chạm vào phụ nữ đâu.”
“Nhưng năm nay khá hơn nhiều. Gọi đi tụ tập mười lần thì anh ấy còn đến ba bốn lần.”
“Chứ mấy năm trước, đừng mơ nhìn thấy tôn nhan của vị ấy.”
ra hồi đại học tôi đã nghe danh anh, cũng từng nhìn thấy người từ xa vài lần.
Nhưng với tôi, Trần Cảnh Xuyên giống như giấc mộng mà nhiều cô gái khi mới biết rung động đều từng tưởng tượng.
Là vầng trăng treo cao, không thể với tới.
Tôi và Trần Cảnh Xuyên không tiếp xúc nhiều.
Có hai lần, ngực tôi khó chịu nên đến bệnh viện.
khéo lại đăng ký khám phòng của anh.
Lúc ấy tôi khá ngại.
Nhưng Trần Cảnh Xuyên lại vô chuyên nghiệp.
Cũng vậy, tôi chóng bình tĩnh lại.
Trong lòng còn âm thầm mắng mình một trận.
Trần Cảnh Xuyên là bác ngoại khoa, chuyện mà chưa từng thấy.
Dù tôi có trẻ đẹp thế nào, dáng người có tốt đến đâu.
Trong mắt anh, có lẽ cũng chỉ là một khối thịt có khác biệt.
Nhưng dù vậy, khi anh bắt đầu kiểm tra bằng tay.
Tôi vẫn nhắm chặt mắt, cả mặt đỏ bừng.
Sau này khi rời đi, không biết là tôi nhìn nhầm.
Hay lúc đó điều hòa sưởi trong phòng bật quá nóng.
Hình như tai Trần Cảnh Xuyên cũng hơi đỏ.
6
“Anh ơi, dừng ở trạm dịch vụ phía trước nhé, em muốn đi vệ .”
Giọng Giản Khả bỗng kéo suy nghĩ của tôi về.
Tôi khẽ cắn môi, thử muốn dịch chân đi.
Nhưng tay Trần Cảnh Xuyên lại siết chặt hơn một chút.
Tôi cụp hàng mi dài xuống, không dám động.
Xe dừng lại. Giản Khả lập nhõng nhẽo bắt Tống Cẩm Hòa đi cô ta vào nhà vệ .
Tống Cẩm Hòa hơi khó xử đầu nhìn tôi.
Trần Cảnh Xuyên bỗng trầm giọng mở miệng: “Cô ấy ngủ rồi.”
Tống Cẩm Hòa như lập thở phào nhẹ nhõm.
“Anh, vậy em đưa Khả Khả đi vệ một lát, lát nữa lại.”
Trần Cảnh Xuyên “ừ” một tiếng.
xe mở ra, rồi lại đóng lại.
Tiếng nói cười dần xa, xung quanh dần yên tĩnh.
“Nguyễn Thanh .”
Trần Cảnh Xuyên bỗng vén tấm chăn trên chân tôi ra.
“Đổ mồ hôi rồi, không nóng à?”
Tôi cúi đầu thấp hơn, căn bản không dám nhìn anh.
Vội vã cầm chai nước lên, muốn uống nước để che giấu sự ngượng ngùng.
Nhưng chai nước lại bị Trần Cảnh Xuyên lấy đi.
“Uống ít nước đá thôi.”
“Lời dặn của bác trước đây quên hết rồi à?”
Không biết lấy dũng khí từ đâu, tôi bỗng ngẩng đầu nhìn anh.
“Tay nghề của bác Trần cũng bình thường thôi mà.”
“Sao lại nói vậy?” Trần Cảnh Xuyên khẽ cau mày.
“Tôi nghe lời anh uống thuốc, cũng kiêng khem rồi, nhưng vẫn đau.”
Mày anh cau sâu hơn: “Vẫn đau?”
“Bây giờ vẫn còn hơi đau đây.”
Tôi mím môi, hơi nâng cằm: “Có phải vẫn nên đi kiểm tra lại một lần không, bác Trần?”
Ngoài sổ xe, cách đó không xa.
Giản Khả khoác tay Tống Cẩm Hòa, hai người dính sát vào nhau như không còn kẽ hở.
Tống Cẩm Hòa thỉnh thoảng nhéo má cô ta, lại xoa đỉnh đầu cô ta.
Trông khác một đôi tình nhân thân mật.
Tôi chỉ cảm thấy cơn uất ức và giận dồn nén trong ngực quá lâu, va đập lung tung nhưng không tìm thấy lối thoát.
Không hiểu sao, tôi lại trực tiếp nắm lấy tay Trần Cảnh Xuyên.
“Hay là, bác Trần bây giờ làm tròn trách nhiệm của bác , kiểm tra giúp tôi đi?”
7
Ngay tay Trần Cảnh Xuyên sắp chạm đến ngực tôi.
Động tác của anh lại hơn tôi một bước.
tay thon dài mạnh mẽ giữ lấy gáy tôi.
Chỉ hơi dùng lực, cả người tôi đã bị kéo đến trước mặt anh.
“Nguyễn Thanh .”
Anh rũ mắt nhìn tôi.
Còn tôi phải ngửa mặt lên mới có thể nhìn thẳng vào anh.
“Đừng quyến rũ tôi ở đây.”
“Tôi quyến rũ anh sao?” Tôi đánh bạo đối mắt với anh, không lùi một bước.
“ lẽ bác Trần vô y đức đến vậy, biết rõ bệnh nhân khó chịu mà vẫn khoanh tay đứng nhìn…”
Tôi còn chưa dứt lời, Trần Cảnh Xuyên bỗng giơ tay tháo kính, cúi đầu hôn tôi.