Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đúng vậy, khoảng thời gian , mẹ tôi lo lắng biết nhường nào.
Tôi thầm lặng tắt điện thoại của .
Lúc tôi quyết định vứt bỏ quá khứ đề nghị đổi tên, mẹ tôi vui vẻ đồng ý.
Khoảnh khắc cầm tấm căn cước tên “Lâm Tiểu Tiểu” trên tay, tôi cảm thấy mình hệt như được sống lại một lần .
Tôi học cách nỗ lực sống tiếp, cắt đứt mọi liên lạc với người việc cũ.
Bao gồm Tần Phong.
Nhưng mẹ tôi lại đúng lúc này đổ .
mắc u.n.g t.h.ư gan, bác sĩ thời gian của không còn nhiều .
Trong những ngày tháng cuối cùng của đời mình, giao phó tôi cho Tần Phong.
Ngay trước mặt , tôi không chối bàn tay đang siết c.h.ặ.t lấy tôi của anh ta.
khi mẹ tôi mất, anh ta chất vấn tôi: “Tại sao lại chặn liên lạc của anh?”
Viền mắt tôi đỏ hoe: “Em đều biết . Anh đến gặp em, đưa em đi du lịch, qua là không chối lời thỉnh cầu của mẹ em mà thôi.”
“Em khỏe lại , mẹ em cũng đi , anh không cần phải diễn kịch đâu.”
Anh ta lại phì cười: “Lâm Khiết, em coi anh là cái gì ? Anh thích em, những điều dì tạo cho anh, qua là điều kiện mà thôi.”
Tôi nhìn anh ta, chút phòng bị sót lại trong thâm tâm tôi, trong câu nói “Anh biết tất những khổ sở của em, anh sẽ vệ em” của anh ta, sụp đổ hoàn . Tôi không nghĩ ngợi thêm .
Anh ta từng thấy dáng vẻ nhếch nhác dơ bẩn nhất của tôi.
Cũng biết rõ bộ những bất hạnh mà tôi từng trải qua.
“Anh chắc chứ?”
Anh ta gật .
Tang lễ của mẹ tôi kết thúc, anh ta theo tôi vượt qua mấy nghìn cây số, trở quê của anh ta.
Chúng tôi đi làm, sinh sống, rất nhanh mắt gia đình hai bên, cũng gặp bộ bạn bè của anh ta, bao gồm Tần Tiểu Chu Hoàng .
11
bao lâu , chúng tôi kết hôn.
khi kết hôn, tính tình Tần Phong dần dần sự thay đổi.
Sự bực bội không che giấu nổi cứ ngày một nhiều thêm trong tính khí.
Anh ta không cho tôi mặc váy ngoài, cũng không cho tôi trang điểm chải chuốt.
một hôm, tôi ngoài mua rau, một đôi giày mới.
đến , anh ta tôi mắng: “Bây giờ anh mới biết tại sao lúc trước người bị hại lại là em… ăn mặc này, bản chất lẳng lơ đưa tình .”
Mấy mớ rau trên tay rơi vãi lung tung khắp đất.
Tôi mua vé xe lửa định bỏ đi ngay tại chỗ.
Anh ta thề thốt đảm , nói là do cái mỏ hỗn của mình.
Khoảng thời gian , coi như cũng trải qua được một quãng thời gian yên bình.
Ở đây, ai biết đến quá khứ từng bị xâm hại của tôi.
Cho đến một đêm nọ, bộ mọi thứ đều bị đảo lộn hoàn .
Tần Phong Tần Tiểu Chu vốn bàn bạc trước là không uống rượu.
mà khi tham gia tiệc họp lớp , hai kẻ nồng nặc mùi rượu cứ lải nhải đòi uống tiếp.
Tần Tiểu Chu chưa say hẳn, liền xung phong nhận việc đi mua rượu.
Tần Phong tôi đi chuẩn bị mồi nhậu: “Vợ ơi, em sang chú Béo bên cạnh lấy ít lạc trông ta, nhắm rượu thì tuyệt cú mèo.”
Anh ta Hoàng : “Cô ấy đang bầu lớn, lại không nói được, lẽ bắt cô ấy đi chắc?”
Chú thím Béo ngủ lâu , tôi chần chừ đứng trước cửa họ, không dám bước .
Là Tần Tiểu Chu quay , mới giúp tôi giải vây.
Đợi đến lúc chúng tôi quay lại tầng hai.
Hoàng cuộn tròn ở góc tường, quần áo bị xé rách tả tơi, dưới thân rỉ m.á.u, ôm lấy bụng ô ô khóc nức nở, đến tiếng kêu cũng không phát nổi.
Tần Tiểu Chu đỏ ngầu mắt, vớ lấy vật nặng, đập thẳng Tần Phong.
Tôi mất hồn mất vía, ngẩn người tại chỗ, mẹ lao vụt tới, thét ch.ói tai: “G.i.ế.c người ! Tôi phải đi báo cảnh sát!”
Tần Tiểu Chu đỡ Hoàng đang nằm trong vũng m.á.u dậy, đột ngột quay lại, nhìn chằm chằm tôi: “Tần Phong không làm một lần này đâu, vừa nãy lúc ở dưới đấy, nó nói với tôi, cô là con bé bị anh ta cưỡng h.i.ế.p đây, tôi cứ tưởng nó đùa…”
Khoảnh khắc , óc tôi trống rỗng.
Tôi nhớ bản thân hoảng loạn nào, đưa tay kéo mẹ đang định lao xuống cầu thang.
giãy giụa, hụt chân một cú.
Lăn thẳng trên cầu thang xuống.
Trong lúc hỗn loạn, Tần Tiểu Chu đưa Hoàng viện.
Tiếng động làm hàng xóm giật mình tỉnh giấc, chú Béo chạy đến nơi, Tần Phong vẫn đang nằm trong vũng m.á.u ở tầng hai.
“Mau đưa mẹ cô đi viện đi! Tiểu Tiểu!”
Tôi không kịp quan tâm đến sống c.h.ế.t của Tần Phong, cõng mẹ bất tỉnh nhân sự lên, chạy theo hướng viện.
Đợi đến khi sắp xếp ổn thỏa cho mẹ lẫn Hoàng .
Bác sĩ mẹ bị tai biến đột ngột, liệt hoàn , nay không tự lo cho bản thân .
Còn Hoàng thì vì kinh hãi ngoại thương, đứa nhỏ không giữ nổi, này cũng m.a.n.g t.h.a.i được .
Tôi lập tức chạy .
Lúc đến, Tần Tiểu Chu trát vữa xong bức tường , đằng cậu ta đặt một cái bao tải được buộc c.h.ặ.t, phình to lùm xùm, nhìn là biết bên trong chứa người.
“Anh ta c.h.ế.t .” Tần Tiểu Chu nhìn tôi, “Cô chọn báo cảnh sát bắt tôi.”
Tôi lắc : “Còn một người , là ai? Lúc kẻ cùng Tần Phong xâm hại tôi, là ai!”
Tần Tiểu Chu lắc : “Không biết, chắc là đồng nghiệp của nó…”
“Cô muốn báo cảnh sát, hay là đem nó xây trong tường luôn? Động tĩnh lớn này hôm nay, đào hố chôn là không nào…”
Tôi không nói gì.
Tôi cầm lấy dụng cụ, đổ xi măng cát lại với nhau.
Tôi chưa từng nghĩ tới, Tần Phong lại liên kết với người .
Thảo nào, anh ta không chê bai tôi, hóa anh ta chính là thủ phạm năm .