Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 16
Sau năm đầu tiên của kỳ huấn luyện khép kín, tôi đã dần thích nghi cuộc sống miền Bắc.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhận được điện thoại từ bè quê nhà.
Ví dụ như Hạ Trì.
Cậu ấy gọi đến rồi than trời than đất:
“Hạ Tiểu Hà đi làm người mẫu rồi!”
“Còn được giới săn đầu người phát hiện, sắp làm ngôi sao lớn.”
“ tôi phải làm sao đây?”
“Giới trí nhiều cám dỗ như …”
Tôi cầm điện thoại, nghe mình lải nhải không ngừng.
Thế nhưng tâm trí lại sớm bay xa tận tám trăm dặm.
Hạ Tiểu Hà vẫn đi theo con giống như kiếp trước.
Sau này nhất định minh tinh nổi tiếng quốc tế.
còn anh thì sao?
Tống Kinh …
Có phải cũng đạo như kiếp trước?
“Chu Hiểu Hòa!”
“Cậu có nghe tôi nói không đấy?”
Hạ Trì đầu dây bên kia bất lực gào lên.
Tôi tức giận đáp:
“Chiều cao một mét tám tám của cậu để làm cảnh à?”
“Nếu lo như thì đi làm vệ sĩ cho cô ấy đi!”
Đầu dây bên kia lập tức hưng phấn.
“Cậu đúng là thiên tài!”
“Nói quá có lý!”
Sau quyết xong vấn đề của mình, Hạ Trì bắt đầu chuyển sang chế độ hóng .
Hỏi tôi bên này có vừa mắt cậu sinh viên thao tám múi nào không.
Tôi đáp:
“Mỗi ngày vừa mở mắt đã phải tập luyện.”
“Mệt muốn chết.”
“Đâu còn gian nghĩ tới ông.”
Thỉnh thoảng lướt mạng xã hội của học cũ.
Tôi biết được Tống Kinh đã thi đỗ vào khoa đạo tốt nhất miền Nam.
Sau , tôi liên tục nhìn thấy những video được chung chia sẻ.
phần cuối video, mục đạo kiêm biên kịch đều ghi một cái ID đơn giản.
Tôi nhận chữ ký mang tính biểu tượng ấy.
Kiếp trước, tôi đã thấy nó vô số lần trong các tác phẩm của Tống Kinh .
Xem …
Anh vẫn lựa chọn con sự nghiệp giống hệt kiếp trước.
Chỉ là câu giữa chúng tôi đã thay đổi.
nên nguyên mẫu trong phim của anh…
Có lẽ cũng không còn là tôi nữa.
Chương 17
Đến Tết Nguyên Tiêu.
anh lại gửi cho tôi một hộp bánh trôi truyền thống của người phương Nam, nhờ cô quản lý ký túc xá chuyển giúp.
Tôi nghĩ mình cứ liên tục làm phiền anh ấy chưa mời anh ăn một bữa.
Vì , tôi chủ động nhắn tin:
“Hay tối nay chúng ta đi ăn nhé?”
Lần này, anh ấy trả lời rất nhanh.
Nói rằng còn có việc.
Bảo tôi đừng để nhỏ nhặt này trong lòng.
Ban đầu, tôi nghĩ vị anh này có tình cảm mình.
Sự nhiệt tình chu đáo của anh ấy đã vượt xa mức độ quan tâm giữa anh em.
Thế nhưng…
Anh ấy chưa chủ động hẹn tôi đi ăn.
Thậm chí hai người còn chưa gặp mặt.
lần tôi chủ động muốn mời anh ấy ăn cơm để cảm ơn, tất cả đều bị từ chối.
Đúng là một người kỳ quái.
Qua những cuộc trò thường ngày, tôi biết được sau tốt nghiệp, anh ấy tự khởi nghiệp, mở studio riêng.
Vì , tôi tiện tay xin cho anh ấy một lá bùa cầu sự nghiệp thuận lợi.
Trong năm ấy, xung quanh tôi xuất hiện những người anh em , những cô thân .
cả những người theo đuổi .
Thế nhưng tôi hoàn toàn không có ý định yêu đương.
Tôi dành toàn bộ gian sức lực cho việc tập luyện.
Tôi tận hưởng niềm vui chạy nước rút mang lại.
Cảm nhận gió.
Thi đấu gió.
chạy thật nhanh, gian dường như chậm lại.
Tôi bỗng nghĩ…
Nếu tốc độ đủ nhanh…
Liệu có giống như kiếp trước hay không?
Liệu tôi có …
Một lần nữa quay về quá khứ?
Chương 18
Ba năm sau.
Thông qua vô số đấu lớn nhỏ, tôi đã đạt được những tích không tệ.
Từ điền kinh thế giới, nội dung 100 mét nữ, 200 mét nữ cho tới tiếp sức.
Có lần giành chức vô địch.
Có lần đoạt ngôi á quân.
Tôi cuối cùng cũng vận động viên kiếp trước khát khao nhưng chưa bao giờ thực hiện được.
Được đứng trên sân khấu lớn hơn, khoác màu cờ sắc áo để mang vinh quang về cho đất nước.
Mỗi lần nhớ lại kiếp trước, tôi đều tự hỏi:
Rốt cuộc vì sao năm mình lại không tiếp tục chạy nữa?
Nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ nổi.
Hai năm sau , cấp ba cũ tổ chức lễ kỷ niệm lập , mời tôi về thuyết cho em.
Sau buổi tiệc của hội cựu học sinh, tôi lặng lẽ quyên góp một khoản tiền rồi chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên nghe thấy một cái tên quen thuộc.
“Lần kỷ niệm này, thủ khoa Tống lại không đến.”
“Người ta bây giờ là đạo lớn, lăn lộn trong giới trí, làm gì có gian tham gia buổi tụ tập thế này.”
“Nhưng tôi nghe nói dạo trước cậu ta xảy .”
“Thấy chưa, kiêu ngạo quá rồi bị báo ứng.”
Tôi đặt chiếc ly trong tay xuống, mỉm cười kẻ vừa nói:
“Tôi có bị bệnh hay không thì chưa biết.”
“Nhưng cái miệng của anh thối quá, khiến tôi khó chịu rồi.”
“Để tôi giúp anh rửa sạch nhé.”
Vài người lập tức đứng dậy vây lấy tôi.
May Hạ Trì xuất hiện kịp chắn trước mặt tôi.
Những năm qua, cậu ấy làm vệ sĩ cho đại minh tinh Hạ Chi, thân hình rắn chắc cường tráng, dọa đám người say khướt kia bỏ chạy mất.
Tôi còn định đuổi theo hỏi cho rõ.
“Tống Kinh rốt cuộc xảy gì?”
Hạ Trì kéo tôi lại, bảo tôi đừng kích động.
“Cậu ta thế nào, tôi biết.”
“ nói cho tôi biết đi.”
“Không được.”
“Tôi đã hứa cậu ấy, không nói.”
“Được.”
“ tôi đi hỏi Hạ Chi.”
Hạ Trì lập tức giữ lấy điện thoại của tôi rồi thở dài.
“Thôi được.”
“Trước tiên dẫn cậu đi xem một thứ.”
Anh đưa tôi đến trước một bảng thông báo bỏ hoang trong .
Trên dán đầy những tờ giấy, hình ảnh, áp phích đã ố vàng.
Ngày trước, nơi này chính là “bức tường tỏ tình” của .
Mọi người âm thầm dán tâm ý của mình lên đây.
“Cậu dẫn tôi tới đây làm gì?”
Hạ Trì chỉ vào một tấm ảnh đã ngả màu góc khuất.
Rất khó để nhận .
là bức ảnh chụp từ trên cao xuống chạy nơi tôi luyện tập mỗi ngày.
“Thì có gì đặc biệt đâu?”
Cho tới tôi nhìn thấy trên chạy có chữ cái được xếp bằng phấn trắng:
XH – JC.
Hiểu Hòa Kinh .
Tôi bỗng nghẹn lời.
Trong đầu chợt vang lên một câu nói.
đứng đủ cao, đi đủ xa, con người có nhìn rõ toàn bộ sự thật.
Hình như…
Tôi đã bỏ lỡ điều gì .
Lúc này Hạ Trì chậm rãi lên tiếng:
“Tống Kinh không phải không muốn tới.”
“ là cậu ấy không tới.”
“Cậu ấy vì cứu một đứa trẻ…”
“Có lẽ…”
“ không đứng dậy được nữa.”