Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
05
Không lâu là buổi họp lớp kỷ niệm mười tốt nghiệp cấp ba.
Ban tôi sợ ngượng nên vốn chẳng muốn đi, bạn thân lại khuyên:
“Chính cậu đang không vui, ngoài giải khuây chút đi, lâu lắm rồi mọi người chưa gặp nhau.”
“Anh ta bận như , chắc chắn cũng không về đâu.”
Câu cuối cùng của cô ấy thuyết phục được tôi.
Ngày họp lớp, tôi muộn.
Vừa đẩy cửa bao , bên trong ồn ào náo nhiệt.
mắt lướt qua căn , tim tôi vẫn hẫng mất một nhịp.
Cố Thành Mặc đang ngồi cạnh vị trí trung tâm, xung quanh có không ít người vây quanh.
Anh ngẩng sang.
mắt bình thản không gợn sóng, như thể giữa chúng tôi là những bạn học cũ bình thường nhất.
Bạn thân ghé sát tai tôi, nghiến răng nghiến lợi:
“Cố Thành Mặc nói đang tiếp khách ở bên cạnh, tiện ghé qua chào hỏi.”
“Tin nhắn trong nhóm treo mấy ngày rồi, người mù cũng được. Trùng hợp kiểu gì mà lúc anh ta cũng tiếp khách ở đây? là đồ đàn ông chó má, cố tình.”
Tôi không đáp, tìm một góc xa anh nhất rồi ngồi xuống.
Rất nhanh , không khí bị khuấy động.
Mấy nam sinh hồi xưa vốn thích làm loạn bắt ồn ào:
“ , sao hả lão Cố, đại mỹ nữ Lục đâu? Hai người còn ngồi tách riêng cơ à? Giả vờ không quen biết hả?”
“ ! tới muộn phải phạt! Phạt bình thường không được, phải uống rượu giao bôi!”
“ ! Rượu giao bôi! Ôn lại tình cũ đi!”
Trong bao lập tức vang lên một tràng lớn.
Mọi mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Cố Thành Mặc không nói gì.
Anh tựa vào sofa, cầm ly rượu xoay nhẹ trong , thảnh thơi tôi, khóe môi còn mang theo như có như không.
Tôi quá quen với mắt ấy.
Là sự chắc chắn.
Chờ xem tôi sẽ chật vật trước anh nào, thỏa hiệp sao, hoặc lại một lần nữa cúi .
Tôi đặt ly nước trái cây trong xuống, cầm ly rượu bên cạnh uống cạn trong một .
“Mọi người đừng đùa nữa.”
Giọng tôi không lớn, đủ rõ ràng.
“Chúng tôi chia rồi. đừng nói kiểu nữa, kẻo làm lỡ việc tôi tìm mùa xuân mới. Ly coi như tôi tự phạt.”
Không khí lập tức đông cứng.
Cố Thành Mặc khựng lại, rồi chút một rạn nứt.
Anh chằm chằm tôi, mắt trầm xuống đáng sợ.
“Chia ?” Một nam sinh uống nhiều lè nhè nói. “Không thể nào? Hai người là cặp đôi kiểu mẫu của lớp mà…”
“Không hợp thì chia thôi. Đơn giản đấy.”
Tôi cắt ngang lời cậu ta, mắt đối diện thẳng với Cố Thành Mặc.
“Quả thật là không hợp lắm.”
Cuối cùng Cố Thành Mặc cũng lên tiếng, giọng mang theo châm chọc.
“Hồi cô ấy theo đuổi tôi mấy trời, tôi đáng thương nên mới miễn cưỡng thử xem sao. Giờ thử rồi, hối hận thôi.”
chữ một.
Đều đang đem mười ấy, đem trái tim tôi nâng niu dâng cho anh, hời hợt nghiền nát trong bụi đất.
“Cố Thành Mặc anh mẹ nó…”
Bạn thân đột ngột đứng bật dậy, tức đỏ bừng cả .
“Anh có tư cách gì mà nói ? Anh có biết cô ấy…”
“Tiểu Nhã!”
Tôi giữ lấy cô ấy, lắc .
“Đừng nói nữa.”
Tôi quay sang Cố Thành Mặc.
Sự ngạo anh, sắc bén như kim châm vào mắt.
đột nhiên tôi lại cảm , cây kim ấy không còn khiến tôi đau nữa.
“Ừ, thử rồi, cũng thôi, nên dừng lỗ kịp thời.”
“Từ hôm nay trở đi, chúng ta là bạn học bình thường, thôi. Hy vọng mọi người đừng đùa kiểu nữa.”
Trong bao yên lặng như tờ.
còn tiếng nhạc nền vang lên đầy gượng gạo.
Sắc Cố Thành Mặc khó coi cực điểm.
Anh đột ngột đứng dậy, không bất kỳ ai thêm lần nào nữa, trực tiếp kéo cửa bước ngoài.
Cánh cửa phía lưng anh đóng sầm lại.
Chấn động mức dường như cả bức tường cũng khẽ rung lên.
06
Nửa buổi họp lớp, bầu không khí trở nên cực kỳ kỳ quái.
Tôi lấy cớ đi vệ sinh để ngoài hít thở.
Vừa đi khúc rẽ hành lang, tôi nghe một giọng nữ quen:
“Lục ?”
Là Chu Vy, nữ đồng nghiệp thường xuyên đăng trạng thái mạng xã hội của Cố Thành Mặc.
Trước đây lúc tôi bay đi gặp anh, gặp cô ta rất nhiều lần.
“Trùng hợp thật.”
Tôi gật , định vòng qua cô ta, không có muốn xã giao.
cô ta lại mỉm chắn trước tôi, lấy điện thoại , rất tự nhiên lướt màn hình rồi đưa tới trước mắt tôi.
là đủ loại ảnh chụp.
Nhà hàng ở những thành phố khác nhau, văn lúc đêm khuya, chờ sân bay…
Nhân vật chính không ngoại lệ đều là cô ta và Cố Thành Mặc, thỉnh thoảng còn có vài đồng nghiệp khác.
“Cố tổng là lãnh đạo biết quan tâm cấp dưới nhỉ? Bận nào cũng dẫn tụi tôi đi ăn ngon, tăng ca còn ở lại cùng.”
Cô ta thu điện thoại lại, giọng điệu nhẹ nhàng, câu đều mang hàm khác.
“Nói mới nhớ, hơn một nay, thời gian tôi và Cố tổng ở cạnh nhau chắc còn nhiều hơn bảy yêu đương của hai người nhỉ? Nghĩ thì anh ấy có thể là một cấp tốt, quả thật… không phải một người bạn trai đạt chuẩn.”
Tôi chút đắc và khiêu khích giấu trong đáy mắt cô ta, đột nhiên lại buồn .
“Có phải bạn trai tốt hay không tôi không biết.”