Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

“Tiểu .”

Anh .

“Anh thật biết sai .”

“Tôi nói .”

“Tôi không muốn nghe.”

“Nhưng anh nhớ em.”

Câu nói ấy tôi khựng lại.

Nhớ em.

Ba chữ đơn giản.

Trước kia đủ tôi vui vẻ cả ngày.

lại tôi mỉa mai.

“Anh nhớ tôi?”

Tôi bật cười.

Hạ Ngưng thì ?”

Sắc mặt anh cứng đờ.

Tôi không muốn nghe thêm.

Xoay người rời .

Nhưng trước khi .

Tôi nghe giọng anh phía .

Rất thấp.

Rất khàn.

“Anh chưa từng yêu cô ấy.”

Tôi không quay đầu.

Bởi vì điều đó không còn quan trọng nữa.

Buổi tối.

Hạ Ngưng ngồi trong căn hộ.

Chờ hơn mười một .

Cố Tư Niên mới trở về.

Mùi rượu nồng nặc.

Anh thẳng vào phòng.

Thậm chí không nhìn cô ta lấy một lần.

“Anh gặp Tiểu ?”

Hạ Ngưng đột nhiên hỏi.

Cố Tư Niên dừng .

Nhưng không trả lời.

im lặng ấy.

cho cô ta đáp án.

“Cố Tư Niên.”

Giọng Hạ Ngưng lạnh dần.

“Anh chọn tôi .”

“Anh còn muốn thế nào nữa?”

Cố Tư Niên quay đầu.

Ánh mắt mệt mỏi cực điểm.

“Chọn cô?”

Anh bật cười tự giễu.

“Ngay cả bản thân tôi cũng không biết tại mọi lại thành thế này.”

Câu nói ấy.

Giống như một nhát dao đâm thẳng vào lòng Hạ Ngưng.

Cô ta đứng chết lặng.

Nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại.

Lần đầu tiên cảm nhận được hoảng loạn.

Bởi vì cô ta chợt nhận ra.

Thứ cướp được.

lẽ chưa bao thật thuộc về .

Ba ngày .

Tôi vừa kết thúc cuộc họp.

chuẩn bị về nhà.

Thì một bóng người đột nhiên lao .

Bốp!

Một cái tát vang dội giáng thẳng lên mặt tôi.

Cả hành lang im lặng.

Nửa mặt đau rát.

Tôi ngẩng đầu.

Nhìn Hạ Ngưng.

Đôi mắt cô ta đỏ ngầu.

Khuôn mặt xinh đẹp méo mó vì giận.

Cô ta siết chặt tay.

Gần như hét lên:

“Vì ?”

“Vì anh ấy nhớ cô?”

Tôi đứng yên.

Nhìn người thân từng ngưỡng mộ suốt hơn mười năm.

Lần đầu tiên cảm xa lạ .

Mà phía cuối hành lang.

Một bóng người cao lớn sải chạy .

Là Lục Trầm.

8

Là Lục Trầm.

Anh rất nhanh.

vài giây đứng chắn trước mặt tôi.

Ánh mắt lạnh lùng nhìn Hạ Ngưng.

“Cô làm gì?”

Giọng nói không lớn.

Nhưng lại hành lang ồn ào yên tĩnh.

Hạ Ngưng nhìn anh.

Sắc mặt còn kích động.

“Đây là riêng của tôi.”

Lục Trầm không đáp.

nghiêng đầu nhìn vết đỏ trên mặt tôi.

Ánh mắt trầm xuống.

“Bảo vệ.”

Anh lạnh nhạt lên tiếng.

Hai nhân viên bảo vệ chạy .

Hạ Ngưng cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Cô ta nhìn những ánh mắt xung quanh.

Nhìn những đồng nghiệp trỏ.

lại nhìn tôi.

Trong mắt vừa hận vừa không cam lòng.

“Tiểu .”

“Cô đừng tưởng vô tội.”

“Tất cả đều là vì cô!”

Nói xong.

Cô ta xoay người bỏ .

Giày cao gót gõ mạnh xuống nền gạch.

Âm thanh sắc lạnh.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Bỗng buồn cười.

Rõ ràng người phản bội là cô ta.

Người cướp trai người khác cũng là cô ta.

mà cuối cùng.

Người đáng hận nhất trong mắt cô ta là tôi.

khi mọi người giải tán.

Lục Trầm đưa tôi phòng y tế.

Y tá giúp tôi chườm đá.

Nửa mặt nóng rát.

Tôi cầm túi đá áp lên má.

Khẽ nói:

“Cảm ơn anh.”

“Ừ.”

Anh ngồi đối diện.

Tiếp tục xem tài liệu.

Giống như vừa là một việc nhỏ.

Qua một lúc.

Tôi đột nhiên hỏi:

“Anh không tò mò ?”

gì?”

“Vì cô ấy tát tôi.”

Lục Trầm ngẩng đầu.

Nhìn tôi vài giây.

đó bình tĩnh đáp:

“Tôi không hứng thú với riêng của người khác.”

Tôi bật cười.

Đúng là phong cách của anh.

Không nhiều lời.

Không tò mò.

Không đánh giá.

Nhưng chính vì .

cạnh anh lại người ta an tâm.

“Cô ấy từng là thân nhất của tôi.”

Tôi khẽ nói.

đó cướp trai tôi.”

hai người họ ở nhau.”

“Nhưng hình như sống không hạnh phúc.”

Lục Trầm im lặng nghe.

Một lúc mới hỏi:

vui không?”

Tôi ngẩn người.

“Gì cơ?”

“Nếu họ không hạnh phúc.”

“Cô vui không?”

Tôi mở miệng.

Nhưng lại không trả lời được.

vui không?

Trước đây lẽ sẽ .

Nhưng .

Tôi phát hiện chẳng còn quan tâm nữa.

Lục Trầm khép tài liệu lại.

“Tiểu .”

“Muốn thật ra khỏi một đoạn cảm.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.