Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Người Dự Phòng Không Chờ Thêm Lần Nữa

19

vài phút sau tôi cúp máy, gọi tới.

Giọng anh ta nghe có khàn khàn, nhưng chưa đến mức mê sảng vì sốt như người nói.

Anh ta nói:

“Anh đang em không dỗ dành anh một sao? Em nói mấy tuyệt tình như thế làm anh tổn thương.”

Tôi cau mày chặt hơn. Đến nước này rồi anh ta tưởng giữa tôi cơ hội quay .

Tôi im lặng không nói, thì anh ta tiếp tục:

“Anh thề là từ nay sẽ không bao phản bội nữa. mắt anh, lòng anh có mình em. Đừng giận anh nữa. Em nói rõ với cái thằng ‘dự phòng’ , ly rồi quay bên anh.”

Nghe thử xem anh ta đang nói gì?

“Dự phòng”? Hứa Mặc Dương chưa từng là “dự phòng” cuộc đời tôi.

tim tôi, anh là người bạn cùng bàn thân thiết thuở cấp ba, là người dang tay giúp tôi lúc tôi đơn độc bất lực, bây – là người chồng tôi yêu thương trân trọng.

Tôi nói với anh ta:

“Đợi anh khỏi , ta gặp nhau một .”

Anh ta lập tức mừng rỡ:

“Không cần đợi khỏi đâu, hôm nay gặp luôn .”

20

tôi hẹn gặp ở một quán cà phê. đến sớm hơn tôi đã gọi sẵn cho tôi một ly cà phê Americano – loại tôi thường uống.

Tôi ngồi đối diện anh ta, nhìn nụ trên gương mặt anh ta, chậm rãi nói:

“Hôm nay nói rõ mọi chuyện . Dứt khoát một .”

Ánh mắt thoáng dao động, rồi gượng:

“Em dọn rồi à? Anh từng đến em, nhưng người mở cửa là người thuê mới.”

Tôi gật đầu:

“Ừ. Sau kết , em trả rồi dọn đến sống cùng chồng.”

lúng túng cầm ly cà phê nhấp một ngụm, cố gắng :

“Không sao, vậy là mình huề rồi. bắt đầu tốt .”

Tôi bình thản nhìn anh ta:

, em mong anh hãy nghiêm túc nghe em nói. Việc em kết không phải là một phút bốc đồng. Thật ra từ lâu em đã muốn kết rồi.”

không cam lòng:

“Thế là em cứ tùy tiện chọn đại một người để cưới sao?”

Có lẽ trước ngay cả tôi từng hoài nghi bản thân – không rõ liệu mình có cưới vội, cưới sai hay không. Nhưng nghĩ , đáp án là: Không.

Tôi nhìn thẳng vào anh ta nói:

ta yêu nhau chín năm. Có em dạo trung tâm thương mại bị trẹo chân, gọi anh đến đón, anh nói bận cả ngày mới vừa tới , mệt quá không muốn ra ngoài. Vậy là em lê lết, chịu ánh mắt kỳ thị của người ta, tập tễnh rời khỏi trung tâm, rồi tự mình ra bắt xe .”

Tôi ngừng một , rồi tiếp :

em phẫu thuật ruột thừa, phải nằm viện. Mẹ em từ quê lên chăm sóc, anh ghé qua một lát sau làm. Cuối tuần nghỉ, anh thà ở chơi game ngủ nướng, không chịu tới thăm em.”

Trước mỗi nghĩ đến tủi thân ấy, tôi đều muốn bật khóc. Nhưng đây, lòng tôi rất bình lặng. vì tôi đã hoàn toàn không để tâm nữa.

Tôi tiếp tục:

“Thật ra chuyện đó em đều có nuốt vào . Nhưng năm ngoái mẹ em bị phát hiện ung thư phổi, anh đang ở đâu? Lúc đó em như rơi xuống địa ngục, hoàn toàn không biết phải làm sao. em cần anh nhất, anh không ở bên.”

Anh ta vội vàng giải thích:

“Lúc đó anh công tác , em biết rõ , thật sự là anh không được.”

Tôi nhạt:

“Ừ, anh không , nhưng giữa chừng anh từng quay công ty vài . Bận đến mức như vậy, chẳng lẽ anh không có thời gian nào để ghé qua viện, nhìn mẹ em một cái? Dù là mang đồ tới rồi ? Nhưng anh chọn cách nói dối, bảo là không .”

mấp máy môi, nhưng rốt cuộc lặng lẽ cúi đầu.

Tôi chết tâm, không phải vì một chuyện lớn lao nào, là vì hy vọng cứ bị dập tắt hết này đến khác.

hy vọng đã cạn, trái tim tự động nguội lạnh, rồi… chẳng yêu nữa.

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.