Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VUG6RzNS9

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cậu kéo ghế ngồi , hai chân gác chéo, dáng vẻ chẳng hề căng thẳng.
“Chị tìm em có việc gì?”
Tôi chưa kịp mở miệng.
Tự đã đẩy một tập giấy sang trước mặt cậu .
“Đọc đi.”
Gia Thụ cúi nhìn vài dòng rồi cười.
“Em có học luật đâu.”
“Không hiểu.”
Tự cũng cười nhạt.
“Không sao.”
“Tôi giải thích.”
“ là nhật ký tài khoản Trình.”
“ là địa chỉ IP.”
“Còn là thời gian.”
Anh dùng đầu bút gõ nhẹ mặt giấy.
“Tối hôm đó.”
“Cậu có phòng làm việc bố .”
Gia Thụ lập tức ngẩng đầu.
“Ai nói?”
“Tôi.”
Tự bình tĩnh đáp.
“Cậu có phủ nhận không?”
“Tất nhiên.”
“Tôi chỉ lấy cục sạc.”
“Không động gì.”
“Tốt.”
Tự gật đầu.
“ vậy.”
“Chúng tôi đề nghị công ty trích camera.”
“ vẫn chưa đủ.”
“Thì giám định dấu vân tay trên máy tính.”
Gia Thụ biến sắc.
Chỉ trong một giây.
Nhưng vẫn không thoát khỏi ánh tôi.
Tôi biết.
Cậu sợ.
Tự tiếp tục.
“ đúng là cậu dùng máy tính người khác để trái phép tài khoản công ty.”
“Hậu quả không chỉ là tranh chấp nội bộ.”
“Có thể liên quan trách nhiệm dân sự, thậm chí trách nhiệm hình sự.”
Gia Thụ đập mạnh tay bàn.
“Anh đừng dọa tôi!”
“Tôi không dọa.”
Tự hơi nghiêng đầu.
“Tôi chỉ phổ biến pháp luật.”
Cả quán cà phê đều yên tĩnh.
Gia Thụ nhìn tôi.
“Chị.”
“Chị thật sự định vì chuyện mà đưa em tù?”
Tôi nhìn cậu .
“Chị chỉ muốn biết.”
“Tối hôm đó.”
“Có phải cậu tài khoản chị không?”
Gia Thụ cắn môi.
Một lúc lâu.
Cậu mới cúi đầu.
“…Em chỉ…”
“Chỉ thôi.”
“Em không nghĩ thành thế .”
Tim tôi khựng lại.
“Cậu thừa nhận rồi?”
“Em…”
Gia Thụ vừa mở miệng.
Một giọng nói quen thuộc bỗng vang phía sau.
“Gia Thụ!”
cả hớt hải chạy .
Vừa nhìn thấy tôi, lập tức đỏ .
“Vãn Ninh.”
“ xin cháu.”
“ còn nhỏ.”
“ nhất thời hồ đồ.”
“Cháu tha cho lần .”
Nói xong.
bất ngờ quỳ .
Cả quán cà phê xôn xao.
Tôi giật mình dậy.
“ .”
“Đừng như vậy.”
lắc đầu nguầy nguậy.
“ cháu không đồng ý.”
“ không .”
“Gia Thụ là trai duy nhất .”
“ mà xảy ra chuyện.”
“ sống sao nổi.”
Tôi nhìn người phụ nữ quỳ trước mặt.
Trong lòng bỗng trào một cảm giác chua xót.
Hóa ra…
nước .
Điều lo nhất vẫn là Gia Thụ.
Chưa từng có một câu hỏi rằng.
Tôi bị vu oan thì phải làm sao.
Đúng lúc .
tôi cũng chạy tới.
kéo tay tôi.
“Vãn Ninh.”
“Thôi đi .”
“Đừng báo cảnh sát.”
“Đều là người một nhà.”
“Tự giải quyết được không?”
Tôi nhìn .
lâu.
“.”
“ hôm nay người bị hại là .”
“Mọi người có quỳ xin Gia Thụ tha cho không?”
cứng họng.
Nước rơi .
“Nhưng…”
“ là em .”
Tôi cười.
Lại là câu .
Em .
Người nhà.
Máu mủ.
Những từ như sợi dây.
Buộc tôi từ nhỏ lớn.
Tôi chậm rãi quay sang nhìn Tự .
“Anh nghĩ sao?”
Anh không trả lời ngay.
Một lúc sau mới bình tĩnh nói:
“Tôi không quyết định thay .”
“Tôi chỉ hỏi một câu.”
“ lần nhận thay.”
“Lần sau.”
“Họ biết giới hạn .”
“Hay biết…”
“Rằng không có giới hạn?”
Tôi chết lặng.
Đúng lúc .
Điện thoại tôi vang .
Là cuộc gọi từ tổng giám đốc.
Giọng ông gấp.
“Trình tổng giám sát.”
“ ở đâu?”
“Tôi ở bên ngoài.”
“Có chuyện gì?”
“Có bệnh nhân viện.”
Tim tôi thót lại.
“Liên quan sản phẩm Tần Thịnh.”
Tôi bật dậy.
“Chuyện gì?”
“Một cụ ông mua chiếc dây chuyền.”
“Nghe quảng cáo có thể hỗ trợ điều trị.”
“Nên tự ý ngừng thuốc.”
“Hiện cấp cứu.”
Tôi siết chặt điện thoại.
Bên kia vẫn tiếp tục.
“Cơ quan quản lý đã bắt đầu cuộc.”
“Tình hình nghiêm trọng.”
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn.
Gia Thụ bỗng bật dậy.
“Không liên quan em!”
“Là chị!”
“Công ty chị phê duyệt!”
“Chữ ký là chị!”
Cậu hét giữa quán.
Những ánh xung quanh lập tức đổ dồn về phía tôi.
Tôi nhìn Gia Thụ.
là người em mà bố luôn bắt tôi nhường nhịn.
là người vừa năm phút trước còn cầu xin tôi tha thứ.
Vậy mà chỉ chớp .
Cậu đã sẵn sàng đẩy tất cả đầu tôi.
Tôi chậm rãi mở điện thoại.
Nhấn phát một đoạn ghi âm.
Giọng Gia Thụ vang rõ.
“…Em chỉ thôi.”
“…Em không nghĩ thành thế .”
Âm thanh vang khắp quán.
Gia Thụ tái mét.
Tôi bình tĩnh tắt ghi âm.