Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

01

Tôi không ngờ anh lại đồng ý dứt khoát như vậy.

Trong chốc lát liền có chút hoảng.

Lùi về sau bước, đầy cảnh giác nhìn anh.

“Anh… anh không biết à!”

Anh không nói gì, ngược lại còn cười tiến lên bước.

Dồn tôi vào góc tường, tay chống lên đầu gối, hơi người nhìn thẳng vào mắt tôi.

Khóe môi cong lên nụ cười đầy ý vị: “Chẳng phải em muốn nhìn sao?”

Tôi lập tức nghẹn lời, đầu ngón tay điện thoại vì dùng sức trắng bệch.

bản năng nhìn cánh cửa đang khép hờ bên cạnh muốn chạy trốn.

Nhưng anh thuận ánh mắt tôi nhìn qua, giơ tay chặt cánh cửa lại.

Sau đó đưa ngón tay ra, không nhẹ không nặng gõ lên trán tôi một cái.

Tôi đau đến hoàn hồn, hung dữ trừng mắt nhìn anh.

Giãy giụa muốn đẩy anh ra, nhưng không đẩy nổi, anh vẫn đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích.

Lục Gia Ngôn rất cao, vai cũng rất rộng, tuy nhìn không quá cường tráng nhưng tuyệt đối không gầy yếu.

anh đứng thẳng người, mắt nhìn tôi, cảm giác áp bức ập tới đầy mạnh mẽ.

Khiến tôi căng thẳng nuốt nước bọt.

Để không thua khí thế, tôi vàng sợi trong tay ném vào người anh.

“Trả anh !”

Hôm nay là sinh nhật tôi, sau tiệc kết thúc, tôi vui vẻ tháo quà trưởng bối và bạn bè tặng.

Xui xẻo thế nào lại tháo trúng Lục Gia Ngôn tặng.

Vốn định trực tiếp ném vào thùng rác, nhưng nghĩ lại thì cảm thấy như vậy hơi quá đáng.

Lại nghĩ lát nữa nếu đập thẳng vào người anh.

Sau đó ngẩng cao đầu kiêu ngạo nói một câu: “Ai thèm quà của anh.”

Như vậy hả giận hơn.

Lúc đi tìm anh, thấy cửa anh khép hờ, tôi cũng chẳng nghĩ nhiều trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Kết quả vừa vào cửa nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề xen lẫn một tiếng rên trầm rõ ràng.

Tôi nhìn hướng phát ra âm thanh, liếc mắt liền thấy anh đang đứng trước bồn rửa mặt trong tắm.

đầu cắn áo T-shirt, lộ ra vòng eo săn chắc.

Ánh mắt bản năng nhìn xuống dưới, thấy đôi tay thon dài của anh đang nắm lấy… làm chuyện .

Trên bồn rửa còn đặt một tấm ảnh, tôi lờ mờ thấy hình như là ảnh một gái.

Nhưng tôi không nhìn rõ người trong ảnh là ai.

Mặt lập tức đỏ bừng.

Lớn tiếng hét lên: “Lục Gia Ngôn anh ghê tởm quá!”

Nghe thấy động tĩnh, anh chậm rãi quay đầu lại, thấy tôi đứng ngoài cửa tắm cũng không che giấu, hơi nhíu mày.

“Quay đi.”

Nghe vậy tôi bản năng quay người lại, nhưng nghĩ kỹ xem tại sao tôi phải nghe lời anh?

Thế là lại không chịu thua quay lại, ác ý lấy điện thoại chụp anh một tấm.

Anh nghe tiếng tách của máy ảnh, bản năng quay đầu nhìn, vẻ mặt thản nhiên không hề có chút tức giận nào.

Liếc ống kính một cái rồi lại im lặng quay đầu tiếp tục làm nốt chuyện dang dở.

Một lúc lâu sau, anh thong thả dọn dẹp đống hỗn độn trên bồn rửa.

Mặc quần áo xong đi ra, ngoại trừ vệt đỏ chưa tan trên mặt.

Hoàn toàn không nhìn ra chút chật vật hay nào vì phát hiện đang làm chuyện .

Ngược lại còn tôi: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Tôi quá quen dáng vẻ bình tĩnh của anh nên chẳng thấy bất ngờ.

Cong môi, giơ điện thoại lên lắc lắc: “Không muốn người khác biết anh ghê tởm thế chứ?”

Đầu mày anh khẽ nhướng lên: “Đây không gọi là ghê tởm, đàn ông ai cũng vậy.”

Tôi hơi nghiêng đầu, nở nụ cười ranh mãnh: “Tôi biết người trong ảnh là ai, anh không muốn gái trong ảnh biết anh ảnh làm loại chuyện đó đâu nhỉ?”

Anh ngẩn người một lát rồi lại cười nói: “Ừm, không muốn biết, vậy em muốn làm gì?”

Thấy anh sợ rồi, tôi đắc ý cong môi: “Không muốn tôi nói cho biết thì cút khỏi nhà tôi.”

Anh không đáp, mím môi, trong mắt thêm vài phần mất mát.

Ngược lại còn tôi: “Làm sao em mới không ghét tôi?”

Không ghét anh, cả đời cũng không thể.

Nhưng vì cố ý làm anh khó xử, tôi vẫn ác ý trả lời:

“Không ghét anh rất khó, nhưng nếu anh cởi ra cho tôi chụp thêm tấm, có lẽ tôi sẽ cân nhắc.”

Tôi còn tưởng mình uy hiếp được anh.

Nhưng anh khựng lại một lát rồi đầu cười.

Mặt dày đáp một tiếng được.

02

Sau ném cho anh, tôi vô dụng bỏ chạy mất dạng.

Vừa đi ra thấy giúp việc bưng sữa nóng lên lầu.

Thấy tôi mặt đỏ bừng, dáng vẻ hơi hoảng loạn.

lo lắng : “Sao thế , có phải mệt rồi không?”

Tôi mím môi lắc đầu.

Thấy Lục Gia Ngôn đi ra, tôi quay đầu bỏ chạy về .

Vương thấy vậy gọi: “Còn chưa uống sữa !”

Tôi chẳng nghe thấy, “rầm” một tiếng kín cửa .

Lục Gia Ngôn nhận sữa nóng từ tay Vương: “Để cháu mang cho .”

Vương gật đầu, dặn dò: “Nhớ xem Hi Hi có khó chịu chỗ nào không nhé?”

Lục Gia Ngôn gật đầu.

Sau cửa, tôi dựa lưng vào cửa.

Há miệng thở dốc từng hơi lớn.

Trong đầu toàn là dáng vẻ bình tĩnh đầu xử của Lục Gia Ngôn lúc nãy.

Cùng khoảnh khắc bắn thẳng vào bồn rửa mặt.

nghĩ tim đập nhanh.

Tôi ôm mặt, cảm thấy mình sắp chín tới nơi rồi.

Cố tình phía sau cửa lại gõ liên tục.

Tôi còn tưởng là Vương, vỗ vỗ khuôn mặt đỏ bừng của mình, điều chỉnh lại hơi thở.

Nhưng vừa mở cửa thấy gương mặt Lục Gia Ngôn.

Khoảnh khắc định cửa, Lục Gia Ngôn lập tức đưa một tay chặn khung cửa.

Đau đến mức anh khẽ rên lên một tiếng.

Tôi sợ hãi thu lực lại: “Anh bệnh à!”

Anh không nói gì, thuận thế chen vào rồi cửa lại.

Tôi nhìn vết đỏ trên mu bàn tay anh, mím môi.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Anh nhiên đi tới bàn trang điểm của tôi, đặt sữa xuống.

Đảo mắt nhìn quanh tôi, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở chiếc áo ngực đặt trên giường.

Tôi lập tức nhào tới giấu áo ngực vào trong chăn.

“Anh nhìn lung tung cái gì?”

Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.

“Uống sữa đi.”

Tôi sữa lên, từng ngụm từng ngụm uống, còn anh thì ngang nhiên ngồi lên giường tôi.

Ngẩng đầu nhìn tôi: “Thương lượng một điều kiện, xóa ảnh đi.”

Nghe thấy anh có chuyện cầu xin tôi, tâm trạng tôi lập tức tốt lên.

Vui vẻ ngồi xuống ghế, bưng sữa đắc ý như một tên công tử ăn chơi, đối mặt ngồi anh.

“Tôi nói rồi , anh cút khỏi nhà tôi đi.”

Sau tắm xong, tôi mặc một chiếc váy ngủ màu trắng.

Vừa ngồi xuống, cặp đùi trắng nõn lập tức lộ ra một mảng lớn.

Ánh mắt Lục Gia Ngôn nhìn sang, cảnh xuân dưới váy thu hết vào đáy mắt, yết hầu anh khẽ chuyển động, ho nhẹ một tiếng rồi mất nhiên quay đầu đi.

Nhíu mày ném gối ôm lên đùi tôi, nhắc nhở: “Váy hơi ngắn.”

Tôi nghẹn họng, vàng ngồi ngay ngắn lại.

Anh ngước mắt nhìn tôi: “Đổi điều kiện khác.”

Tôi nghĩ nghĩ rồi nói: “Sau nhìn thấy tôi thì tránh xa tôi ra.”

Anh: “Không được, đổi cái khác.”

Cái không được cái kia cũng không được, nào giống dáng vẻ đi cầu người.

Tôi lập tức nổi cáu: “Là anh có việc cầu xin tôi, không phải tôi có việc cầu xin anh đấy!”

Khóe môi anh lại hơi cong lên: “Nhưng ý chụp ảnh riêng tư của người khác để uy hiếp là phạm pháp.”

Tôi chột dạ chớp chớp mắt.

“Ồ, vậy tôi xóa là được chứ gì.”

“Không được.”

Tôi nhíu mày: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”

Không đúng, bây giờ tôi xóa rồi anh cũng đâu thể kiện tôi được, tại sao tôi phải ý kiến anh?

Thế là điện thoại lên chuẩn xóa ảnh.

Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu anh thật sự báo cảnh sát bắt tôi.

Ba tôi chắc chắn sẽ ghét anh chết mất.

Anh trước giờ luôn rất kính trọng ba tôi, chắc chắn sẽ không làm vậy.

Thế là tôi lại lúng túng cất điện thoại đi.

Lúc con người ta ngượng ngùng, luôn vô thức muốn uống nước.

Nhưng vừa định uống, tôi ngửi thấy mùi tanh của sữa nóng trong .

nhìn giống…

Trong nháy mắt tôi rùng mình một cái.

“Cộp” một tiếng lại đặt xuống.

Giọng anh rất khẽ: “Đồng ý tôi một chuyện.”

Đúng là đảo lộn hết cả rồi, còn dám uy hiếp tôi nữa chứ.

Anh nhìn vẻ mặt khinh thường của tôi.

Cười nhìn tôi: “Nếu chú Mạnh biết em ý vào tôi, còn nhìn sạch tôi rồi… ông sẽ nghĩ thế nào?”

Tôi nghiến răng, lập tức đứng bật dậy: “Anh còn biết không hả!”

“Ừm, tôi không biết .”

Cuối cùng Lục Gia Ngôn tôi đuổi ra ngoài.

Lúc cửa, tôi hung dữ trừng mắt uy hiếp anh:

“Nếu anh dám nói ba tôi, tôi sẽ mặt dày nói ba tôi là tôi thích anh, sau đó bắt ông ép anh ở rể nhà tôi, để anh cả đời không ngẩng đầu nổi, rồi hành hạ anh cả đời!”

Lục Gia Ngôn mấy lời trẻ con của tôi chọc cười.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.