Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

05

Qua sinh nhật xong, kỳ nghỉ hè của tôi cũng kết thúc.

Buổi chiều tôi chậm rãi thu dọn đồ đạc quay về trường.

Trường của Gia và tôi chỉ cách nhau một đại lộ.

nay tôi học , còn anh tư.

Trở lại trường nhiều ngày , tên chó Gia này lại chẳng có chút tin nào.

Thích tôi theo đuổi tôi đi chứ.

Tuy rằng tôi chắc chắn sẽ không đồng ý anh.

xong mất tích là có ý gì.

Đơn thuần giở trò lưu manh à?

Tôi nhìn dễ bắt nạt sao?

Tôi đến lăn qua lăn lại trên giường.

Cuối cùng anh một dấu hỏi chấm.

Giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Dọa tôi suýt làm rơi điện thoại.

Thấy là tên Gia , tôi cố ý chờ vài giây mới nghe máy.

Giả vờ kiêu ngạo nói: “Tìm tôi có chuyện gì sao?”

Anh trầm thấp: “Không em nhắn tôi à?”

Tôi nghẹn lời: “Tôi nhầm thôi.”

Anh “ừm” một tiếng, đáp một tiếng được.

Đầu kia điện thoại chỉ còn tiếng ngón tay gõ bàn phím.

Chắc là vẫn tăng ca ở công ty nhỏ của anh.

Ban đầu tôi muốn anh vào công ty nhà tôi.

Khi tôi vừa thi đại học xong, biết được ý định này của , liền kiêu ngạo chặn Gia ở cửa.

Hung dữ cảnh cáo anh: “Đồ của tôi chỉ có thể là của tôi.”

Anh vỗ đầu tôi một cái: “Biết .”

Sau anh từ chối tôi.

Anh nói với tôi rằng anh muốn tự mình thử sức.

nên đại học, anh đã cùng bạn cùng phòng bắt đầu khởi nghiệp.

nay, công ty nhỏ của anh cũng đã bắt đầu có hình hài.

im lặng một lúc, cuối cùng vẫn là tôi phá vỡ sự yên tĩnh.

“Gần đây anh bận lắm sao?”

Anh “ừm” một tiếng: “ bận.”

Tôi buồn buồn “ồ” một tiếng.

đầu kia điện thoại lại truyền tới một tiếng trầm thấp.

“Em nhắn tin tôi, là nhớ tôi sao?”

Lời này vừa thốt ra, tôi lập xù lông.

Mặt đỏ tới mức không chịu nổi: “Anh nói linh tinh cái gì , tôi nhầm người thôi!”

Anh khẽ một tiếng: “Được, nhầm người.”

Sau tôi vội vàng cúp máy.

Tôi thật sự không hiểu anh nghĩ gì.

Nằm sấp trên giường chọc chọc cô bạn cùng phòng chơi game cạnh.

“Kiều Kiều, tôi hỏi cậu một vấn đề nhé.”

Kiều Kiều nhìn tôi một cái: “Hỏi đi.”

Tôi vắt óc nghĩ cách diễn đạt.

“Chính là, tôi có một người bạn.”

“Cô ấy có một người ghét, đột nhiên tỏ tình với cô ấy, sau khi tỏ tình xong người lại chẳng có động tĩnh gì nữa.”

“Cậu nói xem, người bạn này của tôi làm sao đây?”

Kiều Kiều đảo mắt, chậc một tiếng.

“Anh câu cậu đấy.”

“Ai nghiêm túc người thua.”

“Cậu giữ vững là được.”

Tôi buồn buồn “ồ” một tiếng.

Hoàn hồn lại liền vội giải thích: “ nói là bạn , không .”

Kiều Kiều cũng “ồ” một tiếng.

Tôi bực bội dậy.

Lại hỏi: “ người bạn này của ghét anh , sau này nếu anh bám riết không tha làm sao?”

Kiều Kiều người, nghiêm túc nói: “Đại tiểu thư của tôi ơi, nếu cậu thật sự ghét anh đã không rối rắm .”

Mặt tôi đỏ lên, lần nữa nhấn mạnh: “ đã nói là bạn , không .”

“Được được được, bạn cậu.”

người mà bạn cậu ghét, đẹp trai không? Dáng đẹp không? Có tiền không?”

Tôi nghĩ nghĩ, trong đầu hiện lên cảnh anh ở trong phòng tắm cắn áo lộ cơ bụng.

Mặt không khỏi nóng lên.

Không cần nghi ngờ gì, Gia cao một mét tám tám, dáng người cao ráo tắp, vai rộng chân dài, có mù cũng không thể nói anh dáng không đẹp.

Hơn nữa anh còn có gương mặt cực kỳ đẹp trai, đôi mày đôi mắt sạch sẽ tuấn tú, sống mũi cao , môi cũng mềm.

Tôi mím môi, ho nhẹ một tiếng: “Cũng được.”

Kiều Kiều sờ cằm: “ là cực phẩm .”

“Thế có gì mà rối rắm, anh câu cậu cậu cũng câu lại anh đi, dù sao cũng chưa chắc ai thiệt đâu.”

“Nên , nên sờ sờ, nên ngủ ngủ.”

Đúng ha, cũng chưa chắc ai thiệt đâu.

Thế là tôi lại anh một tin nhắn.

【Ngày mai tới đón tôi về nhà.】

kia gần trả lời ngay lập .

【Được.】

Lúc này tôi mới hài lòng nằm xuống.

Nửa đêm tôi lại vô duyên vô cớ nằm mơ.

Tôi mà phá lệ mơ thấy Gia .

Anh mặc vest chỉnh tề quỳ trước mặt tôi, còn tôi mặc chiếc váy dây màu trắng hôm trước mặt anh.

Mặt anh đỏ bừng, chút chút tháo cà vạt xuống.

Áo sơ mi mở rộng, lộ ra múi cơ bụng rõ ràng, kéo tay tôi đặt lên .

“Muốn sờ chỗ này đúng không?”

Lúc này tuy anh quỳ lại cao ngang tôi .

Tôi nhìn đuôi mắt đỏ lên của anh, đỏ mặt nuốt nước bọt.

Tay anh ôm lấy eo tôi, chậm rãi tiến gần, nghiêng đầu cọ lên chóp mũi tôi.

Trong hơi thở đan xen, anh nhẹ nhàng môi tôi chuồn chuồn lướt nước chút một.

Tôi đẩy anh ra, lại đổi lấy nụ càng mạnh mẽ hơn của anh.

Cuối cùng cả cùng ngã vào chiếc chăn mềm mại.

Anh nắm cổ tay tôi đặt lên vai anh.

Lại tỉ mỉ tôi.

Khoảnh khắc bừng tỉnh, tôi mờ mịt ngẩn người lâu, há miệng thở dốc hơi lớn, chậm chạp phản ứng lại.

má lập nóng bừng, tim muốn nhảy ra ngoài.

Tôi sắp sụp đổ .

Sao có thể mất mặt chứ.

Thèm ai không thèm, lại đi thèm Gia .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.