Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

Tôi đứng dậy.

“Bà Tần, tôi không quỳ.”

Tần Nhã Chi gật : “Được.”

Bà cầm micro lên.

“Các vị, hôn lễ hôm nay tôi không đồng ý. Lý do rất đơn giản, nhà họ Ôn không xứng.”

Có người hàng khách hít vào một hơi lạnh.

Tần Nhã Chi tục: “Năm Ôn Sơn vì một món lợi mà bỏ qua nhà xưởng có vấn đề, hại chết ba người. Con gái do loại người này nuôi , dựa vào đâu gả vào nhà họ Chu?”

khóc hét: “Không như vậy!”

Người thím nhà họ Chu châm chọc: “Năm có người chết, chẳng lẽ người khác còn vu oan các người?”

Kiều Vãn Tình nhẹ nói: “ Đường, nhận sai đi. nhận , có lẽ dì Tần sẽ không làm khó quá.”

Tôi nhìn cô .

“Cô rất mong tôi nhận?”

cúi : “Tôi mong đừng cố chống đỡ nữa.”

Tần Nhã Chi đưa một tập tài liệu cũ người .

đi.”

Người không dám.

Tần Nhã Chi lạnh : “.”

Người cầm tờ giấy, run rẩy: “Qua điều tra, Ôn Sơn với tư cách người phụ trách nghiệm thu có sai sót nghiêm trọng quá trình kiểm tra liên quan.”

Cha bỗng nói: “Phần sau đâu?”

Người dừng .

Cha nhìn : “ .”

Người liếc Tần Nhã Chi.

Sắc Tần Nhã Chi đổi: “Không cần nữa.”

Cha nói: “.”

Người nuốt bọt, tục: “Nhưng sai sót này không liên quan trực tới nguyên nhân vụ cháy. Quá trình tái kiểm tra sau phát hiện tài liệu gốc bị người khác thế. Ôn Sơn từng nộp đơn yêu cầu xem xét nhưng không được thụ lý.”

Tiếng bàn tán phòng tiệc đổi.

Sắc Tần Nhã Chi xanh mét: “ bảo cậu phần sau?”

Tôi đứng lên phía sau xe lăn cha.

“Bà Tần, trước khi mang chứng cứ tới, bà chưa hết sao?”

Tần Nhã Chi nhìn chằm chằm tôi: “Cô biết lâu?”

Tôi nói: “Tôi luôn biết.”

Bà cười lạnh: “Biết thì sao? Đơn xin tái kiểm tra năm mất lâu, không tin cô.”

Cửa lớn phòng tiệc bị đẩy .

Một người đàn ông tóc bạc bước vào, tay ôm một chồng hồ sơ cũ dày cộp.

ông khàn khàn: “Tôi tin.”

Cha nhìn thấy ông, mắt đỏ lên.

“Lão Hà.”

Người đàn ông đi tới trước sân khấu.

ba người chết năm , một người là em trai tôi. Ôn Sơn không hung thủ, ông ấy là người duy nhất muốn lật vụ án.”

Sắc Tần Nhã Chi trở nên rất khó coi.

Họ hàng nhà họ Chu không nói nữa.

Tay Kiều Vãn Tình buông xuống.

Lục Tư Hành nhìn tôi như lần tiên biết tôi.

Lão Hà đặt hồ sơ lên bàn.

“Người thật sự tài liệu mang họ Tần.”

Sau khi câu “mang họ Tần” lão Hà vang lên, Tần Nhã Chi siết chuỗi hạt Phật đến kêu lách cách.

“Ông là ? Hôm nay chạy tới hôn lễ con trai tôi nói hươu nói vượn?”

Lão Hà không nhìn bà, chỉ nhìn cha tôi.

Sơn, tôi tới muộn .”

Cha lắc : “Ông chịu tới thì chưa muộn.”

Chu Duật bước lên sân khấu, cầm chồng hồ sơ kia lên.

Tần Nhã Chi quát: “Chu Duật, bỏ xuống!”

Chu Duật không bỏ.

lật trang tiên.

, mảnh đất nhà máy cũ năm là thứ nhà họ Tần muốn lấy.”

Sắc Tần Nhã Chi đổi: “Con im miệng.”

Chu Duật tục: “Sau khi chú Ôn nộp đơn yêu cầu xem xét , có người ép xuống. Người ép đơn là thư ký ông ngoại.”

Người thím nhà họ Chu vội nói: “Chu Duật, loại lời này không thể nói bừa.”

Chu Duật đưa tài liệu : “Thím biết chữ.”

Người thím nhận cũng không được, không nhận cũng không xong.

Có người hàng khách nhỏ nói: “Hóa không nhà họ Ôn hại người.”

Một người khác nói: “Bà Tần vừa còn ép người quỳ, thật đủ ác.”

Tần Nhã Chi đột ngột đứng dậy.

“Chu Duật, vì người phụ nữ này, con muốn kéo cả ông ngoại con xuống ?”

Chu Duật nhìn bà: “Không con kéo, là hôm nay tự mang chuyện này lên sân khấu.”

Tần Nhã Chi tức đến mức giơ tay định đánh .

Tôi đưa tay chắn.

Cái tát rơi lên cánh tay tôi.

Âm thanh không lớn nhưng đủ để hàng nghe thấy.

Lâm Tuế xông tới: “Bà già, bà còn đánh người?”

Tần Nhã Chi chỉ vào tôi: “Ôn Đường, quả nhiên cô có bản lĩnh. Năm năm trước quyến rũ Tư Hành ngoài, năm năm sau dỗ con trai tôi đối với gia đình.”

Lục Tư Hành bỗng lên tiếng: “Dì Tần, năm năm trước cô ấy ngoài không vì quyến rũ .”

Tần Nhã Chi nhìn : “Cháu biết gì?”

Lục Tư Hành nói: “Cháu vừa mới biết.”

Sắc Kiều Vãn Tình đổi: “Tư Hành.”

Lục Tư Hành không nhìn cô .

“Năm năm trước, chú Ôn bị vụ án cũ liên lụy, nhà họ Ôn chạy vạy khắp nơi. Ôn Đường nhận được thư mời trường ngoài, vốn không muốn đi. Là cháu khuyên cô ấy rời Nam Thành, nói chỉ cần cô ấy đi, nhà họ Lục sẽ giúp chú Ôn.”

Tôi sững người.

Những lời này tôi chưa từng biết.

cũng ngây : “Tư Hành, cháu nói gì vậy?”

Lục Tư Hành nhìn tôi, thấp đi rất nhiều.

“Cháu cũng chỉ mới biết tối qua. Lá thư cô ấy để cháu bị cháu lấy mất. Bà nói cô không mà biệt, nói cô vì tiền đồ mà không cần bất kỳ .”

Kiều Vãn Tình cắn chặt môi.

Lục Tư Hành tục: “Cháu tin.”

Lâm Tuế mắng một câu: “ ngu chết đi .”

Lục Tư Hành không phản bác.

nhìn tôi: “Ôn Đường, xin lỗi.”

Tôi không nhận lời xin lỗi này.

Thứ đến muộn không khác gì sữa hỏng.

Tần Nhã Chi cười lạnh: “Bây giờ diễn thâm tình? Lục Tư Hành, đừng quên bạn gái cháu vẫn còn ngồi .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.