Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Tôi nhìn anh.

đóng cửa, anh cúi người nói: “ kết hôn, ta ở căn cạnh Ôn. Cửa Chu, muốn thì , không muốn thì không .”

Tôi ngồi xuống thì điện thoại vang .

Bệnh viện gọi tới.

Y tá nói rất nhanh: “Cô Ôn, ngoài phòng bệnh cha cô có mấy người tới, nói muốn thủ tục.”

tôi chạy tới bệnh viện, cửa phòng bệnh cha có ba người lạ đứng đó.

Mẹ chắn cửa, sắc trắng bệch.

Người đàn ông cầm đầu ôm tập hồ sơ: “ Ôn, tôi cũng làm việc theo quy định, mong phối hợp.”

Mẹ nói: “Chồng tôi xong, không thể chuyển đi.”

Người đàn ông mất kiên nhẫn: “Ai nói chuyển? tư cách nhập viện.”

Tôi đi tới: “ cái gì?”

Người đàn ông nhìn tôi cái: “Cô là người ?”

“Tôi là Ôn Đường.”

Anh ta lật hồ sơ: “Cô Ôn, phòng bệnh này cần sắp xếp , tiên mọi người chuyển sang phòng thường.”

Mẹ cuống : “ chẳng nói thủ tục ?”

Người đàn ông tránh ánh mắt : “ phát hiện không phù hợp.”

Tôi hỏi: “Chỗ nào không phù hợp?”

“Đây không chuyện cô nên hỏi.”

Tôi lấy điện thoại ra: “Vậy tôi báo cảnh sát.”

Người đàn ông lập tức đưa tay ngăn: “Cô Ôn, đừng làm lớn chuyện.”

Cửa phòng bệnh mở ra.

Cha vịn khung cửa đứng đó, sắc rất kém.

“Đường Đường, có chuyện gì vậy?”

Mẹ vội đỡ ông: “Ông ra đây làm gì?”

Người đàn ông nhìn thấy bệnh nhân bước ra, giọng dịu đi chút: “Ông Ôn, tôi thi hành sắp xếp.”

Tôi chắn cha: “Ai sắp xếp?”

Người đàn ông không nói.

Cửa thang máy mở ra, Kiều Vãn Tình và Lục Tư Hành cùng bước tới.

Cô ta xách giỏ trái cây, vẻ kinh ngạc: “Chị Đường, đông người vậy?”

Lục Tư Hành nhìn thấy cha tôi, lập tức bước tới: “ Ôn, trong đi.”

Cha nhìn anh, thần sắc phức tạp: “Tư Hành.”

Lục Tư Hành đỡ ông trở giường.

Kiều Vãn Tình đặt giỏ trái cây xuống, nói với tôi: “ nghe Tư Hành nói Ôn nhập viện nên muốn tới thăm. Không ngờ hay gặp chuyện này.”

Tôi nhìn mấy người đàn ông kia.

Lục Tư Hành xuất hiện, thái độ thay đổi rõ ràng.

Lục Tư Hành bước ra, hỏi: “Ai bảo các người tới?”

Người đàn ông cúi đầu: “ tôi nhận được thông báo.”

“Thông báo ai?”

Người đàn ông liếc Kiều Vãn Tình.

Kiều Vãn Tình lập tức xua tay: “Anh nhìn tôi làm gì? Tôi không quen anh.”

Người kia cúi đầu.

Giọng Lục Tư Hành lạnh hơn: “Nói.”

Cuối cùng người đàn ông tiếng: “Người Tần đã dặn.”

Kiều Vãn Tình thở phào.

“Hóa ra là Tần. Chị Đường, đã bảo chị đừng đối đầu với ấy. ấy nổi giận thật sự sẽ làm được chuyện.”

Mẹ nghe thấy câu này, tay vịn tường.

Tôi nhìn Kiều Vãn Tình: “Cô hiểu rõ thật đấy.”

Cô ta tủi thân: “ nhắc nhở chị thôi.”

Lục Tư Hành nói với người đàn ông: “Cút.”

Mấy người kia vội vàng rời đi.

Cha ho trong phòng bệnh.

Lục Tư Hành đi rót nước, động tác thuần thục như trở rất nhiều năm .

Mẹ nhìn anh, trong mắt có chút xúc động.

Kiều Vãn Tình đứng ở cửa, bỗng nói: “Chị Đường, thật ra Tư Hành vẫn luôn nhớ Ôn và Ôn. chị đi, năm nào Tết anh ấy cũng tới tặng đồ.”

Mẹ nhỏ giọng nói: “Tư Hành có lòng.”

Tôi không tiếng.

Lục Tư Hành đưa nước cho cha.

Cha uống ngụm, nhìn tôi: “Đường Đường, chuyện và Chu Duật, thật sự nghĩ kỹ ?”

Kiều Vãn Tình lập tức chen : “ Ôn, Chu hình như không hài lòng với chị Đường. Tần còn nói sẽ không thừa nhận cuộc hôn nhân này.”

Lục Tư Hành ngắt lời cô ta: “Vãn Tình.”

Cô ta như phát hiện mình lỡ lời: “Xin lỗi, có không nên nói không?”

Sắc mẹ càng trắng hơn.

Cha nhìn tôi: “Đường Đường?”

Tôi nói: “ nghĩ kỹ .”

Cha hỏi: “Chu Duật đối xử tốt với chứ?”

Tôi đáp: “Tốt.”

Kiều Vãn Tình nhẹ giọng: “Tốt là chuyện, có bảo vệ được chị hay không là chuyện khác. Hôm nay Tần nói câu, bệnh viện đã cho người tới. này thì ?”

Lục Tư Hành im lặng.

Mẹ nắm tay tôi: “Đường Đường, hay là hôn lễ hoãn chút?”

Trong mắt Kiều Vãn Tình lóe vẻ đắc ý.

Lục Tư Hành nói: “ Ôn, Ôn, nếu cô ấy đồng ý, chuyện Ôn cháu có thể giúp.”

Tôi nhìn anh: “Điều kiện là gì?”

Anh cau mày: “Cô nhất định nghĩ tôi xấu xa như vậy ?”

Tôi nói: “Anh dẫn bạn gái tới phòng bệnh cha tôi, khuyên tôi hủy hôn lễ, còn cảm thấy mình cao thượng?”

Nước mắt Kiều Vãn Tình rơi: “Chị Đường, chị có thể nói Tư Hành như vậy? Vì chị, anh ấy còn đắc tội Tần.”

Tôi hỏi ngược: “Tôi cầu xin anh ta ?”

Sắc Lục Tư Hành khó coi: “Ôn Đường, cô đừng không biết tốt xấu.”

Cha vỗ nhẹ mép giường: “Đủ .”

Phòng bệnh im lặng.

Cha nhìn Lục Tư Hành: “Tư Hành, cảm ơn cháu tới thăm . Chuyện hôn sự Đường Đường, tôi sẽ tự bàn.”

Lục Tư Hành không nói thêm.

Kiều Vãn Tình còn muốn tiếng, Lục Tư Hành kéo cô ta: “Đi.”

rời đi, mẹ ngồi trên ghế, nước mắt rơi xuống.

“Đường Đường, mẹ không không tin . Mẹ sợ gả qua đó sẽ chịu ấm ức.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.