Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6 - Người Nghèo Và Chiếc Đồng Hồ

Là chính cô ấy đập nát tình cảm hai mươi năm giữa chúng tôi, hiện tại là cô ấy chính mình hàn gắn lại.

nhưng vỡ chính là vỡ rồi, gương vỡ khó lành.

Cho dù có gượng ép gắn lại với nhau thì sẽ để lại vết rạn nứt chằng chịt.

khi mất đi thiên vị của Kỷ Đồng, Diệp Mặc trường sống rất thảm hại.

Bởi vì hành vi việc làm trước đó của cậu , số các bạn học không một ai thèm đoái hoài đến cậu , cậu trở thành một kẻ cô độc hoàn toàn.

Chỉ cần cậu xuất hiện trường là nhất định sẽ chuốc lấy lời chỉ trỏ bàn tán của các bạn học, nói cậu kỳ vọng hão huyền, không tự lượng sức mình bay lên cành cao biến thành phượng hoàng.

Một trước khi lên đường nước , bạn phòng gửi tin nhắn cho tôi, nói Diệp Mặc không chịu đựng nổi chênh lệch quá lớn về vị nên tinh thần gặp vấn đề, phát điên rồi.

Tôi chỉ “Ồ” lên một , không có thêm bất kỳ phản ứng nào khác.

Cho dù là Diệp Mặc hay là Kỷ Đồng thì đều chẳng chút liên quan nào đến tôi nữa rồi.

Nhưng tôi không ngờ rằng tối hôm đó Kỷ Đồng lại xuất hiện dưới lầu nhà tôi, đội mưa quỳ sụp trên mặt đất.

“Cố Xuyên, cầu xin cậu hãy tha thứ cho tớ.”

“Cố Xuyên, cậu gặp tớ một lát có không?”

“Cố Xuyên, tớ thật không sống thiếu cậu .”

Tôi đứng bên cửa sổ dõi nhìn xuống, nước mưa hòa lẫn với nước của cô ấy, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất.

Ông nội hỏi tôi: “Có hoặc là bảo con bé nhà không cháu?”

“Không cần đâu ạ.”

Tôi kéo rèm cửa sổ lại, quay người đi thu dọn hành lý, mai là tôi xuất ngoại rồi, không có thêm chuyện rắc rối phát sinh ý .

Cơn mưa cửa sổ cứ rơi không ngừng, giọng nói của Kỷ Đồng cứ vang lên liên tục, cho đến nửa đêm mới biến mất.

Cô ấy dầm mưa nên bị sốt cao, đưa đi cấp cứu gấp bệnh viện.

hôm , đúng lên bay nước , mẹ Kỷ Đồng gọi điện thoại cho tôi.

“Cố Xuyên, cháu đến bệnh viện thăm Đồng Đồng một chút đi, con bé sốt cao hôn mê miệng cứ gọi tên của cháu thôi.”

Tôi do dự một lát, nhưng cuối vẫn chối.

Kỷ ạ, căn nguyên ngọn ngành chuyện giữa cháu và cô ấy là người hiểu rõ mồn một, nói một câu không lọt tai thì cháu không hề nợ nần gì cô ấy cả.”

biết, biết chứ, nhưng cứ coi như là cầu xin cháu đi, cháu đến thăm con bé một chút đi cháu.”

Tôi thở dài một , nhìn nhìn đồng hồ đeo .

“Vâng ạ.”

Tôi vội vã đến bệnh viện, nhìn Kỷ Đồng đang lặng lẽ nằm trên giường bệnh.

Chỉ có lúc như này cô ấy mới tương đối yên tĩnh.

cách giờ bay cất cánh nửa đồng hồ, Kỷ Đồng tỉnh lại cơn hôn mê.

Nhìn thấy tôi, đầu tiên cô ấy ngơ ngác mất một lúc, ngay đó bỗng chốc nhào thốc lòng tôi, ôm chặt lấy tôi, giọng nói mang theo khóc nức nở vang lên.

“Cố Xuyên, cuối cậu chịu đến gặp tớ rồi.”

Tôi không đẩy cô ấy nữa, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng cô ấy.

“Ngoan ngoãn dưỡng bệnh đi.”

“Ừm, ừm!” Cô ấy gật đầu lia lịa, “ gì cậu nói tớ đều nghe theo hết, cậu nói cái gì tớ đều nghe theo cậu.”

cách giờ bay cất cánh hai mươi phút, tôi bưng một bát cháo, tự xúc từng thìa một đút miệng Kỷ Đồng.

Khuôn mặt cô ấy tràn ngập hạnh phúc, rúc sâu lòng tôi.

“Cố Xuyên, tớ ước ao biết bao khoảnh khắc này có là vĩnh hằng.”

Tôi lau lau khóe miệng cho cô ấy: “Đừng suy nghĩ nhiều, việc cậu cần làm bây giờ là nuôi dưỡng thân cho thật tốt.”

cách giờ bay cất cánh mười phút cuối , tôi đứng phắt dậy, “Cậu lại dưỡng bệnh cho tốt, tôi phải đi rồi.”

“Đừng mà!”

Kỷ Đồng ôm chầm lấy tôi phía .

Cô ấy ôm rất chặt, giống như ép cả cơ mình hòa làm một với cơ tôi vậy.

Tôi xoay người lại, đưa đẩy cô ấy , nhìn cô ấy bằng ánh như nhìn một người xa lạ.

“Kỷ Đồng, cậu biết rõ mà, chúng kết thúc rồi, đừng làm chuyện khiến tôi phải chán ghét cậu.”

“Tớ thà rằng cậu chán ghét tớ, hơn là cậu quên mất tớ.”

Kỷ Đồng lăn trên giường bệnh xuống, bò đến bên cạnh tôi, túm chặt lấy chân tôi không buông.

“Cố Xuyên, tớ thật không sống thiếu cậu .”

Tôi đỡ cô ấy dưới đất dậy, dìu cô ấy ngồi ngay ngắn trên giường bệnh.

Cô ấy lệ nhòa ngấn nhìn tôi.

“Cố Xuyên!”

Nghe giọng nói khóc đến khàn cả cổ của cô ấy, tôi im lặng một lát, rồi đầu không ngoảnh lại bước thẳng khỏi phòng bệnh, mặc cho khóc lóc gào gọi của cô ấy vang vọng phía lưng.

phút cuối trước khi bay cất cánh, tôi đặt chân lên khoang bay.

cửa sổ trời xanh mây trắng, ánh nắng chan hòa rực rỡ.

“Xin chào, tớ tên là Kỷ Đồng, cậu tên là gì ?”

“Anh Cố Xuyên ơi, khi lớn lên em gả cho anh có không?”

“Cố Xuyên…”

“Cố Xuyên…”

Giọng nói của Kỷ Đồng văng vẳng bên tai tôi cơn mơ màng, tôi mỉm cười một cách phóng khoáng, kéo tấm che xuống, đeo tai nghe lên.

Kỷ Đồng, không gặp lại!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn