Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a9B2Ydv

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2 - Người Phụ Nữ Đã Mất Tích

Vì Cao Đình qua đời sau khi hôn, nhà họ Cao nhận “trợ cấp chuyển tiếp dành cho gia đình đặc biệt”.

Đồng thời, vì người con đã hôn đủ điều kiện tách thành hộ độc nên họ thêm một suất nhà định diện tích nhỏ.

Căn nhà đó đăng ký dưới tên Cao Đức Thuận.

Bố tôi đến xanh mặt.

“Đây là tính con gái tôi để lừa nhà ?”

Nhân viên lật tài liệu đến trang cuối.

“Ở đây còn có một bản tuyên bố từ bỏ quyền lợi.”

Tim tôi thắt .

giấy viết:

Tôi là Đường Tuệ tự nguyện từ bỏ các quyền lợi định liên quan phát sinh từ thân phận người phối ngẫu của Cao Đình, đồng để Cao Đức Thuận và thống nhất nhận toàn bộ.

Người ký: Đường Tuệ.

Phía còn có dấu vân của tôi.

Tôi nhìn chằm chằm dấu vân đỏ ấy, toàn thân tê dại.

hôn, trở thành góa phụ, thậm chí từ bỏ tiền bồi thường.

Mọi chuyện đều hoàn thành một cách hợp tình hợp lý.

Nhưng từ đầu đến cuối, tôi không biết gì cả.

hỏi: “Ai đã nộp bản tuyên bố này?”

Nhân viên hồ sơ.

“Người ghi nhận là trực tiếp nộp hồ sơ là Cao Đức Thuận.”

“Có người đại diện không?”

“Không ghi.”

Manh mối bị cắt đứt.

Sau khi bản , chúng tôi đến khu Tân Giang.

Nhà họ Cao ở tòa số mười tám.

Gõ cửa hồi lâu, một bà lão mới ra mở.

Nhìn thấy chúng tôi, ánh mắt bà ta cảnh giác.

“Tìm ai?”

Tôi nói: “Tôi tên Đường Tuệ.”

Sắc mặt bà ta thay đổi.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi chắc chắn bà ta biết tên tôi.

Bố tôi bước lên một bước.

“Năm năm trước, nhà các người dùng tính của con gái tôi để hôn, còn tên nó lừa suất định . Hôm nay nhất định nói cho rõ!”

Bà lão đột nhiên định đóng cửa .

đưa chặn cửa.

“Bà , chúng tôi đã báo cảnh sát và hồ sơ. Bây giờ bà từ chối trao đổi cũng không có nghĩa.”

Trong nhà vọng ra giọng đàn ông.

“Để họ vào.”

Người lên tiếng là Cao Đức Thuận.

Ông ta già hơn trong ảnh rất nhiều, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng và cứng rắn.

Chính giữa phòng khách treo di ảnh của Cao Đình.

Tôi chỉ nhìn một cái đã không dám nhìn thêm.

ngồi ghế sofa, khoanh hai trước ngực.

“Thế nào gọi là lừa?”

“Giấy chứng nhận là thật, thủ tục cũng là thật. Bây giờ tìm đến đây làm gì?”

Tôi hỏi bà ta: “Người đến đăng ký hôm ấy có tôi không?”

“Bà đã gặp chính tôi chưa?”

Bà ta đảo mắt.

“Dù cũng có người đến đăng ký, tôi cần gì quan tâm có chính hay không.”

Cao Đức Thuận lạnh lùng nói: “Căn cước là thật, cơ quan đăng ký cũng đã giải quyết. Muốn gây chuyện thì đi tìm cơ quan đăng ký, đừng đến nhà tôi.”

hỏi: “Các người biết rõ Cao Đình bệnh nặng, tại vẫn đăng ký hôn trước khi anh ta qua đời?”

Sắc mặt Cao Đức Thuận trầm xuống.

“Chuyện nhà chúng tôi không cần cậu quản.”

“Vì suất định trong dự án cải tạo khu cũ ?”

Phòng khách im lặng.

Ánh mắt lảng tránh.

Cao Đức Thuận giận đập bàn.

“Cút hết ra ngoài!”

Tôi đứng dậy nhìn ông ta.

“Tôi sẽ tiếp tục điều . Ai đưa tính của tôi cho các người, ai sắp xếp người giả mạo đi đăng ký, ai làm giả bản tuyên bố từ bỏ quyền lợi, tôi đều sẽ điều ra.”

bỗng the thé nói: “ cứ điều đi! Dù năm đó người bên nhà cũng đồng ! Tiền cũng…”

Bà ta chưa nói hết, Cao Đức Thuận đã kéo áo, bắt bà ta im miệng.

Tôi quay đầu.

“Ai đồng ? Tiền gì?”

Sắc mặt bà ta trắng bệch rồi ngậm miệng.

Cao Đức Thuận kéo bà ta ra phía sau.

“Cút ra ngoài!”

Không có chứng cứ, hai người này cũng nhất quyết không chịu mở miệng.

Chúng tôi bị đuổi ra ngoài.

đường về khách sạn, không ai nói chuyện.

Bố tôi liên hệ với vài người bạn học cũ, muốn điều những mối quan hệ của nhà họ Cao năm đó.

thông tin doanh nghiệp, bất động sản và thông báo cải tạo khu cũ.

tôi lục hết bạ trong điện thoại, cố nhớ xem năm năm trước có ai liên quan đến huyện Thanh Hà hoặc nhà họ Cao hay không.

Không có.

Hoàn toàn không có manh mối.

Chúng tôi giống như đang đi vòng quanh trong một mê cung.

Đêm đó, tôi ngồi thảm trong khách sạn, trải tất cả tài liệu ra.

Đăng ký hôn.

Giấy chứng tử.

Bồi thường cải tạo khu cũ.

Nhà họ Cao chỉ nói “người bên nhà ”.

Nhưng người nào trong gia đình tôi có quan hệ với huyện Thanh Hà?

Còn cả tiền nữa?

Tôi nhìn dấu vân đỏ xa lạ ấy, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ đáng sợ.

Muốn đăng ký có căn cước.

Muốn giả chữ ký có mẫu.

Ngay cả nhà họ Cao cũng nói rằng “người bên nhà chúng tôi” đã đồng .

Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn bố .

“Bố, , năm năm trước, giấy tờ của con có bị bố mang ra ngoài không?”

Chương 4

04

Bố tôi ngồi bên giường, hết lần này đến lần khác nhớ năm năm trước ai đến nhà, ai mượn giấy tờ, ai động vào đồ của tôi.

viết dòng thời gian lên giấy.

Ngày mười tám tháng sáu năm năm trước, đăng ký giả .

Ngày chín tháng bảy, Cao Đình qua đời.

Sau đó, nhà họ Cao nộp hồ sơ định .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.