Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

3

Phương Đường ngồi một góc.

Xuyên qua tiếng nhạc ồn ào, anh nhìn thẳng phía tôi giữa đám đông.

Không hiểu , tôi thứ gì đó giữ chặt, không thể cử động.

Phương Đường là người dời mắt trước.

Sau đó uống cạn ly tay.

Dường anh khẽ cười.

nhanh lại trở vẻ lạnh nhạt thường ngày.

Tim tôi đập thình thịch.

lúc ấy, đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ cực kỳ hoang đường:

Người kia… khi nào là anh không?

tôi nhanh chóng phủ nhận.

Từ lúc quen Phương Đường, người vẫn luôn lạnh lùng.

Giống chẳng hứng thú với bất cứ điều gì.

Mỗi lần tôi chào hỏi, anh chỉ gật nhàn nhạt.

Ít lời đến mức đáng sợ.

Đừng thích tôi.

lúc tôi còn tưởng anh ghét .

“Vạn Tiểu Mãn, câm rồi à? đi chứ!”

Tiết Trạch khó chịu vẫy tay trước mặt tôi.

Tôi nhíu mày, hất tay anh ta ra.

“Anh không thấy mặc thế đẹp ?”

Vừa , tôi còn cố ý ưỡn ngực.

Tiết Trạch lập tức lộ vẻ choáng váng.

Tôi tiến thêm một bước, anh ta lập tức bịt miệng chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Tiết Trạch mắc chứng sợ ngực lớn.

Kỳ quái lắm không?

Càng kỳ quái hơn là rõ ràng anh ta không chịu nổi con gái vòng một lớn, vậy mà năm đó vẫn mặt dày theo đuổi tôi.

Còn tôi biết chuyện thế nào…

Phải kể từ lần thuê phòng cách đây không lâu.

Lúc ấy tôi đã chuẩn hoàn toàn đón nhận Tiết Trạch.

ngờ đến thời khắc quan trọng, tên lại trực tiếp ngất xỉu.

Tức đến mức tôi dội nguyên chậu nước lạnh gọi anh ta tỉnh.

Dưới ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống tôi, cuối Tiết Trạch thú nhận.

Anh ta kiểu người thích là vóc dáng người mẫu.

Eo thon, chân dài, vòng một nhỏ.

Mà tôi ngoài điểm cuối ra, gần giống hệt mẫu người lý tưởng anh ta.

Sau khi nghe xong tôi hiểu ra.

Thảo nào lúc nào anh ta bắt tôi nịt ngực.

Miệng sợ người khác nhìn thấy sẽ ghen.

Thực chất là bản thân anh ta chịu không nổi.

Từ nhà vệ sinh quay lại, ánh mắt Tiết Trạch né tránh, lại nhắc đến chuyện phẫu thuật.

Tôi còn chưa kịp trả lời nhận được một tin nhắn lạ.

“Dáng người đẹp. Tiết Trạch mù rồi, đừng đi phẫu thuật.”

Là hắn!

Tôi cắn môi, uống cạn ly nước ga.

Rồi trả lời:

“Nhà vệ sinh, gặp không?”

4

Đối phương hình dọa, lâu sau trả lời.

… chắc chứ?”

“Tất nhiên.”

“Chuyện đột ngột quá, tôi còn chưa chuẩn .”

“Vậy thôi, anh không đi tự đi.”

“Đợi đã!”

“Tôi đi.”

Cắn câu rồi.

Tôi chào Tiết Trạch một tiếng.

định đứng dậy cửa phòng bật mở.

Ngẩng nhìn , ngoài cửa là một người phụ nữ mặc đồ bầu.

Cô ta nhìn quanh, rõ ràng tìm đó.

Xem ra lại là thiếu gia ăn chơi nào làm người ta thai.

Tôi còn tò mò không biết tên khốn nào thất đức vậy.

Kết quả giây tiếp theo, người phụ nữ đã đi thẳng trước mặt Tiết Trạch, vừa khóc vừa bắt anh ta chịu trách nhiệm.

Lúc đến gần tôi phát hiện.

Xét vóc dáng, cô ta là gu Tiết Trạch.

Dù bây giờ tôi chẳng còn cảm giác gì với anh ta nữa.

bảo không tức là không thể.

tôi còn quá trình “ngoại tình”.

Đội nón xanh phải là tôi đội cho anh ta .

Tôi cứ tưởng Tiết Trạch chỉ tán tỉnh linh tinh trên mạng.

ngờ người ta sắp làm cha luôn rồi.

nằm hấp hối bật dậy, hề hóa ra lại là chính .

giới chúng tôi, thể diện còn quan trọng hơn mạng sống.

Không cho Tiết Trạch cơ hội giải thích.

Tôi tát anh ta một cái thật mạnh rồi quay bỏ đi.

Hoàn toàn quên mất vụ hẹn gặp người bí ẩn ở nhà vệ sinh.

Trên đường , nghĩ càng nhiều càng bực.

Tôi trực tiếp đổi hướng, đi thẳng quán bar.

Thất tình, cộng thêm định cắm sừng người khác cuối lại cắm ngược.

Không uống một trận thật lỗi với bản thân.

Tôi quán bar Tiết Trạch hay lui , bảo bartender mang hết ngon anh ta gửi ở đây ra.

Tôi mời tất cả mọi người mặt uống.

Cho đến khi uống sạch toàn bộ ngon Tiết Trạch gửi ở đây, tâm trạng tôi khá được một chút.

Mấy ly mạnh liên tiếp trôi xuống cổ họng.

óc tôi bắt choáng váng.

Tôi liếc sang người ngồi bên cạnh.

Trông giống Phương Đường quá.

Anh đến uống ?

Không thể nào.

Tôi nhớ Tiết Trạch từng Phương Đường không thích những nơi thế .

Dù rằng lần nào đi Tiết Trạch, tôi nhìn thấy anh.

ổn chứ?”

Anh nhìn tôi đầy lo lắng.

Xem ra tôi thật sự uống quá nhiều, đến mức xuất hiện ảo giác rồi.

Tôi lắc mạnh .

ngờ mất thăng bằng, cả người ngả phía sau…

Tôi còn chưa kịp kêu .

Đã rơi vào một vòng tay vững chắc.

Cái ôm ấy không kéo dài lâu.

Đối phương lịch sự đỡ tôi ngồi lại ghế.

Bóng ngón tay lướt qua trước mắt.

Không hiểu .

Khung cảnh ấy dần chồng đôi bàn tay rõ khớp xương bức ảnh cơ bụng kia.

Tôi nghĩ điên mất rồi.

Để tỉnh táo hơn, tôi gọi một ly nước đá.

Lúc đưa tay lấy, tôi vô tình chạm sáng màn hình chiếc điện thoại bên cạnh.

Không phải điện thoại tôi.

hình nền khóa màn hình…

Lại là ảnh tôi.

Nhìn góc chụp…

Rõ ràng là ảnh chụp lén…

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.