Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

8

Sau khi xử lý xong công việc online, Cố Ngôn Tranh mới bước ra khỏi thư phòng.

trong nửa ngày ngắn ngủi, cả người anh đã tiều tụy đi rất nhiều.

Anh gọi điện cho Chi.

Nhưng điện thoại của cô mãi mãi không thể kết nối.

Anh đi hỏi Diệp Khuynh Vãn đang chơi cùng Đồng Đồng.

“Anh bảo dẫn Đồng Đồng đi Chi, tin nhắn gửi cô ấy có trả lời không?”

Diệp Khuynh Vãn không ngờ sau khi xử lý xong công việc, tiên Cố Ngôn Tranh hỏi lại là điều .

Trong lòng cô ta có chút khó chịu.

Hiện đã chuyển nhà họ Cố, cô ta sớm xem mình là nữ chủ nhân nơi .

Cô ta đẩy nhẹ Đồng Đồng, giải :

“Nhưng Đồng Đồng không cảm hôm qua là mình . , Đồng Đồng ham chơi thôi mà…”

Đồng Đồng phối hợp dùng giọng trẻ con đáp lại:

“Đồng Đồng không .”

Cố Ngôn Tranh cố nhẫn nại hỏi:

“Đồng Đồng làm hỏng đồ của dì , tại sao không cần ?”

Đồng Đồng không hiểu.

“Thư phòng là của ba, ba yêu con, nên không cần .”

Diệp Khuynh Vãn cưng chiều xoa Đồng Đồng.

Nhưng cô ta không sắc mặt Cố Ngôn Tranh càng lúc càng âm trầm.

Cố Ngôn Tranh không ngốc.

Anh mơ hồ cảm nhận được phía sau có Diệp Khuynh Vãn thêm dầu lửa.

Đồng Đồng đơn thuần vui nên lỡ xông thư phòng, tại sao thứ phá hỏng lại có bản thảo thiết kế của Chi?

Điều khiến anh đau hơn là, ngay cả từ chối mà Đồng Đồng làm cách đương nhiên .

Anh không muốn nuông chiều đứa trẻ thành hư.

Sự thiên vị của anh nên được đặt trên con đường đúng đắn.

Anh kéo tay Đồng Đồng ra, quản mang thước pháp tới, anh giơ lên đánh mạnh lòng bàn tay thằng bé.

Cây thước là đồ truyền của nhà họ Cố.

Lúc nhỏ anh từng cha dỗ .

là không ngờ có ngày, anh lại giống hệt cha mình năm xưa, đứng dỗ đứa trẻ nhỏ.

Đồng Đồng đau đến bật khóc.

“Đau quá! Ba xấu xa, con không ba nữa!”

Diệp Khuynh Vãn đau lòng lao tới.

“Ngôn Tranh, anh đánh con làm gì? nói sao?”

Cố Ngôn Tranh trừng mắt Diệp Khuynh Vãn.

Đến nước mà cô ta vẫn cảm mình không .

Điều đó hoàn toàn khác với cô gái dịu dàng thấu tình đạt lý trong ký ức của anh.

Hiện tại cô ta chẳng khác nào người phụ nữ ngu muội vô tri.

Cố Ngôn Tranh có chút hối hận.

anh không ép Chi rời đi, hoặc sớm thẳng thắn hơn, giao Đồng Đồng cho Chi nuôi dưỡng, có lẽ thằng bé sẽ không biến thành dáng vẻ bây .

Đồng Đồng đánh đau, cắn chặt răng muốn đối với Cố Ngôn Tranh.

cúi lấy đà đâm mạnh người anh.

Cố Ngôn Tranh không kịp đề phòng, húc ngã xuống đất, đập tủ, máu lập tức chảy xuống không ngừng.

Quản hoảng hốt gọi bác sĩ đình tới, ánh mắt hai mẹ con Diệp Khuynh Vãn trở nên khó chịu hơn.

“Cô Diệp đúng là quá thiếu quản giáo tiểu thiếu .”

Diệp Khuynh Vãn máu thì sợ hãi giữ chặt Đồng Đồng lại.

“Con sao có thể làm được? Đó là ba con.”

ba đánh con thì con không ba nữa. Mẹ chưa bao đánh con!”

Nghe nói , Diệp Khuynh Vãn bất lực.

Từ nhỏ cô ta đã xem Đồng Đồng là tiểu thiếu nhà họ Cố mà nuông chiều hết mực.

Đồng Đồng là con bài hợp nhất để cô ta nắm giữ Cố Ngôn Tranh, nhưng cô ta lại quên mất dỗ.

Lúc , cô ta bắt hối hận.

Cố Ngôn Tranh không Đồng Đồng thì sao?

Cố Ngôn Tranh không Đồng Đồng, liệu anh có cùng người phụ nữ khác sinh thêm đứa con nữa không?

Giống năm đó đối xử với Chi…

Diệp Khuynh Vãn không dám nghĩ tiếp nữa.

Cô ta vội vàng chạy tới quan tâm tình trạng của Cố Ngôn Tranh, đồng thời ép Đồng Đồng .

“Bây con ! Mau ba đi, ba chảy máu kìa.”

Đồng Đồng từ chối.

nổi cáu chui qua khe hở giữa đám đông chạy ra ngoài.

Diệp Khuynh Vãn không kịp giữ lấy góc áo , có thể ở lại bên cạnh Cố Ngôn Tranh.

Ngôn Tranh, là không dỗ tốt Đồng Đồng, mới khiến biến thành bây . Sau nhất định sẽ nghiêm túc bảo !”

Cố Ngôn Tranh nheo mắt cô ta.

Đột nhiên anh nhớ Chi đến điên cuồng.

Trước đây mỗi lần anh thương, Chi đều ở bên cạnh anh, hoảng loạn xử lý vết thương cho anh.

Anh thở dài, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.