Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Khi ấy anh đã làm ?

Anh nổi trận lôi đình!

Anh mạnh tay đẩy Nam Kiều ra!

Anh trách cô lớn rồi mà thấy trẻ con chạy tới không biết tránh.

Anh mắng cô hấp tấp.

Mắng cô độc ác, ngay một đứa trẻ không chịu buông tha.

Nam Kiều vốn dĩ không nhìn thấy !

tránh thế nào đây?

Thậm chí cô chẳng biết đụng mình ai!

mà anh đổ hết mọi sai lầm một mù không nhìn thấy !

“Bốp” một tiếng.

Quyển bệnh án tay Bùi Cẩn Niên rơi xuống đất.

anh giống rút cạn sức lực, lảo đảo gần đứng không vững.

Anh chợt nhớ tới hôm đó, Nam Kiều chẳng hề giải thích lấy một câu.

Cô chỉ lạnh lùng với anh.

“Chúng ta chia tay.”

đó cứ kéo vali rời .

Nam Kiều vốn dĩ không nhìn thấy !

Bên ngoài tối , một mù không nhìn thấy , kéo theo vali hành lý, cô thể đâu chứ?!

Liệu cô gặp nguy hiểm không?

lúc xuống cầu thang sẽ giẫm hụt không?

trên đường sẽ xe tông trúng không?

Nghĩ tới đây, đồng tử Bùi Cẩn Niên đột nhiên co rút mạnh.

Nỗi hoảng sợ cực độ nháy nuốt chửng lấy anh.

Anh đột ngột quay , điên cuồng ra khỏi phòng khám.

“Bác sĩ Bùi! Anh đâu !”

Tiếng y tá phía vang , anh hoàn toàn không nghe thấy.

anh lúc chỉ Hứa Nam Kiều.

Anh tìm cô về.

Anh nhất định tìm được cô!

Ngoài hành lang, qua kẻ không ngừng.

Bùi Cẩn Niên vừa tới cửa thang máy thì đâm sầm vào hai .

Diệp Tri .

tay cô ta cầm một chiếc hộp giữ nhiệt tinh xảo, bên cạnh dắt theo Lạc Lạc.

Vừa nhìn thấy Bùi Cẩn Niên vội vã tới, Diệp Tri lập tức sáng .

Cô ta tưởng Bùi Cẩn Niên cố ý tới tìm mình.

Diệp Tri đưa tay vuốt tóc, mang theo vẻ mặt dịu dàng vui vẻ bước tới đón anh.

“A Niên, anh biết em sẽ tới?”

Vừa , cô ta vừa giơ chiếc hộp giữ nhiệt tay .

“Anh nhìn , em mang tới cho anh đây?”

sườn xào chua ngọt anh thích nhất đó, chính tay em làm.”

Bên cạnh, Lạc Lạc lập tức buông tay mẹ ra.

Cô bé giống một quả pháo nhỏ tới, ôm chặt lấy chân Bùi Cẩn Niên.

“Ba nuôi! Lạc Lạc nhớ ba nuôi lắm!”

“Ba nuôi ôm ôm!”

Nếu trước đây, Bùi Cẩn Niên nhất định sẽ dịu dàng bế Lạc Lạc .

đó cảm ơn với Diệp Tri .

lúc .

Bùi Cẩn Niên cúi nhìn Lạc Lạc đang ôm chân mình.

Rồi ngẩng nhìn Diệp Tri với vẻ mặt e lệ dịu dàng kia.

Chỉ chớp , anh cảm thấy một luồng lạnh buốt chạy thẳng từ gan bàn chân tới đỉnh .

Anh đột nhiên nhớ chuyện tối hôm đó.

Chính Diệp Tri !

cô ta nghẹn ngào mở miệng trước, Nam Kiều bắt nạt Lạc Lạc!

cô ta trách Nam Kiều không chứa nổi mẹ con họ!

Nếu không cô ta mở miệng tố trước.

Nếu không cô ta cố tình đổ thêm dầu vào lửa.

Thì làm anh thể không phân biệt đúng sai mà nổi giận với Nam Kiều ?

Nam Kiều thể hoàn toàn tuyệt vọng rồi kéo vali rời ?

Kẻ sỏ tất những chuyện .

Chẳng chính phụ nữ trước mặt , kẻ luôn giả vờ đáng thương yếu đuối ?!

Hai Bùi Cẩn Niên lập tức đỏ bừng.

Theo phản xạ, anh mạnh tay hất văng bàn tay Diệp Tri đang đưa tới định kéo mình.

“Đừng chạm vào tôi!”

6

Diệp Tri lực đẩy bất ngờ anh làm loạng choạng, suýt nữa ngã xuống đất.

Cô ta không dám tin mở to .

Đứng sững ngay tại chỗ.

“A… A Niên? Anh ?”

Lạc Lạc ánh lạnh lẽo đáng sợ Bùi Cẩn Niên dọa cho hoảng sợ, oa một tiếng bật khóc.

Bùi Cẩn Niên mím chặt môi.

Anh nhìn gương mặt ngỡ ngàng Diệp Tri , một chữ không muốn thêm.

Hiện tại, chỉ cần nhìn cô ta thêm một cái, anh đã cảm thấy giống đang lăng trì từng nhát.

Anh vòng qua mẹ con họ, xoay phát điên về phía cầu thang bộ.

Phía , Diệp Tri vẫn sốt ruột gọi lớn.

“Bùi Cẩn Niên! Rốt cuộc anh định đâu !”

“Lạc Lạc đang khóc anh không nghe thấy !”

Bùi Cẩn Niên hoàn toàn không quay .

Anh một mạch chạy khỏi bệnh viện, chặn một chiếc taxi bên đường.

“Tới tòa nhà Thịnh Thế! Nhanh !”

Nửa tiếng , Bùi Cẩn Niên đầy mồ hôi vào văn phòng Hứa Nam Kiều.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.