Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
7
Cả người tôi bủn rủn, rã rời.
Không ngờ chỉ gọi một phần đồ ăn vặt buổi tối mà lại rước thân bao nhiêu chuyện.
Bây giờ bạn trai tôi sống chết ra sao tôi cũng không biết.
Rõ ràng là điện thoại của bạn trai tôi nằm trong tay tên giao hàng, thậm chí còn nhanh chóng dùng AI tạo ra giọng nói y hệt anh ấy.
Người bên ngoài vẫn không chịu rời .
chuyển từ gõ cửa sang đập cửa ầm ầm.
Tôi không dám ra ngoài, càng không dám mở cửa, chỉ biết thầm cầu nguyện cảnh sát đến thật nhanh.
Ngay lúc tinh thần tôi sắp không trụ nổi , anh hàng xóm bỗng gửi cho tôi một tin nhắn thoại: “Nhà cô gì đấy! Đêm hôm khuya khoắt rồi không cho ai ngủ à?”
Tòa nhà này là chung cư xây, cư dân nhiều, tầng của tôi cũng chỉ có nhà tôi và nhà anh hàng xóm ở.
Tôi đành phải cắn răng xin lỗi anh hàng xóm: “Em xin lỗi, em xin lỗi anh, nhà em xảy ra chuyện, em đã cảnh sát rồi, sẽ giải quyết xong nhanh thôi ạ.”
Anh hàng xóm tôi nói vậy liền lại:
“Khuya thế này thì có chuyện gì được? Không lẽ có người chết à?!
“Cô mau bảo đứa ngoài cửa nhà cô im mồm ! không lát tôi sang tính sổ đấy!”
Tôi ôm đầu, cảm bế tắc tột cùng.
Anh hàng xóm là người nóng tính, hễ nhà tôi có tiếng ồn ào gì là anh ấy sẽ sang tìm ngay.
Bạn trai tôi hay về khuya, một mình tôi mặt với những lời trách móc của anh ấy cũng biết nói gì.
Nhưng bây giờ, tôi cắn răng giải thích: “Đừng anh ơi, cứ cảnh sát đến giải quyết, ngoài cửa là một giao hàng, trốn trước cửa nhà em không chịu . Bạn trai em ra lý luận với mà giờ mất tích rồi, em cũng không dám ra ngoài, anh tuyệt đừng manh động nhé.”
Tôi vừa gửi tin nhắn , thì tiếng mở cửa rất mạnh từ nhà bên cạnh.
Anh hàng xóm hét lớn: “Không phải chỉ là một thằng giao hàng thôi sao, lề mề quá, có thế mà cũng phải phiền đến cảnh sát?”
Tôi cau mày, vẻ mặt đầy hoảng , chỉ lo anh hàng xóm cũng sẽ lặn mất tăm như bạn trai tôi.
Nhưng không lâu sau.
Bên ngoài đã im ắng trở lại.
Anh hàng xóm nhắn tin thoại cho tôi: “Em gái đừng , thằng này gầy gò ốm yếu, anh xách cổ nó lên đồn cảnh sát rồi!”
Ông anh này…
Tuy anh ấy có lòng tốt, nhưng tôi đã cảnh sát rồi, e là lát cảnh sát đến, chúng tôi lại phải tìm anh ấy.
Tôi gục đầu cánh tay, ngồi bó gối trên sàn.
Những chuyện xảy ra tối nay khiến tôi kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.
Tôi tự an ủi bản thân.
Chỉ cần cảnh sát đến, lúc nhất định sẽ lấy lại công bằng cho tôi.
Khoảng năm phút sau khi anh hàng xóm rời .
Cuối cùng tôi cũng giọng nói khiến tôi hoàn toàn yên tâm: “Cô phải không? Xin vừa nãy cô cảnh sát đúng không? Phiền cô mở cửa một .”
8
Tôi bám tay tường lảo đảo đứng lên.
Dù đã mệt mỏi rã rời, nhưng tôi vẫn không quên nhìn qua lỗ nhòm xác nhận.
Tôi nhìn hai người đàn ông mặc cảnh phục, đứng ngoài cửa với vẻ mặt nghiêm nghị.
Tôi rụt rè : “Tôi có thể xem số hiệu cảnh sát của các anh không?”
Hai người bên ngoài nhìn nhau, nghiêng người, lộ dãy số trên cánh tay cho tôi xem.
Tốt quá rồi.
Tôi phải nhanh chóng cùng họ tìm bạn trai, sau bắt giao hàng kia lại tra khảo thật gắt gao!
“Cô ? Cô còn ở không? Xin hãy tin chúng tôi, chúng tôi nhận được tin của cô tới đây, còn rất nhiều chi tiết cần cô cung cấp.”
Tôi vừa định trả lời viên cảnh sát thì điện thoại bỗng rung lên không đúng lúc.
Tôi cầm điện thoại lên xem, hoàn toàn ngớ người trước màn hình hiển thị cuộc gọi đến.
Số điện thoại của người gọi…
Sao lại giống y hệt số của tôi?
9
Chuyện này thật sự quá quỷ dị.
lẽ trên đời lại có người dùng số điện thoại giống hệt tôi sao?
Hay người này gọi nhầm?
Nhưng cuộc gọi này đến đúng lúc quá.
Tôi vốn rất bắt từ số lạ, chỉ lo mình bị lừa đảo, hoặc giọng nói của mình bị ghi âm lại kẻ xấu lợi dụng lừa gạt người nhà.
Tôi dứt khoát cúp .
Nhưng chỉ một giây sau, số lại gọi đến.
Tôi lại cúp, bên kia lại gọi.
Cảnh sát bên ngoài thăm xem tôi có gặp chuyện gì trong nhà không, có tình huống khẩn cấp, họ sẽ phá cửa xông .
Tôi vội vàng đáp: “Không, không có gì đâu, chỉ là có cuộc gọi cứ quấy rầy mãi nên tôi mở cửa được.”
Viên cảnh sát nói: “Không sao, đợi chúng tôi rồi cô cũng muộn.”
Điện thoại vẫn đổ chuông.
Cứ như thể tôi không bắt , đầu dây bên kia sẽ gọi mãi không thôi.
lẽ, phương có việc gì còn gấp gáp hơn cả tình thế của tôi hiện tại tìm tôi?
Nghĩ vậy, tôi ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm nút .
Đầu dây bên kia lập tức truyền đến một giọng nói quen thuộc: “ Y!”
Tôi bị giọng nói này dọa cho cứng họng, quên cả việc cúp !
Đây là giọng nói của tôi!
tôi gọi điện cho mình sao?
Không đúng, có khi nào là số ảo, rồi dùng AI bắt chước giọng của tôi không?
Trong phút chốc, vô vàn suy nghĩ xẹt qua đầu tôi.
Nhưng cho dù có lấy được giọng của tôi, tại sao lại gọi cho tôi và còn gọi thẳng tên tôi?
muốn lừa đảo, phải lừa người nhà tôi đúng chứ?
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
“Cô ? Cô ? Phiền cô hợp tác điều tra.”
Tiếng giục giã của cảnh sát kéo tôi về thực tại.
Tôi định cúp cuộc gọi quỷ dị này thì đầu dây bên kia bỗng hét lên: “ Y! Hồi nhỏ lúc bị mẹ đánh, cô hay thích giả nữ phụ phản diện hắc hóa rồi cười hô hố!”
Tôi sửng sốt trước câu nói này.
Đã là lúc nào rồi mà còn có tâm trí lấy tôi ra trò đùa?!
Tôi còn kịp tiêu hóa câu nói , phương lại hét lên: “Thực ra cô đã phát hiện bạn trai mình ngoại tình rồi đúng không?! Chỉ là cô giả vờ không biết thôi!”
Câu nói này đã thuyết phục tôi tin tưởng cô ấy đôi .
Chuyện bạn trai ngoại tình, tôi từng kể với ai.
Bởi vì tình cảm của chúng tôi vẫn rất tốt đẹp, quen nhau năm năm, anh ấy chung thủy với tôi. Quan trọng hơn là chúng tôi đã ra mắt gia đình hai bên, rục rịch chuẩn bị đính hôn.
Tôi không ngờ anh ấy lại có người khác, không phải trong lúc anh ấy tắm tôi lén xem điện thoại, thì với bản tính chậm tiêu của mình, e là tôi sẽ bao giờ phát hiện ra điểm bất thường của anh ấy.
Bây giờ tôi cũng màng đến mấy viên cảnh sát ngoài cửa .
Thay , tôi sốt sắng phương: “Cô là ai? Tại sao cô lại biết chuyện của tôi?”
“Tôi là cô, cô là tôi.”
Tôi cạn lời :
“Đừng phiền tôi , dù cô là ai, bây giờ tôi không có thời gian buôn chuyện với cô!
“Cho dù Chí Dũng có ngoại tình, thì giờ cũng phải tìm được anh ấy ba mặt một lời. Anh ấy mất tích rồi, cảnh sát đã đến nơi, tôi cúp đây.”
Đầu dây bên kia vội nói:
“Đừng mở cửa! Tuyệt đừng mở cửa!
“ Y, mở cửa là cô sẽ chết đấy!”
10
Lời này của cô ấy lại khiến tôi căng thẳng tột độ.
Bên ngoài là cảnh sát mà tôi khó khăn lắm gọi tới được cơ mà!
Mở cửa thì tôi phải được cứu chứ! Sao lại chết được?!
Tôi không hiểu ra sao, chỉ nghĩ phương trêu chọc mình, nhưng cô ấy trấn an tôi:
“Cô bình tĩnh đã.
“Càng cuống thì càng dễ sai lầm, cô quan sát kỹ một sẽ điểm bất thường.
“Tiếc thật, lúc tôi không nhận ra.”
phương nói vậy, tôi nghĩ bụng xác nhận lại một cũng sao, vì sự an toàn của bản thân, phải cẩn thận và cẩn thận hơn .
Tôi cảnh sát bên ngoài dường như đã mất kiên nhẫn, có một giọng nam cất lên:
“Cô cảnh sát giả phải không? cảnh sát giả là chúng tôi có quyền bắt cô lên đồn giáo dục đấy, mau mở cửa!
“Chúng tôi không có thời gian ở đây chơi đùa với cô đâu!
“Với lại phải cô nói bạn trai cô có khả năng bị hại sao, cô không lo lắng nào à?”
Tôi nói vọng qua cánh cửa: “Bên ngoài tối quá, tối nay tôi thực sự rất , phải cẩn thận được. Phiền hai anh cảnh sát dậm chân một đèn hành lang sáng lên giúp tôi với.”
Người bên ngoài tỏ vẻ khinh khỉnh, dậm chân thật mạnh một .
Ánh đèn vụt sáng, giúp tôi nhanh chóng phát hiện ra điều không ổn.
Tại sao trên áo cảnh sát lại có máu?
Và người cảnh sát giữ im lặng nãy giờ, bên trong bộ cảnh phục của anh ta, hình như còn lộ ra cổ áo màu vàng.
11
Không thể nào.
Sao có thể chứ?
Đây chỉ là một vụ xích mích bình thường thôi mà.
Sao đến cả cảnh sát cũng bị hại rồi?
Tôi run rẩy áp điện thoại lên tai, đầu dây bên kia :
“Bây giờ thì tin tôi rồi chứ? không có tôi, cô đã bị bọn chúng giết chết rồi!
“Tôi là cô, một bản ngã khác của cô, tin tôi thì cô sống sót được!”
Tôi nhắm mắt, vỗ vỗ ngực ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Tôi một “tôi” khác: “Nói vậy là, giao hàng kia điên rồi sao? thực sự đã giết người à?!”
“Có lẽ vậy, tôi cũng không rõ có hại ai khác không, nhưng cô bọn chúng , nạn nhân tiếp theo là cô đấy.”
“Vậy cô có biết Chí Dũng ra sao rồi không? Chắc anh ấy bị giết đâu nhỉ?”
“Không biết.”
“Còn anh hàng xóm thì sao? Anh ấy nói đã xách cổ giao hàng lên đồn cảnh sát rồi mà, anh ấy thế nào rồi?”
“Cũng không biết.”
“Thế cô biết gì?!”
“Tôi biết giao hàng này từng có tiền án, hơn , đầu óc không bình thường, chắc là có bệnh tâm thần.”
Thảo nào.
Thảo nào giao hàng này lại lộng hành đến vậy.
Hóa ra là bị tâm thần.
Tôi và một “tôi” khác nói chuyện với nhau câu được câu chăng.
Mặc cho người bên ngoài nói gì, tôi cũng nhất quyết không mở cửa.
Đột nhiên tôi nhớ ra một điểm vô lý.
Rõ ràng giao hàng chỉ có một mình.
Nhưng ngoài cửa rành rành có tới hai người.
Một kẻ lộ thân phận giao hàng nên không lên tiếng.
Vậy kẻ đóng giả cảnh sát nói chuyện với tôi, là ai?