Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh quay lưng lại, nhưng qua tấm kính cửa sắt phía trước, tôi thấy rõ khóe môi anh cong lên đầy thỏa mãn, ánh nghiêm nghị bỗng tan biến, cả người cười bằng… hồn. B.a.p c/a,i d.a,ng y/eu
Bộ đi có vui dữ luôn sao? Không lẽ… trúng số?
thân tôi cuối cùng không tát được sở khanh kia.
Khi tôi định ra ngoài tìm cô ấy thì cô gọi đến: “Nam Nam, xin lỗi nha, tớ kéo cậu đi uổng công rồi…”
“Sao thế?”
“Bệnh nhân ở khoa bọn tớ có biến chứng nặng, phải mổ khẩn cấp. Tớ phải về viện gấp.”
“Ừ, đi cẩn thận nhé.”
Tôi cúp máy, chuẩn bị rời đi thì bị Tần Phàm Châu chặn lại:
“Cô giáo Lâm, mấy tấm ảnh trên story hôm nay… có giải chút không?”
9
Tôi đập lên trán, vội vàng giải anh lý do tại sao tôi lại có ảnh của anh, và chuyện tôi “mượn tạm” ảnh để xây dựng hình tượng có trai.
Nói xong, tôi nghiêm túc cam kết: “Yên tâm, sau này tuyệt đối sẽ không lấy ảnh anh đem đi post .”
Anh nghe xong không giận, trông tâm trạng còn khá tốt, là không định truy cứu.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Ảnh người khác không được post.”
Tôi lập tức căng thẳng: “Ơ sao thế? Em toàn xin phép bè rồi mới đăng mà, có phạm luật gì ?”
“Cứ phải mượn ảnh người khác gì? Sao không tìm luôn người thật trai?”
Tôi nhíu mày, lộ vẻ “anh nói gì trời?”, giơ ra vẻ bất lực: “Chuyện đó… phải cứ muốn là có ngay được ?”
Ví dụ tôi anh đấy, anh có sẽ lại tôi không? Trẻ con mới nghĩ đời đơn giản .
“Người khác thì không biết, nhưng em thì là có .”
Tôi khoát : “Cảnh sát Tần ơi, anh đừng đùa …”
Chợt nhớ ra vụ mấy file chưa xóa hết máy tính, tôi vội hỏi: “À đúng rồi! Hôm kia em có nhắn anh trên Chợ Cá, hỏi là mấy file laptop anh còn cần không, mà anh không trả lời?”
Anh rút điện thoại ra, mở xem.
“Xin lỗi, dạo này bận người, chưa kịp check.”
“Thế mà lướt story thì thấy nhanh đấy nhỉ.” Tôi không nhịn được, âm thầm cà khịa lòng.
“… anh có cần không?”Tôi thấy đây là cơ hội ngàn vàng để gặp lại nhau, liền tranh thủ thêm: “Em có hẹn thời gian để mang qua anh. Biết đó còn tài liệu quan trọng, chắn anh cần đúng không?”
Tôi tròn xoe nhìn anh, chớp chớp liên tục, ánh tràn ngập hy vọng. ơn đừng từ chối em nha!
Khóe miệng Tần Phàm Châu hơi cong xuống, nhưng ánh lại cười — rõ ràng là đã nhìn thấu hết mưu đồ của tôi.
Anh gật đầu rất nghiêm túc: “Ừ, anh rất cần.”
10
Những ngày sau đó, tôi không gặp được Tần Phàm Châu.
Tôi bận dạy , anh thì bận đi phá án, người đến mệt lả.
Còn sao tôi biết được việc anh bận?
tan , Tần Phàm đã chạy vèo vào văn phòng, kéo ghế nhỏ ngồi cạnh tôi, đầu lải nhải:
“Cô ơi, hôm nay anh con trộm. Nhưng mà sao cô trộm đồ mà ảnh không cô ?”
Tôi ngơ ngác: “Cô trộm gì cơ?”
“Cô trộm tim ảnh ấy.”
Sáu điểm.Ai đó mau quản tụi trẻ con sinh sau 2015 giùm tôi …
“Cô ơi, của con là do anh con đặt đó.”
“Ừa, hay lắm.”
“Cô biết vì sao con là Phàm không? Hứ, khó đoán lắm đó.”
Tôi giả vờ suy nghĩ, thật ra chẳng suy nghĩ gì cả, chỉ đáp có:“Anh con muốn con chăm chỉ hành, sống thực tế.”
Tần Phàm tỏ vẻ ghét bỏ, hai chống nạnh, nhỏ xíu mà lườm nguýt rất có phong cách riêng.
Cậu bé bĩu môi: “Con sinh ra lúc ảnh còn cấp ba, mẹ bảo hồi đó ảnh không bao giờ đọc sách, là đứa trẻ hư. chắn không giống cô — có văn hóa, biết lễ phép.”
“Mẹ còn nói, lúc ảnh mười tám tuổi, toàn sống ‘não yêu đương’.”
Tôi thấy cậu bé nghĩ xấu về anh trai hơi quá, bèn nhẹ nhàng nói: “Anh con là cảnh sát, mỗi ngày đều việc tốt, tội phạm, trừ gian diệt ác — sao có gọi là người xấu được?”
“Không , ảnh xấu thật đó, cô không biết thôi. Ảnh hay đòi con đưa ảnh chụp , hồi trước còn mua đồ chơi con, dẫn con đi ăn !”
Hàng năm, cứ đến cuối kỳ, tôi đều chụp ảnh tập cùng sinh, sau đó rửa ra ai muốn thì mua.
Tôi nhớ có lần… Tần Phàm mua đến tận mười tấm.
Có lẽ nhớ lại chuyện gì tức lắm, Tần Phàm giậm chân thình thịch, mách lẻo tôi: “Bây giờ ảnh… ảnh không thèm diễn , cướp luôn! gì không chịu mua em!”
Tôi bật cười thành tiếng:“ thì… đúng là xấu xa thật rồi đó.”
Tôi thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh Tần Phàm Châu cao gần mét chín, mặt lạnh tiền, vươn cướp ảnh từ thằng nhóc không tất sắt, ngoài đồng hồ thông minh ra thì không còn gì để tự vệ…
“Cô ơi, cô nói thử xem tại sao anh ấy lại cướp ảnh của em?”
Tôi biết được?
Tôi nhấc cốc nước lên, uống hóm hỉnh nói đùa: “Không lẽ ảnh có tội phạm anh ấy truy nã?”
Tần Phàm híp lại, vẻ mặt thần bí sắp tiết lộ bí mật động trời.
Nó nghiêng đầu, ghé sát tai tôi thì thầm: “ ảnh… có người mà ảnh nhắm tới — mục tiêu tình cảm.”
“Khụ khụ khụ—” Tôi suýt thì sặc nước.
“Anh em em dữ luôn á?”
Tiếng chuông báo vào vang lên, Tần Phàm bĩu môi, lườm tôi hết cách tôi: “Thôi quên đi cô , nói chuyện cô kiểu đầu gỗ này phí lời lắm.”
Nói xong nó phóng vèo về , tốc độ không khác gì thi điền kinh.