Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bùi Diễn rốt cuộc cũng mất đi sự kiên nhẫn cuối cùng. Hắn nhận ra ta không quay lại làm cờ cho hắn, liền quyết định dùng thủ đoạn lôi đình để hủy diệt tất những gì ta đang có.
Mùa thu năm , triều đình xảy ra đại án tham ô muối lậu ở Giang Nam.
Đây vốn là vụ án kiếp trước ta đã dùng mưu kế để giúp Bùi Diễn đẩy tội cho Định . Nhưng kiếp này, mọi chuyện đã thay đổi. Bùi Diễn lợi dụng mạng lưới cũ để ngụy tạo cứ, vu oan cho phủ Tề thông đồng với quan viên địa phương vận chuyển muối lậu và vũ khí tư nhân, mưu đồ tạo phản.
“A , Bùi Diễn đã dâng tấu sớ lên Hoàng thượng rồi.”
Trong thư phòng mật của phủ , Dung Dực đặt một phong mật thư xuống bàn, nét mặt nghiêm trọng nhưng không hề hoảng hốt.
“Hắn một lưới gọn phủ , đồng thời ép ta khuất phục sao?” Ta lạnh lùng cười: “Hắn đánh giá bản thân quá cao rồi.”
Ta nhìn sang nam tử trẻ tuổi đang ngồi ở góc tối của thư phòng. là Duệ Bùi Triệt – vị hoàng tử nhỏ tuổi nhất nhưng có mẫu tộc nắm giữ mười vạn đại ở biên cương. Kiếp trước, Duệ vì không có mưu sĩ hỗ trợ nên đã bị Bùi Diễn hạ độc hại chết trước khi kịp trưởng thành. Kiếp này, ta và Dung Dực đã sớm tiếp cận và cứu mạng cậu ta.
“Duệ điện hạ, thời cơ của người đến rồi.” Ta nói.
Bùi Triệt đứng dậy, cung kính chắp tay với ta và Dung Dực: “Mọi việc đều nghe theo sắp xếp của tử và tử phi. Hoàng huynh những năm qua hành sự tàn bạo, cấu kết với ngoại thích làm lũng loạn triều chính, phụ hoàng sớm đã có lòng nghi kỵ.”
Dung Dực gật đầu, trải bản đồ kinh thành ra: “Bùi Diễn tưởng rằng hắn nắm giữ Lâm là có khống chế hoàng cung. Nhưng hắn không biết rằng, thống lĩnh Lâm đương nhiệm chính là người của ta. Đêm nay, khi hắn dâng sớ ép phụ hoàng định tội phủ , chúng ta sẽ cho hắn một bất ngờ lớn.”
Kế hoạch của chúng ta vô cùng hoàn hảo. Ta dùng hiểu biết sâu sắc về thói quen hành sự và những điểm yếu cốt tử của Bùi Diễn kiếp trước để thiết lập một cái bẫy hoàn mỹ.
Những cứ “phủ mưu phản” chất đã được Dung Dực âm thầm hoán đổi thành cứ “Thái tử nuôi tư binh, mưu đồ soán ngôi đoạt vị sớm”. Đồng thời, những sổ sách ghi chép các khoản tiền khổng lồ Bùi Diễn bòn rút từ muối lậu để nuôi dưỡng lực riêng cũng được đệ trình trực tiếp lên tiền thông qua Duệ .
Đêm , kinh thành không có gió, nhưng bầu không khí lại căng thẳng đến mức nghẹt thở.
thư phòng, Hoàng đế Đại Sở nhìn xấp cứ thép trước mặt, tức giận đến mức ho ra máu. Bùi Diễn đang quỳ dưới đất, tự tin chờ đợi lệnh giữ phủ , thì bỗng nhiên Lâm xông vào, không để Dung Dực, là vây chặt hắn.
“Nghịch tử! Ngươi dám nuôi tư binh, có trẫm chết sớm để ngươi mau chóng lên ngôi không?!” Hoàng đế ném thẳng trà vào đầu Bùi Diễn.
Bùi Diễn trố mắt nhìn Dung Dực đang đứng bên cạnh Hoàng đế với phong thái hiên ngang, hoàn toàn khỏe mạnh, không có nửa phần bệnh tật. Lúc này hắn mới bừng tỉnh hiểu ra đã rơi vào bẫy.
“Phụ hoàng! Con bị vu oan! Là Dung Dực, là Phục Yên hại con!” Bùi Diễn điên cuồng hét lên.
Nhưng phản ứng của hắn chỉ càng minh cho sự hoang tưởng và tội lỗi của . Hoàng đế ngay lập tức hạ chỉ: Phế truất vị trí Thái tử của Bùi Diễn, giam lỏng Đông cung chờ ngày xét xử. Phục gia vì liên đới cũng bị giáng chức, Phục từ Thái tử phi cao quý bỗng chốc trở thành vợ của một kẻ tù tội, đời không được bước ra khỏi cửa phủ nửa bước.
Bùi Diễn không cam lòng chịu chết.
Hai ngày sau khi bị giáng chức, hắn lợi dụng một nhóm tử sĩ trung thành cuối cùng, phóng hỏa đốt Đông cung nhằm tạo hỗn loạn để vượt ngục.
Ngọn bùng lên dữ dội giữa đêm đông lạnh giá, nhuộm đỏ một khoảng trời kinh thành. Cảnh tượng ấy giống hệt như trận hỏa hoạn từ đường nội đình kiếp trước, nơi ta đã kết thúc sinh mệnh của .
Ta và Dung Dực đứng ngoài cửa Đông cung, nhìn ngọn ngùn ngụt bốc lên.
“A , nàng vào trong không?” Dung Dực khẽ hỏi, tay nắm vai ta như tiếp thêm sức mạnh.
“Có một số việc, kiếp này tự tay đặt dấu chấm hết.” Ta nhẹ giọng đáp.
Dung Dực dẫn ta lách qua đám binh lính đang hỗn loạn chữa cháy, tiến vào chính điện của Đông cung. Nơi , đã đầu bén vào những bức rèm trướng sang trọng.
Bùi Diễn ngồi cô độc ngai vàng giả của hắn, tay cầm một rượu, cười điên dại. Thấy ta bước vào, đôi mắt đỏ ngầu của hắn chợt sáng lên.
“A ! Nàng đến cứu trẫm đúng không? Nàng vẫn yêu trẫm, đúng không?” Hắn lảo đảo chạy xuống, nhưng bị Dung Dực bước lên một bước cản lại.
Ta nhìn hắn, ánh mắt thản đến đáng sợ: “Bùi Diễn, ta đến để xem ngươi chết như nào thôi.”
Bùi Diễn khựng lại, rồi cười lớn, chỉ vào bức vẽ Phục đang treo tường chuẩn bị bị thiêu rụi: “Nàng ghen tị sao? đời này nàng thông minh, sắc sảo thì đã sao? Cuối cùng người trẫm yêu vẫn là tỷ tỷ nàng, một cô gái thuần khiết, không nhuốm bụi trần! Còn nàng chỉ là một thanh đao vấy máu, một kẻ đầy mưu mô dơ bẩn!”
“Thuần khiết không nhuốm bụi trần?” Ta bật cười thành tiếng, tiếng cười vang vọng giữa tiếng cháy tí tách: “Bùi Diễn ơi là Bùi Diễn, ngươi sự nghĩ yêu Phục sao? Ngươi chỉ coi tỷ ấy như một bức phong để tự lừa dối bản thân rằng tâm hồn vẫn còn chút sạch sẽ. Ngươi thèm khát sự ngây thơ của tỷ ấy, nhưng lại không sống thiếu mưu kế của ta. Ngươi là kẻ tham lam và hèn nhát nhất ta từng gặp.”
Ta quay sang nhìn bức đang đầu cháy xém: “Ngươi nói ta là ‘người trong ’ của ngươi? Ngươi sai rồi.”
Dung Dực từ tốn ra một cuộn giấy từ trong người, chậm rãi mở ra trước mặt Bùi Diễn.
là một bức họa chân dung cổ kính. bức họa, một cô gái trẻ mặc y phục giản dị, đang ngồi cành cây lê dưới bầu trời đầy sao, tay cầm một vò rượu nhỏ, nụ cười rạng rỡ, tự do tự như một cơn gió mùa hè.
là ta, là Phục Yên của năm mười lăm tuổi, trước khi bước chân vào vũng bùn thâm cung.
Mép bức đã có phần sờn cũ, tỏ người giữ nó đã ngắm nhìn và trân trọng nó suốt mười mấy năm trời, qua hai kiếp người.
“Bùi Diễn, ngươi chưa từng nhìn thấy vẻ đẹp sự của nàng.” Dung Dực lạnh lùng nói, ánh mắt huynh ấy nhìn ta đầy ắp sự trân quý: “Nàng không là thanh đao của ngươi. Nàng là đóa hoa rực rỡ nhất dưới trời đêm ngươi không bao giờ xứng đáng có được. Đây mới là ‘Người Trong ’ sự của ta.”
Bùi Diễn nhìn bức họa, rồi nhìn lại ta. Hắn như chợt nhận ra điều gì , đôi mắt tràn ngập sự chấn động, mờ mịt và hối hận tột cùng. Hắn đã vứt bỏ người con gái duy nhất có cùng hắn đi đến tận cùng giới, để đổi một ảo ảnh giả tạo và một kết cục trắng tay.
“Không… không như được… A …”
Chúng ta quay lưng bước đi, không để lại cho hắn một ánh nhìn thương hại nào nữa. Phía sau chúng ta, bức của Phục rơi xuống đống , cháy thành tro bụi, kéo theo một kiếp huy hoàng giả tạo của Thái tử Đại Sở vào lòng đất sâu.
Mùa xuân năm sau.
Duệ chính thức được lập làm Thái tử, triều đình Đại Sở bước vào một thời kỳ thái thịnh trị mới. Phủ Thủ phụ họ Phục dần lui về hậu trường, Phục sống nốt phần đời còn lại trong một am ni cô hẻo lánh, ngày ngày gõ mõ tụng kinh để sám hối cho những lỗi lầm kiếp trước.
Còn một thị trấn nhỏ vùng Giang Nam sông nước, quanh năm ấm áp.
Một quán lẩu cay nhỏ mới mở bên sông lúc nào cũng tấp nập khách khứa.
Bà chủ quán là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, tay thoăn thoắt thái thịt, miệng không ngừng cười nói với khách hàng. Ở phía sau viện, ông chủ quán – một nam tử khôi ngô tuấn tú, khỏe mạnh lực lưỡng – đang hì hụi chẻ củi, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn vợ bằng ánh mắt tràn đầy mật ngọt.
“A Dực, mau bưng đĩa thịt bò cay này ra bàn số ba cho khách!” Ta gọi lớn vọng vào trong.
“Đến đây, nương tử!” Dung Dực cười híp mắt, lau mồ hôi trán rồi nhanh nhẹn chạy ra.
Uống một ngụm trà hoa cúc mát lạnh, ta nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, lòng nhẹ bẫng như tơ hồng. Kiếp trước ta bận rộn sinh tồn, bận rộn trèo cao, bận rộn đoạt quyền lực dối lừa. Kiếp này, ta chỉ cùng người bên cạnh ăn những món thật cay, cười thật lớn, sống một đời tự do tự đến tận cùng năm tháng.
Nhân sinh dẫu có đổi thay, chỉ cần người trong vẫn là người bên gối, thì năm tháng này quả vô cùng phong quang.