Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

15

Tôi và ngồi đối diện nhau, nghe bà kể chuyện làng quê.

Đại khái là gà nhà họ Trương , con dâu nhà họ Lý bỏ đi, con nhà họ Lâm nhặt phân đem về…

Ăn được một lúc, bà hỏi:

“Tiểu Hà à, khoản nợ cháu để , trả xong chưa?”

Tôi lắc :

gần xong rồi ạ. Bà đừng lo cho cháu, giờ công việc cháu tốt lắm, đủ trả.”

cháu ấy mà…”

thở dài:

“Khổ cái liên lụy tới cháu.”

Sau đó hỏi tôi, tôi đại khái kể cho anh nghe về cuộc đời .

tôi là công nhân lâu năm xưởng, còn làm quản lý nhỏ.

khi ông chủ bỏ trốn, vì quá tin tưởng nên tôi đứng tên bảo lãnh, người ta lợi dụng lừa một khoản lớn.

Kết quả…

Mấy chục anh em dưới quyền còn chờ phát lương.

Ngoài số tiền bảo lãnh, ông gánh thêm một đống nợ khác.

Mọi khoản nợ đều đè lên một ông.

Đè đến mức không thở nổi.

“Giờ ổn rồi.”

Tôi cười.

“Anh nhìn tôi đi, chẳng phải vẫn ổn sao?”

【Trời ơi, giờ tôi chưa từng quan tâm cuộc đời . ấy đáng thương . Hoàn cảnh vậy mà còn mua mộ cho Đặng Doanh, là rất tốt rồi.】

【Tôi hơi bất an. Nam chính không phải sự rồi chứ? Hôm đó chính khóc mặt anh lâu vậy, anh vẫn giữ khoảng cách, an ủi xã giao thôi.】

【Tôi nhận rồi. Đổi thành thì lúc nào anh ấy muốn dính lấy.】

Ăn xong, tôi giúp bà dọn bát đũa.

lúc ấy, bà đột nhiên hỏi:

“Bạn tốt cháu m//ất mấy năm rồi nhỉ? Nó trả tiền cho cháu chưa?”

Tôi đứng sững.

hỏi thẳng:

“Bà ơi, bà đang nói người bạn tên Đặng Doanh sao?”

gật :

. Con bé đó đáng thương, bệnh tật không có tiền. Tiểu Hà nhà bà toàn cho nó tiền dùng.”

Tim tôi lạnh hẳn.

Còn

Anh dựa vào thân cây sân.

mắt đầy vẻ đắc ý.

Giống đang nói…

Em xem, tôi đoán rồi.

kéo tôi tới khách sạn ở thị trấn thuê phòng.

Tôi rất muốn giải :

“Xin lỗi, tôi không cố ý . Tôi có thể giải .”

“Hồi đó chính Đặng Doanh cầu xin tôi viết thư tiếp cho anh. ấy nói anh trầm cảm.”

“Với tôi thề, tôi không ngờ anh sẽ tới tìm Đặng Doanh. Hơn nữa tôi vốn nghĩ bệnh anh gần khỏi rồi, còn định ngừng viết thư nữa.”

“Còn nữa, lá thư tiên sự do Đặng Doanh viết. Tôi không hiểu nhiều về cuộc sống ấy nên mới đưa bản thân vào. Không thì tôi không biết viết gì cả. Tôi không cố ý .”

Đổi là một câu:

“Im miệng.”

Tôi sợ đến mức ngoan ngoãn ngậm miệng.

sắp khóc rồi. Sao ấy sắp pháp trường vậy? Đây là nam chính chứ có phải tội phạm .】

【Toang rồi toang rồi, tôi nam chính đang lén cười. Xem anh ấy không định bỏ qua .】

【Tôi thế này hợp đó. xinh mà. Nói thì người kéo nam chính khỏi vực thẳm ấy.】

【Không được, tôi chấp nhận CP chính thức thôi. Giờ loạn hết rồi.】

Đến nơi, anh nói một câu:

“Xuống xe.”

Tôi lập tức mở cửa bước xuống.

“Theo tôi.”

Anh biến thành loài chim nào đó, nói được hai chữ một lần.

Thế là tôi mơ mơ hồ hồ đi tới cửa phòng riêng anh đặt cho .

“Vậy tôi đi ngủ đây.”

Tôi vừa mở cửa phòng liền vội chào tạm biệt.

Nhưng còn chưa kịp bật đèn.

Đã anh kéo vào .

Anh ép tôi sát vào tường.

“Thư …”

“Anh muốn hôn em từ lâu rồi.”

16

Lúc nụ hôn hạ xuống, tôi mới hoàn hồn.

Tôi giãy giụa một chút.

Anh buông tôi rồi nói:

“Lá thư tiên Đặng Doanh gửi cho tôi có kẹp ảnh em bên . Dù là ảnh nghiêng thôi. Lần gặp em, tôi sự nghĩ em chính là Đặng Doanh.”

Tôi lập tức cảm lừa.

Bao nhiêu màn diễn vừa rồi càng chứng minh sự ngốc nghếch bản thân.

“Tại sao anh không nói sớm?”

“Tôi không hiểu rõ tình hình.”

Anh vẫn đứng sát tôi, hoàn toàn không có ý định để tôi chạy.

bóng tối, đôi mắt anh sáng đến lạ.

Tôi luôn có cảm giác giây tiếp theo sẽ anh nuốt chửng.

“Thư , tôi không phân biệt được.”

“Rốt cuộc tôi Đặng Doanh hay Thư .”

“Ngay câu tiên em đã nói Đặng Doanh m//ất rồi. Tôi đoán hợp lý rằng có thể Đặng Doanh không hài lòng về điều gì đó nên mới dùng ảnh em.”

“Nhưng sau đó tôi nhận không . Mỗi lần nhìn em, tôi đều Đặng Doanh thư.”

“Thư , tôi không ngốc. Chuyện em ký tên tôi, hay chuyện tôi không ăn rau mùi… tôi phân biệt được.”

“Quan trọng hơn…”

Anh nhắc khi tôi không phản ứng:

“Em còn nhớ hôm đó em nói gì không?”

“Em nói mấy năm nay em quen sống một rồi.”

Tim tôi giật mạnh.

Đặng Doanh m//ất ba năm.

Đương nhiên tôi đã quen một .

“Anh tránh xa tôi một chút, gần quá rồi.”

Tim tôi đập trống.

Anh ghé sát tai tôi:

“Thư , em có thể chọn ở bên tôi.”

“Hoặc chọn kết hôn thẳng với tôi.”

“Tôi sẽ không buông em .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.