Phụ thân ta bị buộc tội tham ô, cả nhà đều bị tống vào ngục chờ thẩm tra.
Vì đã xuất giá nên ta may mắn tránh được một kiếp.
Thế nhưng sáng hôm sau tỉnh lại, trên người ta lại là bộ tù phục, bị nhốt trong đại lao.
Đang lúc mờ mịt, phu quân đến thăm ta.
Thần sắc hắn lạnh nhạt.
“A Xu là muội muội ruột của nàng.”
“Nàng tạm thời chịu tội thay muội ấy một thời gian. Sau này bản hầu sẽ nghĩ cách cứu nàng ra.”
Vệ Xu là bạch nguyệt quang mà hắn yêu nhưng không thể có được.
Hắn không nỡ để nàng chịu khổ vì thế liền đưa ta vào ngục, để ta hy sinh thay nàng ta.
Ta rưng rưng nước mắt, cố sức giãy giụa.
“Nhưng vị Đại Lý Tự Khanh chủ thẩm vụ án này, thuở thiếu niên từng bị phụ thân ta đánh một trận. Nếu hắn nhân cơ hội trả thù thì sao…”
Hắn chẳng hề để tâm.
“Oan có đầu, nợ có chủ. Tạ Chiết công tư phân minh, sao lại làm khó một nữ tử như nàng?”
Ta nghẹn họng.
Hắn không biết.
Sở dĩ năm ấy phụ thân ta đánh Tạ Chiết.
Là bởi ông đã phát hiện chuyện tình giữa ta và hắn.
…