Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 15

Mẹ giơ lên.

“Bốp” một tiếng.

Không phải đánh .

Cô Hà đã giữ cổ bà lại.

“Cô Chu.”

“Đây là trường học.”

Lồng ngực mẹ phập phồng dữ dội.

“Nó là trẻ con thì gì!”

“Tôi bỏ tiền bồi dưỡng nó cũng sai sao?”

“Nhà khác học còn không có điều kiện!”

Tô Trình cúi sữa dinh dưỡng trên .

“Con không thích.”

“Uống vào nôn.”

hạn cũng không dám vứt.”

“Vì mẹ sẽ kiểm tra.”

Tôi mấy sữa đó.

Trong đó có một cùng lô với hai tôi mấy hôm .

Hóa ra nó không chỉ hai .

Mà giấu cả đống.

Mẹ không nói được gì.

Bà luôn bưng phần cơm của tôi cho một không ăn.

Rồi ép nó bày ra dáng vẻ hạnh phúc.

Như thế khi họ hàng hỏi.

Con gái học giỏi.

Con trai có sở trường.

Bà chính là mẹ nuôi con nhất.

Còn chúng tôi có đói không.

Có đau không.

Không nằm trong ảnh.

Cô Hà buông .

“Cô Chu, mời trở chỗ ngồi.”

Mẹ không ngồi.

Bà thu giấy tờ trên .

Giấy chứng nhận nhà ở.

Sao kê lương.

Ảnh tụ tập gia đình.

Động tác rất nhanh.

Như chỉ cần thu giấy thì những lời rồi chưa từng xảy ra.

“Nhà trường xử lý thế nào thì xử lý.”

“Sau này chuyện của nó tôi không quản nữa.”

Bà xách túi ra ngoài.

Đến lại quay tôi.

“Có bản lĩnh thì sau này đừng nhà ăn cơm.”

Tôi gật .

“Con sẽ cố.”

bị đóng sầm.

Tô Trình đứng.

Nước mắt treo trên mặt.

Tôi giấy ăn trên cho nó.

“Lau .”

“Mất mặt.”

Nó nhận .

“Chị.”

“Ừ.”

“Chị có hận em không?”

“Có.”

Mặt nó càng trắng.

Tôi nói tiếp:

“Lúc em giành đùi gà của chị thì có.”

“Giành xong thì quên.”

“Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ đánh em.”

“Tại sao?”

“Sữa hạn cũng dám chị.”

Tô Trình sụt sịt.

Cười lên.

Cô Hà bảo giáo viên chủ nhiệm trường tiểu học.

khi , nó để lại tờ thông báo gia hạn trên .

Ô ý kiến phụ huynh để trống.

Lần này không ai ký thay mẹ tôi.

Cuộc họp tiếp tục.

Cô Hà đọc kết quả xử lý.

Giả chữ ký, cảnh cáo trong trường.

Trao đổi vật tư hỗ trợ, bồi hoàn giá bốn lăm tệ.

Chấm dứt tư cách Bữa Ánh Ban Mai.

Thử vị trí học làm ở căng trong hai tuần.

Ba ngày trợ cấp dùng để hoàn trả, hai ngày tiếp tính là phục vụ trong trường.

Sau đó mỗi ngày mười lăm tệ được nạp vào thẻ ăn danh.

Giữ tư cách thi lớp thực nghiệm.

Sau khi trúng tuyển, dõi một tháng.

Nghe câu cuối cùng, tôi mới thật sự buông lỏng .

Biên lai lớp thực nghiệm bị tôi nắm đến ướt một vòng mồ hôi.

Giáo viên phụ trách lại bổ sung:

“Nhà trường sẽ bổ sung suất ăn khẩn cấp tạm thời.”

“Không chiếm hai suất cố .”

“Học sinh gặp khó khăn ngắn hạn có thể do phòng y tế hoặc giáo viên chủ nhiệm đăng ký.”

Tôi hỏi:

“Có cần phụ huynh ký không?”

“Không cần.”

“Vậy rất tốt.”

“Không phải dành riêng cho em.”

“Càng tốt.”

Đồ dành riêng cho một rất dễ bị hủy.

Thứ được viết vào quy mới sống lâu.

Sau cuộc họp, cô y tế kiểm tra đơn giản cho tôi.

Xác nhận tôi có thể thử , nhưng không được chạy, vết thương cũng không được dính nước.

hôm sau năm giờ hai , tôi đến trường.

Trời còn chưa .

sau căng đang mở.

Cô phát bữa thấy tôi, một đôi găng cao su.

chuyển đồ không?”

.”

“Chuyển sữa vào trong.”

“Chia suất.”

thức ăn đặt lớp.”

Tôi thùng sữa và giỏ chất ở sau.

Khá nặng.

Nặng hơn phí tài liệu lớp thực nghiệm nhiều.

Nhưng có thể đổi thành cơm.

Tôi cúi ôm thùng tiên.

Đến chuyến thứ ba, vết thương trên hơi đau.

Chuyến thứ năm, lưng toát mồ hôi.

Chuyến thứ mười, bụng bắt kêu.

Cô ấy nghe thấy.

“Chưa ăn?”

“Chẳng phải làm xong mới có suất ăn công sao?”

“Ai quy ?”

“Em đoán.”

một chiếc trên quầy ném cho tôi.

“Ăn lót dạ .”

Tôi đón .

“Tính vào tiền công không?”

“Tính là tôi mời em.”

Tôi do dự.

Cô trừng mắt.

“Ăn không?”

“Ăn.”

Đồ miễn phí không nhất có độc.

Đôi khi chỉ là cho có tính khí không tốt.

Tôi ăn chuyển.

Sáu giờ hai , tất cả thức ăn đã được chia xong.

một thẻ ăn mới ra.

Mặt thẻ không có mặt trời.

Chỉ có tên và ảnh của tôi.

“Quét thử.”

Tôi mặt vào máy.

Một tiếng “tít”.

Màn hình hiển thị:

Một suất ăn công .

Tôi bưng khay thức ăn.

Sữa.

Trứng.

Hai chiếc .

Giống hệt suất trong lễ khởi động ngày đó.

Tôi đứng im không động.

Cô giục tôi.

“Làm gì vậy?”

“Những thứ này đều tính là của em sao?”

Cô không hiểu ra sao.

“Quét khuôn mặt em mà ra.”

“Không tính của em thì của ai?”

Tôi ngồi xuống.

tiên bóc trứng.

Bóc được một nửa, lại bản năng bỏ vào túi.

Cô Hà ngang qua căng .

thấy.

“Tại sao không ăn?”

“Để đến trưa.”

“Buổi trưa thẻ ăn có trợ cấp.”

“Nhỡ ngày mai không còn thì sao?”

“Ngày mai em còn làm không?”

“Có.”

“Vậy thì có.”

Tôi không .

Nhưng ăn quả trứng.

Ngày thứ hai.

Tôi lại quét được một suất bữa .

Ngày thứ ba cũng có.

Ngày thứ năm, khoản nợ và phục vụ trong trường đều hoàn thành.

Ngày thứ sáu, số dư thẻ ăn tăng thêm mười lăm.

Ngày thứ mười, tăng thêm bảy lăm.

Mẹ tôi từng đến trường tìm một lần.

Yêu cầu tôi giao thẻ ăn cho bà thống nhất quản lý.

Tôi thẻ cho bà.

Bà tưởng tôi chịu thua.

Cầm đến máy trong căng quét thử.

Máy phát ra tiếng:

Vui lòng xác minh khuôn mặt chính chủ.

Mẹ trừng mắt màn hình.

“Quy quái gì vậy?”

Tôi đứng bên cạnh.

“Quản lý nghiêm.”

Bà ném thẻ lại.

“Một tháng mấy trăm tệ, con cần gì phải tính toán rõ với gia đình như thế?”

“Không phải con tính.”

“Máy tính.”

Bà mắng mấy câu.

Cuối cùng không được gì.

Ngày thi lớp thực nghiệm, buổi tôi chuyển sữa như thường.

Ăn trứng.

Uống sữa.

Hai chiếc cũng ăn .

Không giữ lại cái nào.

Trong phòng thi, lần tiên tôi không nghe thấy dạ dày mình kêu.

Khi công bố kết quả, tôi đứng cuối danh sách trúng tuyển.

Hạng năm .

Thừa một điểm là lãng phí.

Thiếu một điểm là lớp cũ.

khéo.

Bạn học trong lớp chúc mừng tôi.

Bạn cùng còn vui hơn tôi.

“Cậu vào rồi!”

“Ừ.”

“Sao cậu chẳng phản ứng gì?”

“Chờ một chút.”

Tôi chạy đến sau căng .

Bảng công ngày hôm sau dán trên tường.

Tô Hòa.

Năm giờ bốn .

Chuyển hàng, chia suất, kiểm đếm.

Tên tôi còn.

Lúc đó tôi mới bật cười.

hôm ấy rất mềm.

Trứng cũng không làm tôi nghẹn.

Ăn miếng cuối cùng, tôi mới đột nhiên nhớ ra.

đây tôi luôn cảm thấy.

Chỉ thứ đã nuốt vào bụng mới thật sự thuộc mình.

Sau này tôi mới .

Có thể chắc chắn ngày mai còn.

Mới tính là thuộc mình.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn