Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g3PgE8Ytt

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

Thím nói với ta, vài ngày nữa lang sẽ đến đón ta.

lang ta Cố Trường Thanh, người lưng gọi chàng là Cố què.

Chân trái chàng đi lại không tiện, từ xương mày kéo xuống gò má còn có một vết sẹo cũ.

Thím nói chàng không được xem là đẹp, nhưng ta lại cảm thấy thím có vấn đề.

Nếu che vết sẹo ấy đi, chàng tuấn tú hơn Bùi Nghiễn mười con phố.

Cho dù không che, cũng vẫn hơn tám con phố.

Ngày vui, chàng mặc một bộ hỷ bào đỏ may, chống gậy gỗ bước vào sân.

Ta nhớ đến quy củ ma ma dạy, lập tức quỳ xuống dập đầu.

“Nô tỳ bái kiến chủ t.ử, chủ mẫu, chúc chủ t.ử, chủ mẫu bình an.”

Cố Trường Thanh sợ đến mức lùi lại, suýt giẫm vạt áo mình.

khách đầu tiên im bặt, đó đồng loạt ồ.

Thím vội chạy tới đỡ ta: “Đây là phu quân con, không chủ t.ử, mau đứng .”

Ta thấy Cố Trường Thanh nhíu mày, tưởng chàng tức giận, lại dập đầu ba cái.

“Nô tỳ biết sai, xin chủ gia trách phạt.”

Tiếng sân dần nhỏ xuống.

Cố Trường Thanh không đỡ cánh tay ta, chỉ ngồi xổm để ánh ngang với ta.

“Ai dạy nàng những thứ ?”

Ta kể chuyện Bùi Nghiễn mời ma ma đến dạy quy củ.

“Bà ta nói, chỉ khi chịu một nô tỳ có ích, chủ gia giữ ta và đứa trẻ lại.”

Cố Trường Thanh hỏi: “Nàng biết chủ t.ử là gì không?”

“Biết.”

“Con ch.ó vàng ở đầu kia không có nhà, Trần đồ tể cho nó xương, nó liền nhận Trần đồ tể chủ t.ử.”

“Chó vàng biết trông cửa, ta cũng biết.”

“Ta còn biết hái t.h.u.ố.c, nấu cơm, hữu dụng hơn ch.ó vàng.”

“Nó có xương ăn, ta cũng không kén, chân gà là được rồi.”

Những khách vừa rồi còn đều im lặng.

Thím quay lưng lau .

Vành Cố Trường Thanh đỏ , nhưng chàng không nói những lời thương hại ta.

Chàng chìa tay : “Hôm nay chúng ta bái thiên địa.”

“Bái xong, nàng là nữ chủ nhân nhà , ta là phu quân nàng.”

Ta đặt tay vào lòng bàn tay chàng.

Chàng dẫn ta bái thiên địa, bái bài vị cha mẹ, rồi hai người đối bái.

Lần , chàng bái ta, ta cũng bái chàng.

Chúng ta đổi chén, uống rượu hợp cẩn.

Thím vỗ tay thật mạnh: “Lễ thành, vậy là phu thê chính thức!”

Đêm xuống, khách về hết, Cố Trường Thanh hỏi ta có nhớ mình không.

Ta nói mọi người đều gọi ta là nha đầu ngốc.

“Đó là biệt hiệu người khác đặt cho nàng.”

“Cha mẹ nàng không từng đặt cho nàng ?”

Ta nghĩ rất lâu, đầu bỗng hiện hai chữ.

“A Hạnh.”

đây từng có người gọi ta vậy.”

, khi núi hái t.h.u.ố.c, ta từng cứu một người.

Người ấy bị thương rất nặng, trốn hang núi.

Ta giúp hắn cầm m.á.u, mỗi ngày mang cơm tới, cho đến khi hắn có đi lại.

Hắn hỏi ta gì, ta nói nha đầu ngốc.

Hắn liền chỉ cây hạnh đang nở hoa ngoài cửa hang, nói lúc cứu người ta chẳng ngốc chút nào, từ nay gọi là A Hạnh.

đó hắn đi rồi, không còn ai gọi ta thế nữa.”

“Ta liền không thích cái .”

Cố Trường Thanh cúi đầu, giọng khàn đi: “Xin lỗi.”

Ta rất lấy lạ: “Chàng có đ.á.n.h ta đâu, xin lỗi?”

Chàng ngẩng , vết sẹo dưới ánh đèn hơi ửng đỏ.

“Bởi người bỏ đi ấy chính là ta.”

Ta nhìn chàng hồi lâu, cuối cùng cũng chồng khuôn đầy m.á.u hang núi lang .

Chàng siết c.h.ặ.t t.a.y ta.

“A Hạnh, là ta trở về quá muộn.”

Ta vẫn còn một chỗ không hiểu.

“Chàng nhận ta từ lâu, vì lúc gặp lại không nói?”

Cố Trường Thanh kể với ta, đó khi rời hang núi, chàng bị cuốn vào một vụ án cũ, phận không sạch, ngay cả trở lại cũng có mang họa cho ta.

Chàng mất việc cho quan phủ, đổi lại được phận lương dân cùng một tấm lộ dẫn có đường đường chính chính đi lại.

Đợi chàng tìm đến Thanh Hà, biết ta theo Bùi Nghiễn.

“Khi ấy ta từng đứng ở đầu nhìn nàng.”

“Nàng đang phơi quần áo cho hắn, trên còn .”

“Ta tưởng nàng sống rất tốt, nên không dám quấy rầy.”

Ta cố nhớ lại, chỉ nhớ ấy hình luôn có một người đội nón lá đi ngang từ xa.

“Vậy vì chàng lại đến cưới ta?”

“Thím nói có một cô nương sắp sinh, người đàn ông ban đầu lại bỏ nàng một mình.”

“Thím ấy nói cô nương đó biết nhận d.ư.ợ.c liệu, lòng dạ tốt, chỉ là thường bị người ta gọi là ngốc.”

“Ta vừa nghe biết là nàng.”

Chàng nói ban đầu chỉ muốn cho ta và đứa trẻ một mái nhà có nương .

Nếu ta không muốn thành , chàng cũng sẽ dọn dẹp gian đông phòng, để ta ở cho đến khi sinh.

Nghe xong ta càng mơ hồ.

“Chàng mua áo đỏ, còn mời mọi người uống rượu, lại không muốn thành ?”

Cố Trường Thanh cuối cùng bật : “Ta muốn đến không chịu nổi, chỉ là không dám ép nàng.”

Ta đưa tay sờ vết sẹo trên chàng.

Sờ vào không bằng phẳng, nhưng cũng chẳng đáng sợ thím nói.

chàng nghĩ gì thì cứ nói.”

“Đầu óc ta chậm, lời giấu đi ta đoán không .”

Chàng gật đầu đồng ý, còn bảo ta cũng vậy.

Đau thì nói, sợ thì nói, không thích cũng có nói.

Ta lặp lại ba câu ấy lần, ghi thật kỹ vào lòng.

Cố Trường Thanh tặng ta bọc đồ.

Bọc thứ nhất đựng trâm bạc và lược gỗ, bọc thứ hai có chiếc váy hoa có điều chỉnh vòng eo, bọc thứ ba toàn là điểm tâm.

Ta ôm váy, lại nhìn bụng mình mà buồn rầu.

“Bụng to thì không mặc được váy hoa.”

“Ai nói?”

“Bùi Nghiễn.”

“Chàng nói trên phố không có quần áo đẹp cho người bụng to mặc.”

Cố Trường Thanh giũ chiếc váy , tự tay buộc dây hai bên cho ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.