Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tốt .”
Tôi uể oải đáp.
Cha Cố nhíu : “Con và A Trạch bằng tuổi, nó mới học lớp 12, con tốt ? Học ?”
“Máy tính và hàn.”
Tôi trả lời thẳng thắn.
Cha Cố đập bàn: “Con Cố sao có thể đi học thứ hàn hẹt chẳng ra như vậy?”
Mẹ Cố cũng vội phụ hoạ: “A Trạch bây giờ đang học lớp 12 ở Nhất Tô Thành, có hy vọng vào Thanh Hoa hay Bắc Đại. Con cũng đi học lại nửa năm đi, dù không đỗ nổi trường top, bố mẹ xây cho con toà , cũng có thể để con vào đại học tốt lấy bằng cấp.”
“Nhưng con tốt mà.”
Tôi thật sự muốn nói cho biết tôi học lớp tài năng Đại học Công nghệ Cáp Nhĩ Tân, đã sớm tốt và đi làm, lần là thăm , chẳng mấy nữa sẽ quay lại làm việc.
Nhưng đơn vị tôi thuộc dạng cơ mật cao, không thể tiết lộ,
Hơn nữa, tôi cũng lười nói.
Cha Cố lại đập bàn, quát lớn: “ dám cãi lời? Tao quyết định , mai đến Nhất báo danh!”
Tốt lắm, thế là định “tái chế” tôi à?
Nếu tôi nhớ không nhầm thì năm tôi tốt ở Học viện Công nghệ, từng đến Nhất Tô Thành hướng dẫn công việc cơ mà.
Tôi thật sự muốn xem nét hiệu trưởng Nhất sẽ thế nào khi thấy tôi tới nhập học.
Đúng đó, có khách tới .
Là một gia đình – đôi nam nữ niên trông sang trọng.
có một đàn trạc tuổi Cố Khuynh, khá điển trai, nhưng mắt trũng sâu, da dẻ xanh xao, nhìn như thể bị tửu sắc rút cạn sinh khí.
Tôi nhận ra, khi nhìn thấy đàn , Cố Khuynh trông tệ.
Liên à?
, hai bên đã chào xong.
Cặp vợ chồng niên có vẻ thích Cố Trạch.
tên đàn thì cứ dán mắt nhìn Cố Khuynh, thỉnh thoảng liếm môi, trông vô cùng ghê tởm.
Cha Cố thấy tôi không đứng dậy, nhíu nói: “Nó tên Hứa Lưu Niên, sau sẽ đổi thành Cố, là con trai tôi bị bắt cóc năm xưa, mới tìm được, không hiểu phép tắc.”
ta bắt tôi chào .
Tôi uể oải gọi: “Chú , dì .”
Cố Trạch lại thêm câu:
“Anh trai, đây là anh rể tương lai chúng ta.”
Tôi liếc nhìn gã đàn ghê tởm , lại nhìn sang khuôn tái nhợt Cố Khuynh, đứng dậy.
Cố Khuynh hình như nhìn tôi, trong mắt như mang theo lời cầu cứu.
Tôi bước đến trước chị , cúi nâng chị lên, một .
Ngay lập tức, cả phòng hoá đá.
Tôi đứng thẳng dậy, đặt lên vai Cố Khuynh, nhìn thẳng vào mọi :
“Giới thiệu một chút, Cố Khuynh, bạn gái tôi.”
Im lặng, im lặng đến mức như chết bao trùm.
Ngay sau đó, tên đàn ghê tởm lao phía tôi.
Nhân tiện nói luôn, gã đó tên là Bác.
“ dám vị thê tao à?”
Bác gào lên như phát điên, tiện chộp lấy đĩa trên bàn.
Tôi cũng tiện đẩy Cố Trạch phía đó.
Choang!
Chiếc đĩa đập thẳng vào đầu Cố Trạch, vỡ tan tành.
Cố Trạch “á” lên một tiếng, ôm đầu khóc rống, giữa kẽ toàn là máu.
Tôi kéo Cố Khuynh ra sau lưng mình, bình thản như sắp chết đến nơi mà nói với bọn :
“Tôi và Cố Khuynh đã bên nhau từ lâu, tôi ở trong phòng chị là chuyện bình thường, không tin thì cứ đi.”
“…”
Cha Cố tức đến mức nói không nên lời.
Mẹ Cố, đúng kiểu chuyên gia khóc lóc, ngồi phịch xuống ghế vừa gào vừa than gặp nạn.
Gia đình Bác thì đứng ngây ra đó, xấu hổ đến cực điểm, cuối cùng cũng chuồn mất.
Trong phòng ăn, lại rơi vào một mảnh im lặng.
Tôi nắm lấy Cố Khuynh, cảm nhận được chị đang run.
Không rõ là vì sợ, hay vì xúc động.
Cha Cố nhìn tôi chằm chằm, nghiến răng nói:
“ muốn chết à?”
“Không muốn.”
Tôi vẫn bằng giọng sống dở chết dở đó nói:
“Cố Khuynh là bạn gái tôi, ai cũng đừng mong cướp.”
Nói xong, tôi kéo Cố Khuynh định rời đi.
Cố Trạch nhào tới, chắn trước tôi, nói:
“Anh, anh không thể như thế được, em không thể nhìn anh làm chuyện tổn hại đến Cố, em…”
Bốp!
Tôi đá một phát, Cố Trạch bay thẳng ra.
Sau đó, tôi nhìn cha mẹ ruột, lạnh nhạt nói:
“Tôi không đòi , cần Cố Khuynh.”
Tôi kéo Cố Khuynh đi, không để có cơ hội phản bác.
đến phòng, tôi và Cố Khuynh ngồi trên giường, hai tròn mắt nhìn nhau.
“Tôi biết chị không muốn liên .”
Tôi im lặng một lâu mới mở miệng.
Cố Khuynh mím môi, chị thật sự đẹp, đúng như tên — nhìn một lần nghiêng đổ cả thành, nhìn thêm lần nữa đổ luôn cả nước.
mím môi thôi cũng khiến tôi lại muốn thêm lần nữa.
Cảm giác nãy là nhỉ?
Mềm mềm, mát lạnh, hơi có lực hút.
“Vậy tại sao anh lại giúp tôi?”
Cố Khuynh cuối cùng cũng ra.
“Chị có bệnh sạch sẽ, mẹ thì ghét tôi, nhưng chị lại sẵn sàng cho tôi đi nhờ xe.”
“Phòng chị sạch sẽ ngăn nắp, tôi thì bẩn thỉu, vậy mà chị vẫn cho tôi ngủ ở đó.”
“Chị quan tâm đến tôi, nhìn ra tôi bị dùng não quá sức.”
“Nói chung, chị tốt với tôi, thì tôi sẽ tốt lại với chị. Đó là điều mẹ tôi dạy.”
mẹ ở đây là mẹ nuôi, không phải cha mẹ ruột.
“Thế sau thì sao?”
Cố Khuynh lại : “Anh có thể bảo vệ tôi cả đời à?”
“Có thể.”
“ cần chị muốn, tôi sẽ đưa chị đến một nơi, đến đó sẽ không ai có thể thao túng cuộc đời chị nữa.”
Tôi nói chắc chắn.
Cố Khuynh như muốn nói điều , nhưng cuối cùng lại không thể thốt ra.
Tôi cũng muốn biết trong lòng chị nghĩ , là… tôi không biết nên thế nào.