Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Chương 6

Khoảnh khắc nhìn tin nhắn .

Tôi lập đội mũ hiểm, phóng xe điện lao về nhà.

Gió lùa qua bộ đồng phục giao hàng.

Gần ngay lập tôi đoán ra kẻ đang gây sự trong nhà là ai.

Vu Sâm.

Người đàn ông từng bị tôi giam giữ suốt một tháng.

trong ký ức của tôi, ngoài anh ra tôi cũng đắc tội ai khác.

ra khỏi thang máy.

Tôi đã nghe tiếng đánh nhau vọng ra từ trong nhà.

Tôi lập lao vào.

khi nhìn rõ tình hình bên trong.

Suýt nữa thì ngất xỉu.

Căn nhà mới thuê của tôi trông bị một đàn husky càn quét.

Từ bình hoa đến đèn chùm.

Ngay bể cá nuôi rùa nhỏ trong phòng khách cũng vỡ tan tành.

Nhìn căn nhà đến chỗ đặt chân cũng không còn.

Tôi sợ đến tim ngừng đập.

Thậm chí còn lo rằng mở cửa phòng ngủ ra nhìn thi thể của Hoắc Lận Nhiễm.

Thế ngay khoảnh khắc vào phòng.

Nghe tiếng tôi, hai người đàn ông đồng thời quay đầu lại.

Tôi hít mạnh một hơi lạnh.

Khung cảnh hoàn toàn khác với tưởng tượng.

Tôi vốn nghĩ Hoắc Lận Nhiễm đang bị xích, chắc chắn là người bị đè xuống đánh.

thực tế…

Người bị xích trong phòng ngủ lại là Vu Sâm.

Anh đến ngực còn đang phập phồng dữ dội.

nhìn tôi trở về.

Hoắc Lận Nhiễm lập lao vào lòng tôi.

.”

“Anh vào nhà đã nổi điên.”

sợ quá nên tự tháo xích của mình ra rồi khóa anh lại.”

không trách chứ?”

Một người đàn ông cao gần mét chín nũng đầy tủi thân.

Tôi bị anh đâm cho lảo đảo mấy .

Con chim hoàng yến tôi cưỡng ép mang về lần này quả thật khác hẳn lần trước.

Tuy cũng đẹp trai.

sức khỏe trâu, lại cực kỳ thích nũng.

Vu Sâm gần muốn lồi ra ngoài.

“Thẩm Tri Nhạc!”

phải nói đã sửa đổi rồi ?”

“Mới bao lâu lại xích thêm một người nữa rồi?”

Tôi hơi chột dạ.

nửa tháng trước tôi còn khóc cam đoan với anh rằng này không chuyện xấu nữa.

Kết quả bây giờ bị bắt quả tang tại trận.

Vu Sâm đến đỏ bừng mặt.

Tôi lúng túng tới mở khóa xích cho anh.

“Lần này tôi không cưỡng ép anh .”

“Là anh tự nguyện theo tôi về.”

“Không tin anh hỏi anh .”

Hoắc Lận Nhiễm đưa vuốt nhẹ vết hằn trên cổ rồi ngoan ngoãn gật đầu.

đó nhíu mày nhìn Vu Sâm.

.”

“Tên thần kinh này từ đâu chui ra vậy?”

Vu Sâm suýt nữa nghẹn luôn.

Anh sa sầm mặt mày, lắc lắc sợi xích.

“Đúng là một đôi thần kinh.”

không nói với rằng nửa tháng trước sợi xích này còn đang khóa trên cổ tôi à?”

Anh nghiến răng đến sắp nghiền nát hàm.

“Mẹ nó chứ, xích người cũng không chịu mua xích mới.”

“Xích của tôi còn cho người khác dùng!”

Tôi ngượng ngùng ho khan.

“Chưa kịp mua cái mới…”

Hoắc Lận Nhiễm lạnh lùng nhìn anh.

“Ồ.”

“Hóa ra anh là người được nhà tôi phóng sinh trước đây.”

Tôi từng nhắc với Hoắc Lận Nhiễm về Vu Sâm.

Rõ ràng lúc rời , Vu Sâm đã nói đời này cũng không muốn gặp lại tôi.

Tôi cũng đã đổi công việc, đổi nhà.

Vậy anh vẫn vòng vo tìm được đến tận đây.

Chương 7

Sắc mặt Vu Sâm thoáng cứng đờ trong giây lát.

đó anh hít sâu một hơi.

“Tôi quay lại lấy ít đồ bỏ quên.”

“Kết quả lại nhìn cái gì đây?”

Trong anh sắp phun ra lửa.

“Cái đồ nghèo rớt mồng tơi này lại học đòi người chơi trò cưỡng ép nữa à?”

Tôi vội vàng xua .

“Gần đây tôi tiền rồi.”

“Ngày nào tôi cũng cho anh ăn thịt.”

“Tôi còn nuôi Hoắc Lận Nhiễm tăng thêm mấy cân nữa cơ.”

Hoắc Lận Nhiễm đầy u oán sờ bụng mình.

Hôm qua anh còn than phiền rằng tôi cho anh ăn nhiều đến cơ bụng cũng mờ rồi.

Tôi vốn tưởng nghe vậy Vu Sâm dễ chịu hơn một chút.

lúc trước anh thật sự rất hận việc tôi nghèo đến chỉ cho anh ăn màn thầu.

Không ngờ sắc mặt anh lại càng khó coi hơn.

Tôi tới định tháo xích cho anh.

anh chỉ nhìn tôi chằm chằm, đôi dần nheo lại.

“Vậy thì đúng là một tên biến thái chu đáo đấy.”

“Thẩm Tri Nhạc, chịu nghe lời gì ?”

“Lúc tôi rời phải đã nói rồi ?”

“Nếu tái phạm, tôi nhất định báo cảnh sát bắt .”

Giọng Vu Sâm lạnh đến đáng sợ.

Bàn đang mở khóa của tôi cũng run lên.

“Tôi…”

“Tôi thả anh ra.”

“Tôi biết rồi.”

này tôi không thế nữa.”

“Hoắc Lận Nhiễm—”

Tôi còn chưa nói hết câu.

Đã bị người kéo mạnh ra phía .

Giọng Hoắc Lận Nhiễm giận đến buồn giả vờ ngoan ngoãn nữa.

Anh trừng nhìn Vu Sâm.

“Chuyện của chúng tôi liên quan gì đến anh?”

“Anh không thích bị giam giữ là chuyện của anh.”

“Còn tôi với là anh tình tôi nguyện.”

Nhiệt độ trong phòng hạ xuống vài độ.

Anh quay đầu lại, chút hoảng hốt nắm lấy tôi.

không đâu , .”

“Đừng nghe anh nói.”

không phải biến thái.”

“Là tự nguyện đến bên chị.”

“Chị quên rồi ?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Hoắc Lận Nhiễm nâng mặt tôi lên.

Vành đã hơi đỏ.

không giống anh .”

“Chị đừng thả .”

bằng lòng để chị giam giữ.”

Ngay lúc tôi sắp mềm lòng gật đầu.

Giọng nói lạnh lẽo của Vu Sâm vang lên phía .

“Hoắc Lận Nhiễm.”

út nhà họ Hoắc.”

Tôi ngơ ngác.

Cơ thể Hoắc Lận Nhiễm lập cứng đờ.

mình đoán đúng.

Vu Sâm kéo khóe môi.

ý cười hề chạm tới đáy .

“Bố bây giờ tìm đến phát điên rồi.”

nói xem nếu tôi kể cho ông biết chuyện tên biến thái nhỏ này nhốt lại không cho …”

Vu Sâm chưa kịp nói hết.

Bởi vì Hoắc Lận Nhiễm đã đưa bóp lấy cổ anh.

ngốc đến đâu tôi cũng nhìn ra được.

Hoắc Lận Nhiễm hẳn là một công tử nhà giàu quyền thế.

Giống Vu Sâm vậy.

Tôi muốn khóc không ra nước .

Không biết nên nói mình xui xẻo hay may mắn nữa.

tôi tiện nhặt một người thôi lại nhặt trúng hàng khủng thế này?

Tôi đẩy Hoắc Lận Nhiễm ra ngoài.

Mặc cho anh liên tục nũng, van nài muốn ở lại.

Cuối cùng tôi vẫn đuổi anh .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.