Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

“Tôi đã xin lỗi rồi.”

“Tôi cũng đồng ý bồi thường.”

“Thật sự không được thì anh báo cảnh sát bắt tôi đi.”

“Tôi chấp nhận hết.”

“Anh người làm ?”

thở hổn hển.

Vành cũng đỏ lên một vòng.

“Tôi không cần mấy thứ bồi thường đó.”

“Thẩm Tri Nhạc.”

“Là cô chủ động trêu chọc tôi trước.”

“Bây giờ quay lưng cái là ở bên người khác.”

“Rốt cuộc cô coi tôi là cái ?”

Tôi gần như chẳng nghe anh đang .

Bởi vì Hoắc Lận Nhiễm đang ngồi dưới đất.

Sắc mặt trắng bệch.

anh như .

Tim tôi muốn vỡ ra.

“Không đâu.”

“Đừng khóc.”

Anh cố gắng nở một nụ cười.

nụ cười ấy gượng gạo cùng.

Tôi hít sâu một hơi.

“Những chuyện tôi từng làm, tôi thật sự rất xin lỗi.”

“Nếu anh yêu cầu thì cứ .”

“Tôi sẽ cố gắng đáp ứng.”

xin anh…”

“Đừng tiếp tục quấy rầy cuộc sống tôi và bạn trai nữa.”

Tôi đỡ Hoắc Lận Nhiễm đứng dậy.

im lặng tôi.

Không đáp lại.

Khi đi ngang qua anh.

Đột nhiên anh đưa kéo cổ tôi lại.

Giọng trầm thấp khàn khàn.

hơi cúi xuống.

“Thẩm Tri Nhạc.”

“Tôi cũng .”

Đồ dối.

Hoắc Lận Nhiễm từ cuối còn chẳng trả.

Anh chỗ nào cơ chứ?

Vừa về tới nhà.

Hoắc Lận Nhiễm lập tức nằm dài trên ghế sofa làm nũng.

Khác hẳn vẻ ngoài bình tĩnh lúc nãy.

Anh liên tục kêu .

Tủi thân mức mũi chảy ròng ròng.

Còn dụi hết lên người tôi.

.”

chết rồi.”

lại người xấu như chứ?”

“Anh thể tùy tiện người?”

còn tốt bụng cho anh đồ ăn vặt nữa.”

“Nếu không phải lỗi với anh .”

đã trả từ lâu rồi.”

Tôi đưa cốc ấm cho anh.

Nheo .

“Thế còn cái đó là chuyện ?”

Động tác uống Hoắc Lận Nhiễm khựng lại.

Làn hơi trắng mờ bốc lên khiến đôi anh như phủ một tầng sương.

mua để đủ tiền khuyến mãi thôi.”

“Ai mà biết anh để ý như .”

giờ tôi mới phát hiện.

Nếu là một chú mèo kiêu ngạo, ngoài lạnh trong .

Thì Hoắc Lận Nhiễm chính là một chú mèo trà xanh chính hiệu.

Nghĩ .

Tôi lại .

Mặc dù tôi không nhớ những ngày tháng ở cùng anh.

đoạn camera ghi lại cũng đủ .

Trước khi mất trí nhớ.

Quan hệ giữa chúng tôi thật sự không tốt.

Bị người khác duyên cớ nhốt lại.

Mỗi ngày chỉ được ăn những món rẻ tiền.

Anh hận tôi cũng là chuyện bình thường.

anh không nên trút giận lên Hoắc Lận Nhiễm.

Hoắc Lận Nhiễm là người tội.

Chương 12

Tôi quay Hoắc Lận Nhiễm.

Anh đang cúi lục lọi đống đồ ăn vặt.

Hộp bao cao su kia bị anh tiện ném vào thùng rác.

Được rồi.

lẽ anh cũng không hoàn toàn tội.

Tôi day day thái dương.

Thậm chí còn muốn quay về quá khứ mình một trận.

rõ ràng là một con husky.

Lại còn là loại phá nhà giỏi nhất, sức chiến đấu mạnh nhất.

Rốt cuộc ngày đó tôi bị làm .

lại anh giống chú mèo nhỏ mình cơ chứ?

Buổi tối đi ngủ.

Hoắc Lận Nhiễm ôm tôi còn chặt hơn thường ngày.

Tôi nhịn không được mà giãy giụa.

“Hoắc Lận Nhiễm.”

“Anh tháo xích ra được không?”

“Tối nào nó cũng cấn khó chịu.”

Không khí yên lặng hai giây.

Giọng Hoắc Lận Nhiễm khàn khàn quyến rũ.

nhịn lâu như mới à?”

còn tưởng chị không nhận được cơ.”

Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm.

lại không nhận được chứ…”

được một nửa.

Cơn buồn ngủ trong tôi lập tức biến mất.

Tôi trợn tròn .

“Chờ đã.”

“Xích sắt lại thế?”

Trong bóng tối.

Hoắc Lận Nhiễm cười mức cả người run lên.

Ngay cả chiếc giường cũng rung theo.

Hơi thở ấm phả lên bên cổ tôi.

Tiếng cười anh rất dễ nghe.

hiện giờ tôi chẳng còn tâm trạng thưởng thức nữa.

Tôi toàn thân ran.

Thậm chí còn hơn cả nhiệt độ trên người Hoắc Lận Nhiễm.

“Tôi… anh…”

Tuy không quá am hiểu.

tôi cũng là người trưởng thành.

Đương nhiên biết đó là chuyện .

Tôi xấu hổ mức muốn đào hố chui xuống.

Hoắc Lận Nhiễm siết chặt vòng quanh eo tôi hơn.

đừng sợ.”

“Là xích sắt thôi.”

“Ngủ đi.”

Tôi không khí trong phòng dường như càng lúc càng loãng.

Rõ ràng đã chuyển sang căn nhà rộng hơn.

mà vẫn ngột ngạt mức khó thở.

Hô hấp Hoắc Lận Nhiễm dần trở nên đều đặn.

tôi biết anh vẫn chưa ngủ.

Rất lâu sau.

Tôi khẽ ho một tiếng.

“Anh như khó chịu không?”

Một bàn lớn che lên tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.