Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

10

Sắc mặt Tạ Lĩnh trắng bệch, n.g.ự.c cắm một mũi tên.

Tình hình vô cùng nguy cấp.

Lão quân y sắc mặt nặng nề, ra lệnh cho các tướng sĩ đều lui ra ngoài chờ.

Chỉ lại hai người tùy tùng.

Một người bưng chậu nước sạch vào.

Chẳng bao lâu sau, lại bưng ra một chậu đầy m.á.u.

Tạ Lĩnh nằm động người c.h.ế.t.

Mặc cho lão quân y dùng chủy thủ nung đỏ rạch toạc da thịt n.g.ự.c, lấy mũi tên ra.

tươi lập tức phun trào.

Vậy chàng vẫn không hề có phản ứng.

Đến chân mày cũng nhíu lấy một lần.

Ta vẫn luôn nép mình nơi góc lều.

Hai chân mềm nhũn, đến đứng cũng không nổi.

Không thể nào…

Tạ Lĩnh là Chiến Thần kia .

chàng có thể .c.h.ế.t được?

Người kể thao thao tuyệt rằng, năm 16 tuổi, Tạ Lĩnh gặp mai phục của quân địch.

Khi ấy ai nấy đều cho rằng vị thiếu tướng quân ấy lành ít dữ nhiều, e rằng khó nổi tính mạng.

7 ngày sau.

Một mình một ngựa.

Tạ Lĩnh tay xách thủ cấp của chủ soái địch quân, từ giữa vòng vây g.i.ế.t ra ngoài.

Chàng lợi hại thế…

có thể c.h.ế.t được?

Mùi m.á.u tanh trong doanh trướng càng càng nồng.

Tiếp tục vậy…

của Tạ Lĩnh sẽ chảy cạn mất.

Ta lặng người nhìn gương mặt trắng bệch của chàng.

Đêm qua…

Ta tận nhìn chàng ngủ.

chỉ sau một giấc ngủ…

Chàng thành ra thế này?

Ta nghe giọng mình khàn đặc:

“Tạ Lĩnh… chàng đừng c.h.ế.t…”

“Chàng không được c.h.ế.t.”

Lão quân y bỗng quay phắt đầu lại.

“Phu nhân vẫn ở đây?”

11

Có người dìu ta ngồi .

Lão quân y vuốt chòm râu bạc, liên tiếp thở dài.

Ông nói mũi tên này b.ắ.n quá hiểm.

Nó sượt qua tâm mạch.

Có vượt qua được kiếp nạn này hay không…

Chỉ biết trông vào số mệnh của tướng quân.

Ta chậm rãi đứng dậy, nhìn Tạ Lĩnh vẫn hôn mê tỉnh.

Chỉ cảm l.ồ.ng n.g.ự.c nặng trĩu, nghẹn đến không thở nổi.

giọt nước rơi mu bàn tay của chàng.

Ta vội ngồi xổm , nhẹ nhàng lau đi.

Chiến trường vô tình.

Đao kiếm không có .

Ta tận chứng kiến cảnh c.h.é.m g.i.ế.t nơi sa trường.

Chỉ nghe qua tiếng vó ngựa, tiếng binh đao trong lời người kể trên sân khấu hí khúc.

Ở vùng Tây Bắc này…

Tạ Lĩnh là chỗ dựa duy nhất của ta.

gả cho gà thì theo gà, gả cho ch.ó thì theo ch.ó.

Đào ta nói thì nhất định lời.

“Tạ Lĩnh…”

“Chàng không được c.h.ế.t.”

“Ta mới gả cho chàng, chàng không thể để ta sớm thành quả phụ vậy.”

“Chàng vội vàng cướp ta từ khách điếm mang về, chúng ta kịp bái đường thành .”

“Chàng không thể mặc kệ ta được.”

Ta đứng dậy, cung kính cúi người hành lễ thật sâu lão quân y.

Rồi tháo chiếc hồ lô ngọc vẫn luôn đeo n.g.ự.c.

trong có một đan d.ư.ợ.c.

Đó là thứ mẫu ruột để lại cho ta qua đời.

Mẫu phụ luôn kính trọng nhau khách.

Đáng tiếc thể người quá yếu.

Uống t.h.u.ố.c đời, cuối cùng vẫn bỏ ta đi.

khi mất, người để lại cho ta t.h.u.ố.c này, dặn rằng đến nguy cấp có thể lại một mạng.

Ta đặt chiếc hồ lô ngọc vào tay lão quân y.

“Ngài là đại phu.”

“Tính mạng của tướng quân này đều nằm trong tay ngài.”

“Xin đừng nói gì đến số mệnh nữa.”

“Xin ngài xem thử t.h.u.ố.c trong hồ lô ngọc này có dùng được hay không.”

“Ở vùng Tây Bắc này, tướng quân chính là chỗ dựa của tất chúng ta.”

“Xin ngài… nhất định cứu chàng trở về.”

Trên gương mặt đầy nếp nhăn của lão quân y thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Ta vén rèm doanh trướng.

Không ngoảnh đầu lại lấy một lần, lặng lẽ ra ngoài.

Những tướng sĩ vốn vẫn canh ngoài này ai nấy đều cúi đầu ủ rũ.

Trong đó có một vị tiểu tướng trẻ tuổi, hai đỏ hoe, quỳ sụp đất.

“Đều tại ta.”

“Tướng quân vì cứu ta mới trúng tên b.ắ.n lén của quân địch.”

“Người đáng c.h.ế.t vốn là ta mới đúng.”

Một người đàn ông râu quai nón tới kéo dậy.

“Tiểu Ngũ, này không thể trách đệ.”

“Đổi lại là kỳ ai, tướng quân cũng sẽ cứu.”

“Ngài ấy tuyệt đối sẽ không bỏ mặc cứ huynh đệ nào của mình.”

Mọi người cạnh cũng lần lượt lên tiếng phụ họa.

Chỉ có duy nhất một nam t.ử vẫn vẻ bình tĩnh.

gạt đám người sang một , nghiêm giọng quát lớn:

“Tướng quân chỉ là trọng thương, các ngươi đứng đây khóc tang.”

“Muốn nguyền cho tướng quân không tỉnh lại nữa hay ?”

“Tất cút hết cho ta.”

Ta nhận ra .

Chính là người đ.á.n.h xe đưa ta đến đây.

Không ngờ…

lại là phó tướng của Tạ Lĩnh.

trông ta ra, lập tức quỳ hành lễ.

“Phu nhân.”

12

Tạ Lĩnh trọng thương, lòng quân cũng vì thế d.a.o động.

Mấy ngày nay, doanh trại đều chìm trong bầu không khí an.

Ta không hiểu binh đao.

Nhưng ta hiểu một điều.

Chỉ cần Tạ Lĩnh sống, chúng ta mới có hy vọng được sống.

May Bảo Châu đoàn người cũng kịp thời đến nơi.

Trong số của hồi môn ta mang theo, tất những d.ư.ợ.c liệu có thể dùng đều được đem hết đến chỗ quân y.

Có lẽ phụ cảm có lỗi với ta.

xuất giá, người nhét vào hòm cho ta không ít nhân sâm quý để bồi bổ.

Không ngờ này lại khéo phát huy tác dụng.

Thế nhưng…

Tạ Lĩnh vẫn tỉnh lại.

Quân địch thỉnh thoảng lại kéo đến quấy nhiễu, tình hình ngày một đáng lo.

Hôm ấy, ta Bảo Châu đang hầm canh trong lều.

Bỗng nhiên nàng bật khóc.

Ta vội hỏi:

“Có gì vậy?”

Nàng lau nước nghẹn ngào:

“Tiểu thư vốn nên ở kinh thành uống trà, xem hí, sống những ngày tháng vô ưu vô lo. Hà tất đến nơi gió cát mịt mù này chịu khổ?”

“Đều tại lão gia phu nhân thiên vị.”

“Mấy hôm nay, nô tỳ nhìn tiểu thư gầy đi rõ, quầng cũng đen rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.