Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ban đầu, khi quyết định đưa nhập phủ, lòng ta có đôi phần hối hận. Hối hận vì chẳng nên vì báo thù mà kéo mẹ vô tội vào vòng xoáy này.
Song bức khiến Hoắc gia tan cửa nát nhà, lại kẻ ẩn mình bóng tối kia. Ta thật chẳng còn lựa chọn nào khác.
Nhìn gương từ ái của mẹ, đôi mắt ta cay xè, rồi “bịch” một tiếng quỳ xuống.
“Mẹ, con gái bất hiếu…”
Mẹ thu lại nụ cười, đứng dậy kiểm tra cửa nẻo, xác nhận nha hoàn hạ nhân đã lui xa, bấy giờ ngồi lại chỗ cũ.
Người lau giọt lệ trên ta: “Nói , có đã gặp chuyện đại sự gì rồi không?”
Ta c.ắ.n răng, gian nan mở : “Thời gian trước nữ nhi có gặp một cơn ác mộng, những chuyện trong mộng đều đã ứng nghiệm.”
Ta lấy danh nghĩa mộng cảnh, đem toàn bộ sự tình kiếp trước bộc bạch mẹ.
Dứt , ta nắm c.h.ặ.t viên Tô Hợp Hương hoàn trong tay áo. Ta vốn lo mẹ khí cấp công tâm mà ngất , nên cố ý mang theo d.ư.ợ.c hoàn khai khiếu.
Thế nhưng, sắc mẹ bình thản. Chỉ khi nghe chuyện Hoắc gia bị kẻ gian hãm hại, đôi chân mày khẽ nhíu lại.
Nghe ta nói xong, mẹ lặng thinh hồi chẳng thốt nên . Ta ngỡ mẹ chẳng tin, vội vàng phân bua: “Mẹ, con nói từng câu từng chữ đều là , tuyệt chẳng ngôn từ hồ đồ đâu…”
Mẹ vuốt ve ta, ánh mắt lộ vẻ xót xa.
“Con của ta, trong mộng chắc hẳn con đã chịu nhiều khổ cực lắm.”
Lệ ta tuôn rơi như suối. Ta dứt khoát gục đầu vào lòng mẹ, khóc một trận thỏa nỗi lòng.
Mẹ còn sống, thật tốt bao.
14
“Mẹ, chuyện của cha và …”
Ta dè dặt mở , chẳng ngờ mẹ lại vô điềm tĩnh: “Hắn lưng ta tư thông kẻ khác sao?”
Bà khẽ cười nhạt: “Đây chẳng lần đầu. Con có Nhị ca của con từ đâu mà có không?”
Cha ta từng có một ngoại thất.
Nữ nhân ấy tận khi lâm chung chẳng hề hay cha đã có vợ con. Chỉ lại một đứa trẻ, chính là Nhị ca lên bảy của ta.
Mẹ có chút thẫn thờ.
“Năm xưa ta nhìn trúng dung mạo hắn, bảo ngoại tổ con tài trợ hắn đèn sách, thi cầu công danh. Vốn định bồi dưỡng một gã phu quân thanh bạch, hiểu rõ gốc gác, nào ngờ lại nuôi con sói lấy oán trả ơn.”
Mẹ khẽ thở dài, vỗ về tay ta. “Con muốn làm gì cứ việc thẳng tay mà làm, mọi sự đều có mẹ chống lưng con.”
Ta chưa từng dưới vẻ ngoài yếu đuối của mẹ, tâm can lại kiên cường vậy. Cáo biệt mẹ, ta trở về mình.
Trong lòng bỗng dâng lên một luồng khí lạnh lẽo.
Nếu mẹ sự là bậc nữ nhi yếu mềm, chuyện cha vào ngục, phu quân phản bội quả là đòn chí m/ạng với người.
Một ý đáng sợ chợt lóe lên trong tâm trí ta.
15
Ta độc ẩm tại Túy Hạc .
Thở ngắn than dài, ai ai nhìn tâm tình ta đang phiền muộn. Chẳng bao , Đại ca tới.
Túy Hạc này vốn là tư sản của huynh ấy. Ta chẳng buồn ngẩng đầu, chén này tiếp chén nọ.
Đại ca nhận sự bất thường của ta: “Có chuyện gì phiền lòng sao?”
Ta lắc đầu: “Chuyện này, muội thật khó mở .”
“Ta là Đại ca của muội, có khó khăn thì ta cách giải quyết.”
Ta trầm mặc hồi , gian nan bộc bạch: “Muội hoài nghi cha và có tư tình.”
Ta nghiến răng nói: “Thời gian qua thường xuyên vào của cha, do chính mắt muội nhìn thấy.”
“Muội có chứng nào khác không?”
Ta lắc đầu: “Chỉ là hoài nghi, muội chẳng có chứng sự.”
Đại ca ướm : “Liệu có khi nào là hiểu lầm không?”
Ta cười khổ: “Nếu là hiểu lầm thì tốt mấy, là hữu của muội, cha là cha của ta.”
Đại ca trầm ngâm giây lát: “Muội định liệu thế nào?”
Ta lắc đầu: “Muội chẳng rõ, muội thậm chí chẳng dám bắt gian. Nếu sự tình là , mẹ sao có thể chịu đựng nổi.”
Đại ca suy tính: “Đã vậy, chi ta muội.”
“Cái gì?”
“Đã chẳng muốn mẹ hay , vậy thì huynh muội ta xem xét. Nếu sự có chuyện gì chỉ có ta được, lúc đó huynh muội ta bàn bạc cách xử lý.”
“Nếu như không có gì, ta có thể biên một lý do lấp l.i.ế.m qua chuyện.”
Ánh mắt ta bỗng sáng lên.
“Được!”
Ngày hôm dùng bữa xong, ta sớm đã mai phục bên ngoài .
16
Chẳng bao , liền thấy thong thả tiến bước, nàng ta gõ cửa rồi tự nhiên đẩy cửa bước vào.
Ta nóng lòng muốn xông thẳng vào nội thất, song Đại ca đã ngăn ta lại.
“Giờ còn sớm, ta hãy khoan đã.”
“Nhưng——”.
“Dẫu bọn họ có ý đồ gì cần thời gian chuẩn bị, muội hiện tại xông vào liệu có thể bắt được cớ gì?”
“Đại ca nói .”
Ta đành nén lòng nôn nóng.
Đợi khoảng chừng nửa tuần trà, Đại ca hiệu ta, huynh muội xông vào.
Trong , người đứng cách nhau chừng sải tay, đang đứng trước án chỉ điểm văn chương. Y phục chỉnh tề, chẳng chút ái muội, trong còn có hạ nhân đang hầu hạ.
Thấy ta và Đại ca xông vào, bọn họ đều kinh ngạc.
“Thiên Chướng? Con dẫn theo Thanh Lam làm chuyện gì vậy?”
Ta sa sầm nét , ngữ khí gay gắt: “ người đang làm cái gì đó?”