Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tống Nhược Oanh dịu dàng đáp: “Có bài khóa liên quan Lễ , ta chưa ra manh mối nên đặc ý tới thỉnh giáo Thẩm thúc thúc.”
“ khóa gì? Đưa ta xem!” Ta giật lấy bản thảo: “Đề bài sao ta chẳng ấn tượng?”
Hóa ra là vậy.
Ta trút được gánh nặng, thở phào một tiếng. Tống Nhược Oanh nghiêng đầu mỉm với ta: “Thanh Lam, cô cũng tới Thẩm thúc thúc hỏi chuyện khóa sao?”
“Ta——” Ta đưa ánh mắt cầu cứu về phía Đại ca.
Đại ca bất đắc dĩ phân bua: “Thanh Lam nói nhìn trúng một thanh bảo kiếm, giá tới năm trăm lượng, nhi t.ử chẳng tự quyết nên đặc ý tới thỉnh ý cha.”
Cha nghiêm mặt quở trách ta: “Vừa mua đòi mua kiếm, con là phận nữ nhi, suốt múa đao lượn kiếm ra thống gì? Con hãy nhìn Nhược Oanh , nếu con dụng tâm vào khóa được ba phần như …”
“Được rồi, được rồi, con chẳng mua nữa là được chứ gì!”
Ta bịt tai, vội vã chạy ra khỏi cửa, Đại ca cũng xin cáo lui. Bước ra khỏi thư phòng, dáng vẻ trút được gánh nặng của ta, Đại ca cũng mỉm .
“Thế nào, giờ đã giải tỏa được tâm kết rồi chứ.”
Ta gật đầu thật mạnh: “Phải rồi, như vậy muội đã có xác nhận.”
Đại ca.
Quả nhiên là ngươi.
17
Kiếp trước Đại ca thác sớm hơn cả cha, ta chưa từng đem lòng hoài nghi hắn.
Ta đã lén hỏi mẹ liệu Đại ca có phải do người thân sinh hay không, bị người cốc cho một cái.
“Tuy Đại ca con văn chẳng bằng lão nhị, võ chẳng bằng con nhưng bụng ta bò ra mấy đứa, ta vẫn có đếm rõ.”
Ta nghĩ mãi không thông, bèn quyết định dùng bản lĩnh trinh sát nơi quân doanh bám đuôi Đại ca.
Ta xin nghỉ tại thư viện, mượn danh nghĩa tới Bắc Sơn thuần rời . Sau đó âm thầm lẻn trở về.
Đại ca kinh doanh vài t.ửu lầu, mỗi bôn ba giữa cửa tiệm và , hành tung vô cùng quy luật.
Những kẻ hắn qua hằng đều là hạng quyền quý, quan viên vương cũng chẳng có gì lạ.
phu không phụ lòng người, sát gần mười , ta quả thực phát hiện điều bất thường.
Cứ cách ba , có một nam t.ử mặc hắc y cửa sau t.ửu lầu đi vào, cùng Đại ca mật đàm trong bao sảnh. Nam t.ử đã cải trang, thật khó nhận diện.
ngoại tổ từng truyền dạy ta cách phân biệt tế tác trà trộn vào thành, thân hình và pháp của mỗi người đều khác biệt.
pháp của nam t.ử trông vô cùng quen mắt. Có lẽ đã từng gặp ở đâu đó, ta nhất thời chẳng nhớ ra.
Hắn võ nghệ cao cường, khi bọn họ mật đàm ta chẳng áp sát, vài lần bám suýt nữa bị phát giác.
tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, ta chỉ có dõi xa, lần nào cũng bị hắn dễ dàng cắt đuôi.
dấu vài lần đều không có kết quả.
Ngay lúc lâm vào bế tắc, ta nhận được mật tín của ám vệ. Cấp tốc trở về , vừa vặn bắt gặp Tống Nhược Oanh tới cáo biệt.
18
Ta vô cùng kinh ngạc.
“Di nào vậy? Sao trước đây chưa từng nghe cô nhắc tới?”
Tống Nhược Oanh mỉm đáp: “Di ta là ma ma trong quý nhân, năm nay tuổi được xuất vinh dưỡng. Vì dưới gối không con không cái nên mới tới ta, đón ta về cùng chung sống. Mấy trước cô không có nhà nên chẳng hay biết.”
Sự tình đã nước , ta dĩ nhiên chẳng có lý do gì ngăn cản.
Tiễn ta tới cổng , ta lên xe , ta nảy ra ý định, nhảy tót lên . Tống Nhược Oanh giật mình: “Thanh Lam, cô làm gì vậy?”
“Ta đi cùng cô!”
“Chuyện sao tiện làm phiền…”
Tống Nhược Oanh muốn khước , ta đâu cho ta cơ hội.
“Trước đây cô sống cơ cực nhường ấy, vị di chẳng tới giúp đỡ, nay cô khó khăn lắm mới được ở Thẩm , ta tới cửa. ta , biết đâu là hạng giả mạo tới bấu víu cũng nên!”
“ ấy thực sự là di của ta!”
“Đã là di của cô, ta tới thăm một chẳng lẽ không được sao?”
ta đang lý do thoái thác, ta hỏi: “Chẳng lẽ cô không hoan nghênh ta tới vậy sao?”
Tống Nhược Oanh không đường lui, đành phải chấp thuận: “Dĩ nhiên là không rồi.”
Ta mỉm . “Vậy thì tốt, đúng rồi!”
Ta lấy ra hai xâu kẹo hồ lô đã bọc kỹ, đưa cho ta một xâu. Tống Nhược Oanh gượng đón lấy: “Đa tạ cô đã nhớ tới, kỳ thực ta——”
“Mau dùng đi, lát nữa đường sẽ tan mất.”
Ta vừa nhai vỏ đường của quả sơn tra rôm rốp, vừa thúc giục.
ta đành phải tái mặt, đau khổ cùng ta dùng kẹo. Xe đi chừng một tuần nhang thì dừng trước một viện.
Ta nhanh chân nhảy xuống, t.ử chờ ở cổng hớn hở nghênh đón.
“ nương t.ử, lão đã đợi người lâu——”
19
Vừa nhìn rõ dung mạo ta, lời t.ử lập tức nghẹn nơi đầu lưỡi.
Tống Nhược Oanh vội vàng trong xư bước ra, phân bua: “Di , Oanh nhi ở đây. Đây là Hoắc thư, ái nữ của Thẩm đại nhân, vốn là hảo bằng hữu của ta.”
“Hóa ra là Hoắc thư!” Trong mắt t.ử chợt xẹt qua tia căng thẳng.
Ta làm hồ nghi: “ nương t.ử gì, lão nào cơ?”
“Hoắc thư, người nghe lầm rồi.” t.ử nhanh trí hét lớn: “Nào có nương t.ử lão gì, là lão thân gọi Oanh nhi đấy. Lão thân bảo lão thiên ơi, đợi người đã lâu, đợi mức x/ương già cũng sắp cứng đờ cả rồi.”
Ta khẽ ngoáy tai: “Giọng của ngài thật chẳng nhỏ nào.”