Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
6
khi chuyển sang ICU, người nhà của phòng Lục đã vào phòng bệnh.
Họ quây quanh giường, dường đang những lời từ biệt cuối cùng.
Đàn anh đứng cạnh tôi khẽ chậc lưỡi nói:
“Người này c.h.ế.t , sao trông họ cứ đã biết là phòng Lục sắp không xong rồi vậy?”
“Không lẽ nhà phòng Lục cũng có ân oán hào môn gì đó chứ?”
Lúc này, bác sĩ của ICU cũng đã đến, cầm theo một xấp tờ cam kết trao đổi với người nhà.
Đàn anh cũng không còn bàn tán với tôi nữa, vội vàng chạy qua làm việc.
Thấy mọi người đang bận rộn, tôi đúng lúc rút khỏi phòng bệnh. Vừa định quay về văn phòng thay áo blouse trắng thì tôi ai đó lại.
“Bác sĩ Bạch.”
Tôi quay đầu lại, là một chàng thanh niên trẻ, vừa nãy đứng quanh giường phòng Lục, chắc hẳn là người thân của phòng Lục.
Tôi rằng anh ta tìm nhầm người, chỉ tay vào bóng lưng sư huynh nói: 「Nếu anh muốn tình hình bệnh thì tìm vị bác sĩ kia.」
“Không, bác sĩ Bạch, tôi tìm cô. Tôi nghe ba tôi kể về cô rồi.”
Tôi ngập ngừng một chút: “Anh là… con trai của phòng Lục?”
Chàng thanh niên đó gật đầu: “Ba nói, anh là một bác sĩ tốt. Ông ấy rất cảm ơn anh vì tối qua đã thay t.h.u.ố.c ông ấy.”
Tôi khẽ gật đầu đáp lễ: “Đó là nhiệm vụ của tôi.”
nói được mấy câu, anh ta đã người ta qua ký tên.
Tôi khó hiểu lắc đầu, quay người đi vào văn phòng.
Lúc thay quần áo, tôi mới phát ra, do vừa nãy vội vàng đã tiện tay lấy đại một chiếc áo blouse khoác vào, bảng tên trên đó không phải của tôi.
Chàng thanh niên này tôi mới gặp lần đầu, sao anh ta có thể tôi là bác sĩ Bạch được nhỉ?
7
Sau khi đàn anh bận rộn xong việc chuyển khoa Lục Trường thì đã gần 6 giờ, quầy thu phí phòng khám cũng sắp đến giờ nghỉ rồi.
Lúc này con đường duy nhất bệnh có thể đến chỉ có thể là cấp cứu.
Nghĩ đến đây, tôi không dám đi, cứ lảng vảng ở khu cấp cứu, nhưng mãi không đợi được vị bệnh tên là Cố Đạt đó.
đến khi thời gian trên sổ sinh t.ử đã điểm, tôi không thể tìm thấy tên này trong bệnh án điện t.ử.
Tiểu Hắc cũng về, bất đắc dĩ, tôi quyết định quay về nhà thuê , đặt thân này ổn thỏa, sau đó sẽ trở về Phong Đô thăm tình hình.
Khi đi đến tầng 1, tôi kinh ngạc thấy trong đại sảnh tầng 1 của bệnh viện có mấy người ăn mặc kiểu nhà sư.
Tôi ngạc nhiên đi về phía chú bảo vệ quen thuộc: “Những người này đến thăm bệnh sao chú?”
“Bác sĩ Bạch!” Chú bảo vệ cười chào tôi, “Không phải, phòng Lục ở phòng y vụ đi rồi, đây là người nhà mời đến cầu siêu, lãnh đạo viện cũng đã đồng ý rồi.”
Lục Trường c.h.ế.t rồi?
Thế thì hỏng bét rồi, quả trên sổ sinh t.ử đã loạn hết cả lên.
Tôi phải lập tức quay về ngay.
8
Tôi chạy thục mạng về nhà thuê, trong phòng trống không, không có bóng dáng của Tiểu Hắc.
Trong lúc nóng lòng, tôi lập tức rời hồn chạy đến Phong Đô. Nhưng chậm một bước, lại đi lướt qua Tiểu Hắc lần nữa.
Tôi mấy vị âm dẫn ở Phong Đô, họ nói trên sổ sinh t.ử không , Tiểu Hắc đã đi xử lý hậu quả rồi.
Không còn cách nào khác, tôi đành quay lại nhà thuê.
Lần này tôi không muốn chạy lung tung nữa, dứt khoát tại chỗ đợi Tiểu Hắc, tiện ngủ bù một giấc.
Hôm nay xuống ca đêm tôi được nghỉ ngơi t.ử tế, tại là mí mắt sắp không mở lên nổi nữa rồi. Mơ màng nằm đến hơn 3 giờ sáng, Tiểu Hắc cuối cùng cũng về, trực lắc tỉnh hồn thể của tôi.
Tôi dụi mắt, vừa ngáp vừa :
“Tôi về Phong Đô rồi, mọi người nói sổ sinh t.ử không có sót gì, anh về xử lý hậu quả rồi à?”
“Tôi mệt quá không quay lại bệnh viện.”
“Giờ xong xuôi hết ?”
Tiểu Hắc mệt mỏi lắc đầu: “Trên sổ sinh t.ử không , Lục Trường là Cố Đạt.”
“Không biết tại sao đồng nghiệp của cô ông ấy là Lục Trường , nhưng ông ấy là Cố Đạt.”
Tôi nhất thời không biết hiểu câu nói này thế nào.
9
Chuyện có thể từ từ , nhưng đống rắc rối mắt phải thu dọn xong đã, tôi thúc giục:
“Không sót là được, anh mau ch.óng hồn về giao nộp đi.”
Tiểu Hắc lại lắc đầu: “Không được.”
Tôi không hiểu: “ gì là, không được?”
Tiểu Hắc bực bội tặc lưỡi một tiếng:
“Lúc tôi đến nhà , ở đó có một đám hòa thượng hay đạo sĩ gì đó đang làm phép, tôi hoàn toàn không thể cận.”
“Khó khăn lắm mới đợi được mọi người giải tán, tôi phát t.h.i t.h.ể của ông ấy đã quấn chăn Đà La Ni.”
“Bây giờ tôi không chỉ không được hồn, ngay cả đối thoại với hồn phách của ông ấy cũng không làm được.”
“Chăn Đà La Ni…” tôi lẩm bẩm một lát, “thứ này có tác dụng sao? Chẳng phải đây chúng ta thấy là làm có hình thức thôi sao?”
Tiểu Hắc gãi đầu: “Chẳng phải đó anh nói nhà ông ấy rất giàu sao? Có lẽ nhà ông ấy mời được cao giúp ông ấy làm?”
“ tình hình tại là,” tôi tổng kết lại, “anh không thể hồn, cũng không thể giao với hồn phách, hồn phách của ông ấy cứ nhốt trong thể vậy sao?”
Tiểu Hắc gật đầu.
Tôi kinh ngạc: “Vậy không phải sẽ biến thành cương thi sao?”
Tiểu Hắc nhìn tôi nhìn kẻ ngốc: “Làm sao có thể, bây giờ nhà tang lễ phải hỏa táng !”
“Thi thể thiêu rụi rồi, biến thành cương thi thế nào được?”
“Bây giờ tôi chỉ hy vọng, lúc hỏa táng có thể thiêu luôn chăn Đà La Ni đó đi.”
“ vậy tôi có thể thu hồn phách về giao nộp rồi.”
Mí mắt tôi giật giật: “Tôi luôn cảm thấy, việc còn biến số.”
10
Âm không thể quản chuyện dương gian, thân người sống của tôi thì thuận tiện hơn nhiều.
Tiểu Hắc thậm chí còn nghĩ ra ý tưởng tồi là tôi dùng thân người sống đi lột chăn Đà La Ni đó xuống.
Tôi bất đắc dĩ bác bỏ đề nghị này.
Nếu làm vậy, thân người sống này của tôi sau này ở phàm trần sẽ khó bước được.
Tuy nhiên, Lục Trường dù sao cũng được coi là lãnh đạo bệnh viện, nội bộ bệnh viện có tổ chức buổi truy điệu, tôi đã có lý do đáng cận t.h.i t.h.ể của ông ấy.