Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Văn án:
Đến năm cập kê, Bùi Ngọc dỗ dành đoạt đi sự trong trắng của ta.
Ta đau lắm.
Hắn nhẹ giọng dỗ dành:
“Lần đầu của nữ nhân ai cũng như , A Nhược ngoan sau này ta nhẹ nhàng hơn, được không?”
Thật , bất kể Bùi Ngọc nhẹ hay mạnh, ta cũng có thể cam chịu.
Ta là cô nhi, trước qua đời, đã gửi gắm ta cho nhà họ Bùi sóc.
Hai nhà cũng đã sớm hứa hôn, cầ đợi đến ta cập kê, Bùi Ngọc cưới ta thê t.ử.
hắn chưa từng nhắc đến chuyện đó.
Ngược , hắn càng say mê chuyện chăn gối, đêm nào cũng ta sang phòng.
Có một lần, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và bằng hữu.
Có người :
“Lâm Nhược đó… lúc cùng nàng ta có cảm giác thế nào?”
Bùi Ngọc đáp:
“Khít lắm.”
Người kia :
“ còn chưa cưới nàng?”
Bùi Ngọc khẽ hừ lạnh:
“Nàng ta giữ gìn phẩm hạnh gì . Hôm đó ta bảo nàng dạng chân , nàng mà thật sự ngoan ngoãn theo.”
“Loại nữ nhân như thì khác gì kỹ nữ?”
“Cùng lắm ta chơi đùa với nàng một thời gian. Chơi chán thì thưởng cho các ngươi chơi tiếp.”
…
Chương 1
Trong sân viện của Bùi Ngọc, tiếng chén ngọc va nhau lanh lảnh, tiếng nói không ngớt.
Mấy người bằng hữu của hắn quây quần quanh một bàn rượu.
Có người lớn trêu chọc:
“Bùi , Lâm Nhược đúng là một tiểu mỹ nhân xinh đẹp động lòng người, thật có phúc.”
Bùi Ngọc cầm chén rượu, lười biếng tựa người vào lưng ghế.
“Có gì mà có phúc?”
“Ta dỗ dành vài câu, nàng đã tự lên giường của ta. Khác gì kỹ nữ ngoài kia?”
Có người nâng chén:
“Nói thì nói , dù nàng ấy cũng là cô nương do nhà họ Bùi nuôi lớn. Nếu không cưới nàng, sau này nàng phải ?”
Bùi Ngọc nhấp một ngụm rượu, như có như không.
“Trước lúc lâm chung, nàng quả thật đã quỳ trước thân ta, cầu xin nhà họ Bùi sóc nàng.”
“Hai nhà cũng đã định sẵn hôn sự.”
“ thì đã ?”
“Một món hàng mặc ta tùy ý đùa bỡn, còn mong được ta rước vào thê t.ử?”
“Gia môn nhà họ Bùi còn chưa hạ đến mức ấy.”
bàn lập tức vang hơn trước.
Đứng ngoài sổ, toàn thân ta như bị ngâm trong nước đá.
Ta chợt nhớ đến đêm đầu tiên Bùi Ngọc ta sang phòng hắn.
Hắn :
“A Nhược, nàng thích ta, đúng không?”
Ta đỏ gật đầu.
Hắn đưa tay khẽ vuốt ve gò má ta dịu dàng nói:
“Ta cũng rất thích nàng. Ta nhất định cưới nàng. Lát nữa đừng sợ, được không?”
Ta cứ ngỡ…
Đó là lời hứa của hắn.
Cho nên ta mới…
giờ đây, hắn nói ta không giữ gìn phẩm hạnh.
Còn nói ta… khác gì kỹ nữ.
Lồng n.g.ự.c ta như bị một bàn tay bóp nghẹt, đau đến mức gần như không thể thở nổi.
…
thân ta vốn là một tiên sinh dạy học có chút danh tiếng ở kinh thành.
thân xuất thân gia đình thương hộ, tính tình dịu dàng, hiền thục.
một trận ôn dịch đã cướp đi hai người.
ta cũng còn thân thích nào, vì trước lúc lâm chung, thân đã gửi gắm ta cho người họ hàng xa là nhà họ Bùi.
“Nữ nhi ta tính tình mềm mỏng, rất dễ bị người khác bắt nạt.”
“Tẩu tẩu, Nhược Nhược xin nhờ tẩu sóc.”
Bùi lão phu nhân gật đầu nhận lời.
Năm ấy ta tám tuổi.
Bùi Ngọc mười tuổi.
ta dọn đến nhà họ Bùi, hắn đang luyện chữ trong sân.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta một cái.
Thiếu niên mày thanh mắt sáng, ôn hòa cất lời:
“Muội chính là Nhược Nhược ?”
“Đừng sợ. Sau này ta sóc muội.”
Kể hôm đó, Bùi Ngọc quả thật đã sóc ta suốt nhiều năm.
Mùa đông trời lạnh, hắn nhét lò sưởi tay của vào lòng ta.
Mùa hè oi bức, hắn tự tay phe phẩy quạt cho ta, quạt một lúc ngủ thiếp ngay bên cạnh.
Có một năm đêm Giao thừa, trong phủ đốt pháo hoa.
Một ta đứng nép ở góc sân, vì nhớ nên lặng lẽ lau nước mắt.
Không Bùi Ngọc đâu chạy tới, đưa một xâu kẹo hồ lô trước ta.
“Muội khóc là vì trong miệng thấy đắng ? Ăn kẹo hồ lô không còn đắng nữa.”
Năm ấy hắn mười hai tuổi, đã cao hơn ta một cái đầu.
Ta nhận lấy xâu kẹo hồ lô, vừa khóc vừa ăn.
Về sau, lớn thêm một chút, có nha hoàn trong phủ lén bàn tán rằng ta là đứa ăn nhờ ở đậu.
Bùi Ngọc nghe thấy, lập tức đuổi nha hoàn kia khỏi phủ.
Hắn nói với ta:
“A Nhược, nàng không phải người ngoài.”
“Nàng là thê t.ử tương lai của ta.”
Ta tin, tin suốt bảy năm trời.
Cho đến năm cập kê.
Hắn đoạt đi sự trong trắng của ta, còn nhắc đến chuyện thành hôn.
Ta từng hắn:
“Bùi Ngọc, chúng ta… bao giờ mới thành hôn?”
Lần nào hắn cũng qua loa đáp:
“Vội gì chứ? Đợi đến gặp thích hợp đã.”
… thế nào mới là thích hợp?
Ta chờ một tháng.
Hai tháng.
Nửa năm…
một năm trôi qua.
Bùi Ngọc vẫn không hề nhắc đến.
Thế mỗi đêm, hắn vẫn đúng giờ ta sang phòng .
…
Kể đêm hôm ấy, ta không còn bước vào phòng của Bùi Ngọc nữa.
Hắn sai người đến ta nói trong người không khỏe.
Hắn sai người đến ta bảo đau đầu.
Đến lần thứ ba, chính Bùi Ngọc đích thân tới.
Hắn đẩy phòng ta, khẽ cau mày.
“A Nhược, nàng ? Mấy liền cũng không chịu gặp ta.”
Ta ngồi trước sổ, quay lưng về phía hắn.
Ngoài , ánh trăng lạnh lẽo như nước.
Còn ta… vẫn im lặng.
Bùi Ngọc bước tới, phía sau ôm lấy ta, nhỏ giọng :
“Khó chịu ở đâu ? Ta lang trung đến khám cho nàng.”
người ta cứng đờ, không đáp.
Bùi Ngọc nhận sự kháng cự của ta.
Hắn buông tay, vòng trước , nhíu mày nhìn ta.
“Nhược Nhược, nàng đang giận dỗi ta ?”
Ta lắc đầu.
“ vì nàng không để ý đến ta?”
Ta vẫn không nói gì.
trước đến nay, tính nhẫn nại của Bùi Ngọc vốn nhiều.
Hắn bực bội day day mi tâm.
“Nàng không nói thì thôi, ta cũng rảnh mà dỗ dành.”
“Ta nói cho nàng , vài nữa thiên kim của Trần Thái sư đến phủ khách.”
“ thân có ý muốn ta gặp nàng ấy.”