Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta cầm bức thư đọc đọc lại không biết nhiêu lần, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.
Trưởng tỷ cũng là người chỉ báo tin vui mà giấu chuyện buồn.
Huống hồ trong thư, tỷ chỉ nói Vương phi đối xử với mình tốt, hoàn toàn không nhắc đến Thần Vương.
Điều đó có nghĩa là… có tỷ cũng giống ta trước.
Thần Vương vốn chẳng hề để vị trắc phi trưởng tỷ vào mắt.
Ta nóng lòng muốn trưởng tỷ một lần để tận mắt xem tình hình của tỷ ấy.
May thay, cơ hội chẳng mấy chốc đến.
Trước Tết Trung thu, Hoàng thượng Hoàng hậu mở tiệc trong cung, ta Tần Từ cũng nằm trong danh sách được mời.
Đó chỉ là một buổi cung thông thường.
Vì thế, trưởng tỷ cũng tham dự.
…
Suốt buổi cung , ánh mắt ta vẫn luôn dõi theo phía trưởng tỷ.
Vương phi vẫn mang dáng vẻ đoan trang hiền thục trong ký ức, chỉ là giữa nét dịu dàng ấy vẫn phảng phất chút xa cách, lạnh nhạt.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, ta luôn có cảm giác mỗi khi nhìn trưởng tỷ, trong mắt nàng ấy đều ánh lên ý cười.
Hơn nữa, trưởng tỷ ngồi bên cạnh nàng cũng vô cùng tự nhiên.
Không còn vẻ căng thẳng dè dặt, cũng chẳng cố ý lòng hay nịnh nọt.
Tựa lời trưởng tỷ từng nói, giữa hai người giống bằng hữu hơn là chủ tớ.
Nhưng…Vương phi thật kết giao với trắc phi bằng hữu sao?
Ta nghĩ mãi vẫn không tìm được đáp án.
trước, vì quá nhút nhát, ta chưa từng dám nói với nàng quá nửa câu.
Mỗi lần đứng trước mặt nàng, ta đều nơm nớp lo sợ, trên băng mỏng.
“Phu nhân sao vậy?”
Tần Từ ngồi bên cạnh khẽ nắm tay ta.
“Ta thấy nàng có vẻ căng thẳng, có phải trong người không khỏe không?”
Ta lắc đầu.
“Không sao. Chỉ là lâu không trưởng tỷ, nên có chút lo tỷ ấy.”
“Đến giữa buổi tiệc mọi người có tự do lại. Khi ấy nàng có đến trưởng tỷ.”
Đến lúc tiệc tạm nghỉ, Tần Từ sang tìm Thần Vương, tiện nhắn với trưởng tỷ rằng ta đang đợi hoa viên.
Chẳng lâu , trưởng tỷ đến.
Tỷ quan sát ta từ trên xuống dưới hồi lâu cười.
“Không gầy chút nào. Xem ra Tần gia muội sống tốt.”
“Muội ổn.”
Ta sốt ruột hỏi:
“Còn trưởng tỷ? Tỷ có sống tốt không?”
“Tỷ cũng tốt.”
Tỷ cầm tay ta, khẽ véo má mình.
“Muội xem, tỷ còn béo lên , đúng không?”
“Thần Vương có bắt nạt tỷ không?”
“Không.”
Trưởng tỷ mỉm cười.
“Có Vương phi che chở, chàng ấy nào dám bắt nạt tỷ.”
tỷ nói đến chuyện chính.
“Đúng là trong phủ có một vị Lâm đại phu đang điều dưỡng thân Vương phi. Tỷ hỏi qua nàng ấy , đợi khi sức khỏe của Vương phi ổn định, nàng ấy sắp xếp để Lâm đại phu khám đại tẩu của muội. Muội cứ yên tâm chờ .”
Hai tỷ muội còn chưa kịp trò chuyện được lâu thì có một vị bước đến hành lễ với trưởng tỷ, nói rằng Khang Di phi muốn trưởng tỷ.
Tim ta lập tức thắt lại.
Ta vô thức nắm c.h.ặ.t tay trưởng tỷ.
Khang Di phi là mẫu phi của Thần Vương, hiện tại Di An cung.
trước, trong một buổi cung , bà cũng từng truyền ta đến.
Lần ấy ta bị bắt quỳ trong tiểu Phật đường kinh suốt cả một ngày.
Đến khi trở về, cổ tay đầu gối đều sưng vù.
Trưởng tỷ vỗ nhẹ lên tay ta.
“Đừng lo, không sao đâu.”
Trưởng tỷ mãi vẫn chưa trở lại.
Ta ngồi không yên.
khi biết do, Tần Từ nhẹ giọng an ủi:
“Đây là hoàng cung. phi không làm gì trưởng tỷ đâu. Huống hồ còn có Thần Vương Vương phi đó.”
Ta không biết phải giải thích với hắn thế nào.
trước bọn họ đâu có quản ta.
Mãi đến tận ngày hôm , phi chịu thả ta về.
Trở lại Vương phủ, ta biết Vương phi có hỉ.
Cả Vương phủ trên dưới đều tràn ngập không khí vui mừng, đến cả hạ nhân trong viện của ta cũng được Vương gia ban thưởng hồng .
Còn ta, một trắc phi có bị phi làm khó hay không, vốn chẳng có ai để tâm.
Có lẽ thấy ta thật quá sốt ruột, Tần Từ bèn đề nghị đưa ta ra ngoài hít thở không khí.
Hai người lặng lẽ rời khỏi hội, dạo một vòng trong hoa viên.
Ta còn đang nghĩ xem phải làm thế nào để tách Tần Từ ra thì khúc ngoặt phía trước bỗng xuất hiện một bóng người quen thuộc.
Là trưởng tỷ.
Đứng bên cạnh tỷ ấy chính là Thần Vương phi .
“ này nếu mẫu phi truyền gọi muội, phải báo ta trước. Lỡ bà ấy giữ muội lại, ta còn biết đường đến cứu.”
Trưởng tỷ ôm cánh tay , cười nói:
“Thiếp biết . Dù sao mẫu phi cũng không làm khó thiếp, chỉ bảo thiếp kinh thôi.”
“Nếu hôm nay ta không đến, chẳng lẽ muội thật định suốt cả đêm?”
“Dù sao cũng là kinh cầu phúc tỷ tỷ Vương gia, thì thôi.”
“Lẻo mép.”
mỉm cười, khẽ liếc trưởng tỷ một cái đầy bất lực.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Trưởng tỷ không sao.
Hơn nữa, chính Vương phi đến đưa tỷ ấy ra.
Trong đầu ta bỗng hiện lên ký ức của trước.
Sở dĩ ta có rời khỏi Di An cung hôm ấy cũng là vì sai thân cận vào cung truyền lời, nói rằng nàng muốn ăn chè bạch mộc nhĩ hạt sen do ta nấu.
khi trở về Vương phủ, ta đứng bên bếp nấu suốt một canh giờ xong nồi chè.
Thế nhưng khi mang đến chính viện thì lại bị trả về.
nói Vương phi đang mang thai, chỉ dùng đồ ăn do tiểu trù phòng chuẩn bị.
Lúc đó, ta còn tưởng Vương phi ghét bỏ mình.
Giờ nghĩ lại, nàng rõ ràng chỉ muốn cứu ta, nên tiện tìm một cái cớ.
Mà khi ấy ta lại sợ nàng đến c.h.ế.t khiếp.
Đúng lúc ấy, trưởng tỷ cũng nhìn thấy ta, liền vẫy tay gọi.
Ta vội bước nhanh đến, trước tiên cúi người hành lễ với Vương phi.
“Thần phụ tham kiến Thần Vương phi điện hạ. Kính chúc Vương phi vạn phúc kim an.”
nhìn ta một lượt, mỉm cười bảo miễn lễ.
“Trước đây ta vẫn thường nghe Uyển nhi nhắc rằng nàng còn có một người muội muội. Hôm nay mặt biết quả nhiên là một mỹ nhân khiến người ta yêu mến.”
Ta hết can đảm ngẩng đầu nhìn nàng.
Đập vào mắt ta là đôi mày mắt cong cong mang theo ý cười cùng gương mặt nhã, dịu dàng.
Trong ánh mắt ấy không hề có lạnh nhạt hay xa cách của một người địa vị cao.
Chỉ có ôn hòa dung.
Thì ra…nàng cũng là một người tốt.