Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 14

Ba chữ “ điện” vừa thốt ra, không khí trong điện An cung lập tức căng đứt.

Tiêu Cảnh Hành xoay người rời .

Ta còn nhanh hơn , rút khỏi vỏ nửa tấc.

Thái hậu ở phía sau quát lớn: “Ngăn A Ảnh lại!”

Thị hai cửa điện vừa động, Tiêu Cảnh Hành quay đầu một cái.

Ánh mắt ấy lạnh mức khiến chân người mềm nhũn.

“Ai ngăn , xử theo tội mưu nghịch.”

Thị đồng loạt quỳ xuống.

Ta lao ra khỏi cửa điện, giẫm cột hành lang lật người tường cung.

Gió sớm quét qua thương, đau trước mắt ta trắng xóa.

Nhưng điện không thể xảy ra chuyện nữa.

Trường Lạc đang mang thai, hài tử trong bụng nối với Lục Hoài Thanh, nối với cựu bộ Ninh vương, cũng nối với ván cờ này của thái hậu.

Nếu nàng chết, tất cả tội danh đều thể đổ lại đầu ta.

Nếu ta chậm một bước, Tiêu Cảnh Hành sẽ ép vào tử cục.

ngoài điện hỗn loạn.

Cung nhân canh cửa ngã dưới bậc thềm, ám một đội người áo xám đang giao chiến trước hành lang.

thức của đám người áo xám rất hiểm độc, mỗi lần ra tay đều nhắm vào họng tim.

Không thích khách bình thường.

Mà là tử sĩ.

Ta đáp xuống, một chém gãy binh khí của hai người, nhấc chân đá văng cửa điện.

Màn trướng trong điện giật đổ, bát thuốc vỡ đầy đất.

Trường Lạc một ma ma kẹp trong lòng, môi trắng bệch, tay ôm chặt bụng dưới.

Ta nhận ra ma ma kia.

ta là Tần ma ma cạnh thái hậu.

Tần ma ma dùng trâm bạc kề sát Trường Lạc.

ta thấy ta, trong mắt không chút hoảng loạn.

“A Ảnh đại nhân thật nhanh.”

Ta cầm đứng yên.

“Thả ra.”

Tần ma ma .

tiến thêm một bước, nghiệt chủng trong bụng sẽ cùng gặp Diêm Vương.”

Trường Lạc đau run rẩy nhưng vẫn ta.

“A Ảnh, đừng lo cho ta.”

Ta không nàng.

Ta chỉ tay Tần ma ma.

Tay ta rất vững.

Sự vững vàng này không của người hầu trong cung, mà là của kẻ từng giết người.

Ta khẽ nói: “ không người lâu năm của An cung.”

Ánh mắt Tần ma ma khẽ động.

Ta tiếp tục nói: “Hổ khẩu tay của chai cầm , mặt trong tay trái bỏng cũ.”

“Trong quân cũ của Ninh vương một loại hình phạt dùng sắt nung đóng dấu tay bại binh.”

là người của Ninh vương.”

ta lạnh.

“Biết quá muộn rồi.”

Lời vừa dứt, ta đột nhiên đẩy Trường Lạc về phía trước.

Ta theo bản năng đưa tay đỡ.

Ngay trong khoảnh khắc ấy, ba mũi tên ngắn bắn ra từ sau bình phong.

Ta ôm Trường Lạc nghiêng người né tránh, thương trên vai kéo rách, máu lập tức trào ra.

Tần ma ma nhân cơ hội lao về phía cửa sổ.

Ta giao Trường Lạc cho nữ y vừa chạy tới, trở tay ném đoản .

Lưỡi sượt qua búi tóc Tần ma ma, cắm vào khung cửa sổ.

Bước chân ta khựng lại.

trong khoảnh khắc ấy, Tiêu Cảnh Hành tới.

Khi bước qua cửa điện, vạt áo vẫn mang theo gió cuốn suốt quãng đường từ An cung.

“Bắt lại.”

Ám lật người vào từ cửa sổ, ấn Tần ma ma xuống đất.

Tần ma ma ép quỳ, lại ngẩng đầu lớn.

“Bệ cho rằng bắt được nô tỳ là thắng sao?”

Tiêu Cảnh Hành không để ý ta.

Ánh mắt trước tiên rơi trên người Trường Lạc, sau đó rơi trên vai ta.

Ta lập tức cúi đầu.

thương nhỏ.”

Ánh mắt lạnh trong chốc lát.

“Câm miệng.”

Ta chỉ thể im lặng.

Trường Lạc được nữ y dìu giường, đau ngay cả hơi thở cũng run.

Tiêu Cảnh Hành nàng, giọng rất thấp.

“Trường Lạc, cố chịu.”

Nước mắt Trường Lạc rơi xuống.

“Hoàng huynh, ta không nữa.”

“Ta sẽ không tin bọn họ nữa.”

Tiêu Cảnh Hành nắm tay nàng.

“Trẫm biết.”

Tần ma ma bỗng nói: “Đương nhiên bệ biết.”

“Nhưng các vị tông thân các thần cũng biết.”

“Nữ ám , mang thai, An cung hỏi tội, điện tập kích.”

“Chuyện hôm nay, bất kể ai sống, thể diện hoàng gia vỡ nát.”

Lòng ta trầm xuống.

Điều bọn họ muốn không đưa Trường Lạc .

Mà là khiến ván cờ rối loạn.

Càng loạn càng tốt.

Tiêu Cảnh Hành chậm rãi xoay người.

“Vì vậy kẻ chủ mưu thật sự không ở điện.”

Nụ của Tần ma ma cứng lại.

Tiêu Cảnh Hành ta.

“A Ảnh, An cung.”

Ta lập tức hiểu ra.

Bắt Trường Lạc chỉ là kế nghi binh.

Thứ thật sự muốn động là những tông thân các thần trong điện An cung.

Nếu ở đó lại xảy ra chuyện, Tiêu Cảnh Hành mới thật sự trăm miệng khó cãi.

Ta cầm xoay người.

Tiêu Cảnh Hành lại đưa tay giữ tay ta.

“Sống sót.”

Ta ngẩng mắt .

Sắc đỏ dưới đáy mắt vẫn chưa tan, giọng lại vững như một thanh kiếm đè được gió tuyết.

“Trẫm còn chưa thẩm vấn xong .”

Ta bỗng muốn , nhưng chỉ khẽ đáp.

“Thuộc tuân mệnh.”

17

Khi ta trở lại An cung, điện đổi trời.

Cửa sổ cửa đều đóng chặt, thị ngoài điện ngã đầy đất.

Trong không khí một mùi ngọt cực nhạt.

Ta dừng ngoài cửa, dùng tay áo che miệng mũi.

Mùi hương này không đúng.

Không mê dược khiến người ta ngủ say.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.