Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi cười gượng gạo, đưa ra ví dụ:
“Ví dụ như anh rằng em không phải ân nhân cứu mạng của anh, cô ấy mới đúng; ví dụ anh vốn là một tổng tài, cô che giấu phận của anh, bắt anh đi làm thuê nuôi cô , sạch tiền vợ của anh, rồi lại ví dụ như gạt xác anh…”
Tạ Dung Cảnh kéo tôi vào lòng, cọ cọ vào má tôi, lời nói ra lại lạnh thấu xương:
“Anh hận là người khác dối mình, huống hồ còn dối quá đáng như vậy, anh sẽ cắt lưỡi chuyên đi người của cô , g.i.ế.c c.h.ế.t cô .”
hiện ra một chuỗi “ha ha ha”.
[Nữ tự khai kìa, thương thay cho nam chính đã phải chịu bao nhiêu khổ cực bên cạnh cô .]
[Trong nguyên tác, nữ không chiếm đoạt xác nam chính mà còn t.h.ả.m như vậy, lần này e là bị lăng trì tùng xẻo mất thôi.]
[ mất trí nhớ nam chính tàn bạo hung ác, giờ thì ngoan ngoãn nhiều rồi, đợi xem quả báo của nữ đây.]
Tôi nuốt nước bọt, thực muốn chạy trốn…
4
Việc đầu tiên Tạ Dung Cảnh làm ngủ dậy là nấu bữa sáng cho tôi.
Anh biết tôi cơ thể của mình, nên luôn vô tình hữu ý phô diễn vóc dáng để quyến rũ tôi.
Chiêu trò rất cũ, đối với tôi quả thực rất hiệu quả.
Chiếc áo ba lỗ bó sát ôm trọn eo, chỉ riêng bóng lưng thôi đã là một tuyệt tác.
Tôi đến ngẩn ngơ, thì đầy rẫy khinh bỉ.
[Nữ còn rảnh rỗi mà mê trai, chẳng thà nịnh bợ nam chính nhiều chút, biết đâu này còn được tha cho một mạng.]
[Không nói, không nói đâu, đều là những gì nữ đáng phải nhận.]
[Nếu là tôi, nhân lúc nữ chính chưa về, tôi xách dép chạy luôn cho rồi, tránh làm chướng mắt người .]
đã nhắc nhở tôi, đến lúc tôi phải đi rồi.
Trốn đến nơi nào mà Tạ Dung Cảnh không tìm được.
Đợi anh khôi phục trí nhớ, gia đình ba người bọn họ sống hạnh phúc bên nhau, chắc là sẽ không còn hận tôi đến thế nữa đâu nhỉ.
Tài nấu nướng của Tạ Dung Cảnh rất cao siêu, một món cơm chiên đơn giản qua tay anh cũng đầy đủ sắc hương vị.
Thực ra hồi mới xuyên tới, Tạ Dung Cảnh bị thương, tôi cũng đã từng nghiêm túc nấu cơm, lần nào tôi cũng biến nhà bếp thành nơi khói tỏa mù mịt như bãi chiến trường.
Về , anh không nổi nữa, dù đang mang thương tích cũng phải tự lực cánh sinh.
Tôi vốn là kẻ lười biếng, ít năng lượng, chẳng muốn làm gì, thế là vừa hưởng lạc.
Tạ Dung Cảnh ăn vội vài miếng.
đi làm, anh không quên hôn tôi một và dặn dò: “Tích , bát đũa cứ để trưa anh về rửa, em ăn xong cứ nghỉ ngơi đi.”
Tôi vẫn gật đầu như thường lệ, trong lòng lại , không thể cứ như đây được nữa.
xác được lộ trình chạy trốn, tôi phải tranh thủ lòng anh một chút.
Lỡ như đến bước cùng, ít ra cũng được c.h.ế.t một cách thanh thản .
5
Ăn cơm xong, tôi bắt đầu dọn dẹp vệ sinh trong nhà, quần áo Tạ Dung Cảnh chưa kịp giặt tôi cũng tiện tay giặt luôn.
Đợi đến giờ, tôi lại ra ngoài mua thức ăn về bắt đầu nấu nướng.
Tạ Dung Cảnh trở về, tất cả những gì tôi làm, không những không vui mà còn tỏ ra tủi và lo lắng.
Anh bất an hỏi tôi: “Bảo bối, có phải em chán ghét anh rồi không?”
Tôi giật mình: “Sao anh lại thế?”
Vành mắt Tạ Dung Cảnh hơi đỏ lên:
“Chắc chắn là do anh có chỗ nào làm chưa tốt nên mới để em phải tự tay làm việc, Tích em yên tâm, anh sẽ nỗ lực làm việc, cho em một cuộc sống tốt !”
hiện lên vô số dấu chấm hỏi.
[Đúng không đấy? xem nam chính bị huấn luyện thành dạng gì rồi kìa.]
[Đừng nói nữa, thật đừng nói nữa, người đến từ truyện h đúng là có nghề thật.]
Tạ Dung Cảnh hiện giờ là anh người yêu hiếu thảo bậc của tôi, chỉ là chưa khôi phục trí nhớ mà thôi.
Một tổng tài như anh ấy lại đi cùng tôi chơi trò gia đình nghèo suốt năm năm, là hận tôi thấu xương rồi.
nói, còn một tuần nữa nữ chính sẽ về nước, nam chính trên đi làm thêm sẽ tình cờ đụng mặt cô ấy.
, trợ lý của Tạ Dung Cảnh sẽ nhận ra phận của anh, giải mọi chuyện với anh và đưa anh về nhà họ Tạ.
Tôi lẩm bẩm: “Tương lai của anh có lẽ sẽ không còn em nữa.”
Tạ Dung Cảnh nghe vậy lại càng hoảng loạn .
Anh khăng khăng cho rằng tôi là không cần anh nữa, đột ngột không sai bảo anh thì thôi đi, đến cả tương lai không có anh cũng xong rồi.
Không được, anh không cho phép…
Tạ Dung Cảnh suy lung tung, đột ngột ôm eo tôi, đôi mắt đỏ hoe chất vấn:
“Là do dạo này anh về quá muộn nên không làm em thỏa mãn? là em có người khác rồi? là… em cảm tiền anh kiếm được không đủ nhiều, không cho em được cuộc sống em mong muốn?”
Tôi vội vàng giải : “Em không có, anh nhiều quá rồi.”
Anh áp trán vào thái dương tôi, tiếp tục nói:
“Vậy em nói xem, tương lai không có anh là có ý gì? Thẩm Tích , anh là do em nhặt về, em vứt anh đi đâu?”
Tôi lau đi nước mắt của anh, cười cay đắng.
“Em sợ anh khôi phục trí nhớ sẽ chủ động bỏ rơi em. Em đối xử với anh tệ bạc như vậy, vạn có một anh không chịu đựng nổi nữa mà đ.â.m ra hận em, chuyện này cũng không phải là không thể mà!”
Tạ Dung Cảnh lắc đầu, nắm tay tôi, tôi một cách nghiêm túc.
“Thẩm Tích , chỉ cần không phải em bỏ anh , anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”
Tôi bỗng tò mò: “Tạ Dung Cảnh, tại sao anh lại em?”
Tạ Dung Cảnh nói một cách hiển : “Em đã cứu anh, anh không em thì ai?”
tôi vốn không phải là người đã cứu anh ấy…
thật sáng tỏ, tình cảm anh dành cho tôi chắc cũng sẽ tan biến mà thôi.
Tim tôi thắt lại một nhịp, ý rời đi càng thêm kiên .
Trên màn hình trôi qua một loạt dấu chấm cảm.
[Nam chính đối xử tốt với cô , quả là vì ơn cứu mạng!]
[Cười c.h.ế.t mất, nữ đang mong đợi gì vậy?]
[ đặc biệt này đáng lẽ phải thuộc về bảo bối nữ chính của chúng chứ, hu hu hu, tôi tha thứ cho nam chính rồi, anh ấy chẳng biết gì cả.]
6
Kể từ chúng tôi nói chuyện , Tạ Dung Cảnh trở nên rất lo được lo mất.
nào anh cũng gọi điện về kiểm tra, hỏi tôi có yêu anh không.
Tôi: “Tất là yêu rồi.”
Tạ Dung Cảnh liền gọi video sang, ấm ức kể lể.
“Bà xã, hôm qua em kết câu bằng dấu chấm than, hôm nay lại là dấu chấm bình thường, làm anh cảm thật lệ. Rốt cuộc em có yêu anh không, anh muốn nghe chính miệng em nói cơ.”
Nói yêu, anh không tin.
Nói không yêu, anh lại không vui.
nữa mấy nay anh đã hỏi gần một nghìn lần rồi.
Tôi thật cạn lời.
tôi không trả lời, anh cuống lên:
“Bà xã, em nói một câu đi chứ!”
Tôi bất lực lên tiếng: “Em yêu anh, ở thế giới này, em yêu anh !”
Tạ Dung Cảnh thở phào nhẹ nhõm, bỗng như ra điều gì .
“Vậy nếu anh biến thành con gián, em vẫn sẽ yêu anh chứ?”
Tôi ghét là gián, chuyện này tôi thực không làm được.
Tôi nghiến răng nghiến lợi đáp: “Anh nói cho em biết đã, tại sao anh lại biến thành gián?”