Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
[Chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng bản thân mệt mỏi quá.]
Chẳng hiểu sao, nước mắt tôi lúc ấy lập tức trào ra mưa.
Đôi bàn tay run rẩy bấm số điện thoại của anh, thật không ngờ dây bên kia bắt máy rất nhanh.
“Giang Thiển Thiển?”
trầm ấm, quen thuộc của anh vang lên.
Tôi khẽ sụt sịt khóc thút thít.
“Em làm sao thế?”
Anh nhận ra điều bất thường, ngữ điệu vô cùng sốt sắng, vội vã.
“Giáo sư , em…”
Cuối cùng tôi cũng chịu mở miệng, lại chẳng biết gì tiếp theo.
“Đừng cuống, anh qua chỗ em ngay đây.”
Anh không một chút do dự, đưa ra quyết vô cùng kiên quyết đoán.
Tôi ngồi bệt xuống bên lề đường, người rã rời không chút sức lực nào.
Thật không thể tin nổi, chỉ năm phút , chiếc xe của anh phanh kít ngay trước mặt tôi.
Vừa anh, nhiêu uất ức trong lòng tôi bỗng chốc vỡ òa.
Nước mắt chuỗi trọc đứt dây, cứ thế thi nhau lã chã rơi xuống.
Anh cuống quýt lên, vội vàng cúi người xuống hỏi:
“Có chuyện gì thế? Có ai bắt nạt em à?” Tôi nghẹn ngào gật gật .
Anh khựng lại một giây, kéo tôi đứng dậy, vừa xắn tay áo lên vừa gằn : “Dẫn anh đi tìm gã đó.”
Tôi giật b.ắ.n mình, Giáo sư đi đ.á.n.h nhau người ta thật đấy à?
Tôi vội vàng kéo anh lại.
“Đừng mà… em không muốn gã làm bẩn tay thầy đâu!”
“Gã chưa làm được gì em . Em đá thẳng vào chỗ đó của gã , không biết có bị phế luôn không nữa…”
Nghe xong, anh bỗng bật thành tiếng.
sảng khoái, rạng rỡ y một cậu chàng sinh viên đại học.
đó anh giơ ngón tay cái lên tán thưởng:
“Không hổ danh Giang Thiển Thiển, oai phong dã man.”
…
Ngày hôm , tôi đem toàn bộ chuyện này kể lại cho đạo diễn nghe.
Đạo diễn lập tức gọi phó đạo diễn chuẩn bị đuổi cổ gã ra khỏi đoàn phim.
Hóa ra, tôi không nữ diễn viên tiên bị gã giở trò đồi bại sàm sỡ vậy.
“Giang Thiển Thiển, tôi bệnh viện giám thương tật, cô đền tiền t.h.u.ố.c men cho tôi!”
Gã phó đạo diễn bắt giở trò lưu manh ăn vạ.
Tri Hàn bỗng xuất hiện ngay lưng tôi:
“Vậy thì chúng ta cứ báo sát trước . Trong điện thoại của Giang Thiển Thiển có ghi âm lại cuộc đối thoại của các người đấy.”
Tôi bồi thêm một câu: “Tôi tung cái này lên mạng nữa cơ, xem có nhiêu nạn nhân giống tôi lên tiếng!”
Gã phó đạo diễn nghe xong thì mặt cắt không giọt m.á.u.
Gã cuống cuồng vắt chân lên cổ chuồn mất dạng.
“Thiển Thiển, anh hy vọng em có thể nốt những phân lại, nếu giờ đột ngột đổi diễn viên thì công sức mấy ngày qua của đoàn mình đổ sông đổ biển hết.”
Đạo diễn tôi bằng vô cùng chân thành.
Tôi gật đồng ý: “Em sẽ cố gắng cho xong ạ.”
Tiễn Tri Hàn ra ngoài, tôi lén nhỏ anh: “Không ngờ thầy cũng lém lỉnh gớm! Dọa cho gã xấu xa kia một phen khiếp vía luôn.”
Anh cốc nhẹ vào trán tôi một cái đầy trách móc:
“Cái đồ nghịch ngợm này! Dám bảo anh lém lỉnh à? Gan em to bằng trời đấy nhỉ?!”
Thế , hai chúng tôi cùng bật khúc khích.
…
Trong năm ngày lại, đoàn làm phim ngày nào cũng làm việc mười mấy tiếng đồng hồ, thường xuyên tận hai ba giờ sáng mới được thu quân.
Tôi nhận ra rằng, cái nghề diễn viên này bề ngoài thì có vẻ hào nhoáng, thực chất lại cực kỳ bào mòn sức lực.
Chỉ vì một mà tổ ánh sáng, bối , góc máy… đều mất rất nhiều thời gian chuẩn bị sắp xếp.
Mỗi khi đứng đợi bên cạnh, tôi đều cảm tiếc nuối cho từng phút từng giây trôi qua một cách lãng phí.
Tự dưng tôi lại nhớ những ngày tháng trường, phòng thí nghiệm trang trại lợn vô cùng.
những nơi đó, tuy giáo sư có độc mồm độc miệng thật, thầy lại thật lòng muốn tốt cho tôi.
Mấy chú lợn con tuy cứ kêu hục hịch suốt ngày, lại làm tôi cảm cuộc sống thật bình yên vững chãi.
Vào ngày đoàn phim đóng máy, đạo diễn bảo tôi này nếu có vai diễn nào phù hợp thì ông sẽ lại liên lạc.
Tôi mỉm từ chối khéo: “Em cảm ơn đạo diễn ạ, em chuẩn bị về công việc chuyên môn của mình .”
Vừa ngẩng lên, tôi Tri Hàn đang đứng đằng xa tự giờ.
Anh tôi, trên môi nở một nụ rạng rỡ.
Trên đường về, tôi lấy hết can đảm anh:
“Giáo sư , em xin lỗi ạ, lần trước em gây ra chuyện lớn vậy mà lại hèn nhát bỏ chạy.”
“Trang trại bị thiệt hại nhiêu tiền, em đền ạ.”
Anh liếc tôi, điệu thản nhiên:
“Suy cho cùng cũng do anh chưa dạy bảo em nơi chốn, đó trách nhiệm của anh. Chi phí đền bù anh thanh toán xong xuôi .”
Tôi nghe vậy thì cuống lên.
Lập tức rút điện thoại ra chuyển khoản cho anh.
“Giang Thiển Thiển, anh sẽ không nhận đâu. Nếu em thật sự áy náy thì hãy tập trung hoàn thành tốt luận văn chuẩn bị bảo vệ đi.”
góc nghiêng thanh tú, lạnh lùng của anh, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.
Cảm giác rung động này điều mà tôi chưa từng được trải qua giờ.
Tôi vội mặt ra cửa sổ ngắm phong , l.ồ.ng n.g.ự.c thì cứ đ.á.n.h trống liên hồi.