Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chúng tôi như không sợ chết, không thể ngăn tôi và .
Cuối cùng, hai mặt mày đều đầy thương tích, chẳng lợi.
là hắn viện.
5
Ngày hôm sau, chặn tôi ở cầu thang, tức giận hùng hổ.
“Hứa Nhã, bắt nạt à, đừng nghĩ rằng là người nhà họ Hứa thì quyền! bệnh viện đấy!”
Tôi cười khẩy, tên đó không chịu nổi, bày trò khổ nhục kế.
Tôi cúi cô ấy: “Sao, để trả thù cho nhà cô à?”
“Tôi cảnh cáo , không bắt nạt nữa!”
hung dữ, nhưng đáng yêu vô cùng.
Tôi cười , bước xuống cầu thang, tiến gần cô.
“Tại sao tôi nghe lời cô?”
Chóp mũi gần như chạm nhau, bất giác lùi .
Tôi đưa tay giữ lấy sau cô, nghịch ngợm: “Hay là hôn tôi , tôi sẽ đồng ý với cô.”
Tôi định trêu cô ấy thôi, ngờ giây tiếp theo, hai dòng nước cô rơi xuống.
Tôi sững người, lúng túng không biết gì.
“Đừng khóc nữa, là đùa thôi , xin lỗi.”
Cô bé đá tôi : “… không bắt nạt , dọa… tôi, đúng là đồ xấu xa!”
Tôi lau nước cho cô ấy, : “Tất là lỗi tôi, đừng giận nữa.”
lẽ là bị dọa, nước cô rơi như xối, càng dỗ càng khóc to hơn, sau đó tôi cách dò xét.
Là giả vờ khóc.
Nhưng tôi đành chấp nhận sự thật rằng, tôi chẳng thể gì với cô ấy.
6
Cô ấy thích , thích mức cuồng nhiệt.
Trong thế giới cô ấy .
tôi chẳng qua là nhân vật phụ trong câu chuyện , tình cảm không thể nói ra đành mang tên là thầm yêu.
Ngay gần cũng thấy đường đột, tôi dựa đâu để tranh giành?
Tôi kìm nén tình cảm mình, lùi bước bước.
Nhưng , 20 tuổi rồi.
Cô ấy đã tát , ra vẻ dứt khoát, nhưng quay lưng rơi nước .
tổn thương , hắn không xứng đáng với cô ấy.
Tôi không yên tâm, đi theo sau cô ấy.
Cô ấy quán bar, phân vân mãi, kiên quyết gọi ly cocktail trái cây.
Nhấp từng ngụm nhỏ, gương mặt đỏ bừng.
Lo cô ấy ngã, tôi đứng ở phía trước chờ cô ấy. Cô ấy lao thẳng tôi, tôi đỡ lấy cô ấy.
Cô ấy tôi, đôi tôi đầy nghiêm túc.
Tôi bị mức tai nóng rát, muốn hỏi cô ấy sao, thì cô ấy nhón chân cắn tai tôi.
óc tôi bỗng chốc nổ tung.
7
mềm mại: “ thể vị hôn phu em không?”
Tôi mất lúc mới tìm nói mình: “ , em biết là không, dám để vị hôn phu em?”
Cô ấy nhàng chọc má tôi: “Biết chứ, là kẻ xấu Hứa Nhã hay đánh nhau với hồi cấp ba.”
Nghe tên mình từ miệng cô ấy, trái tim tôi không kìm rung động.
Thì ra, tôi không là người qua đường.
Tôi giữ lấy eo cô ấy, cúi nhàng chỉnh từng chữ.
“Là Hứa Nhã, không kẻ xấu.”
Khóe miệng tôi không kìm nhếch lên, trong lòng vang lên nói điên cuồng.
cô ấy, bằng mọi giá, dù kẻ ngụy quân tử.
-Hết-