Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0drzFo

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

1

Ông nội tôi qua “thất tuần” tìm về trong mộng, mặt mày bầm dập, nói ở ngày nào cũng bị đ/á/nh, trợ cấp an cư còn kịp ấm tay bị cướp sạch.

Tôi thầm nghĩ, đốt vàng mã giải quyết được ?

… phải “siêu độ vật lý” xong.

ngày , tôi cắm làm cho ông cả bộ trang bị tác chiến cá nhân, kèm thêm một khẩu Gatling, đốt xuống ngay trong .

Tối hôm sau, ông nội ngậm xì gà, mặc chống , hiện về hỏi tôi có RPG không.

Lúc đó tôi hiểu… tay của mình, ở âm phủ có vẻ hơi “vượt chương trình” rồi.

1.

Tôi tên Trần Mặc, làm đồ mã.

Thời buổi , gần như còn mấy ông nửa chân bước vào quan tài bám trụ.

Như tôi, ngoài ha/i m/ươi, hiếm như của lạ.

Cũng là loại… sắp ch/ết đói.

Ông nội tôi cũng làm , tay còn cao hơn tôi nhiều.

Ông luôn nói, đây là cây nối âm dương, không thể để hương khói đứt đoạn.

Tháng trước, ông mất.

Ra đi rất thanh thản.

Theo di nguyện, tôi dùng tất cả kỹ năng mình có, làm cho ông một căn biệt thự hai tầng có vườn, một chiếc Mercedes, thêm mấy cô hầu .

Lúc đốt, lửa bùng ngút trời.

Tôi còn tưởng đó ông sẽ sống như phú ông.

Cho thất tuần.

Trong mơ, ông ngồi co ro cạnh Nại Hà, mặt mày sưng tím, quần rách tả tơi, chẳng khác người bị cướp sạch.

Tim tôi thắt lại.

Ông thấy tôi òa , nói đó loạn lắm.

Ma xuống là bị ma bắ/t n/ạt.

Biệt thự tôi đốt cho ông, ở được một ngày bị ác chiếm mất.

Xe cũng bị cướp.

trợ cấp nhận xong bị giật sạch.

Giờ ngày nào ông cũng bị đ/á/nh, ngay cả bát canh Mạnh Bà cũng không có, có thể ngồi uống gió bên .

Nghe đó, ông hơn bảy mươi như trẻ con.

Tôi tỉnh dậy, gối ướt đẫm.

Nhưng tôi không .

Tôi run vì tức.

Một cơn giận từ chân bốc thẳng , thiêu đốt cả người.

ra… địa phủ cũng là một “giang hồ” phóng đại.

Cướp bóc, bắ/t n/ạt, không thiếu thứ .

Ông nội tôi, cả đời cầm s/úng bảo vệ Tổ quốc, lúc ch/ết còn phải chịu uất ức?

Đốt có ích ?

Càng nhiều , càng dễ bị cướp.

Tôi hiểu rồi.

Ông không thiếu .

Ông thiếu… hỏa lực.

Thiếu thứ khiến đám ma kia phải quỳ xuống gọi ông là tổ tông.

Tôi lao vào phòng làm việc.

Nhìn đống dụng cụ ông để lại, trong còn một ý nghĩ.

Chân lý nằm trong tầm bắn.

Cỡ nòng là công lý.

Hỏa lực là hòa bình.

Muốn cướp à?

Được.

Tôi tặng tụi bay một món quà.

Một món đủ để tiễn tụi bay đi “siêu độ tập thể”.

Tôi bắt thiết kế.

ngắn? Không đủ.

trường? Vẫn tới.

chơi chơi lớn.

Một thứ khiến cả địa phủ phải nghi ngờ lại nhân sinh… à không, sinh.

Ông nội thích phim chiến tranh.

Hay xem mấy khẩu “phun lửa xanh” bắn “tút tút”.

Được.

Hôm nay tôi giúp ông toại nguyện.

Tôi làm cho ông một khẩu Gatling.

Sáu nòng, ngàn sáu trăm vòng một phút.

Danh xưng rất từ bi.

Còn thực tế… là “siêu độ vật lý”.

ngày , tôi không ngủ.

Đói ăn mì khô, khát uống nước máy.

Toàn bộ tinh thần dồn vào tác phẩm.

Khung dựng theo tỷ lệ thật.

Từng chi tiết tinh xảo cực hạn.

Ngay cả đường xoắn trong nòng, tôi cũng quấn bằng dây đồng.

Thân dùng đen tẩm dầu, tạo cảm giác lạnh cứng như kim loại.

Tôi còn làm chống cho ông, ép từ hàng trăm lớp , vẽ cả bùa tránh .

Thêm mũ, găng, giày.

đủ, tôi làm luôn lựu , dây , tất cả đều “xa hoa lấp lánh”.

Rạng sáng ngày thứ , tôi nhìn thành phẩm.

Một con quái vật thép đứng sừng sững trong phòng.

Tôi gật .

Ông nội, phần còn lại… giao cho ông.

đó, tôi đốt tất cả.

Lửa bùng cao, thiêu rực cả bầu trời.

Tôi đứng im nhìn, không nói một lời.

Xong xuôi, về nhà ngủ thiếp đi.

Và tôi lại mơ.

Lần không còn Nại Hà u ám.

Mà là một đại sảnh vàng son.

Trước cửa, hai người cầm canh gác.

Cửa mở.

Ông nội tôi bước ra.

Ngậm xì gà.

Mặc chống .

Khoác choàng đen.

Phía sau là một đám cúi khom lưng.

Khí thế như “bố ” tuần tra địa bàn.

Tôi đứng đơ.

Ông vỗ mạnh vào vai tôi.

“Thằng cháu ngoan! Đồ mày làm… dùng tốt thật!”

Ông thao thao kể.

Đồ xuống, ông lập tức phản công.

đó, ông vác Gatling về lại biệt thự.

Đám còn kịp ch/ửi, ông bóp cò.

Âm thanh “đoàng đoàng” vang dội.

Sáu nòng xoay, lửa phụt ra như rồng.

Đám hoảng loạn, quỳ tại chỗ.

Có kẻ lao , bị bắn mờ như khói.

Từ đó, ông nổi danh.

Kẻ từng cướp giờ ngày nào cũng biếu xén.

Ông trở thành đại ca, còn lập đội bảo vệ ma .

Tôi nghe xong… cạn lời.

Tôi muốn ông tự vệ.

Ai ngờ ông thẳng “trùm khu vực”.

Ông thấy tôi ngơ ngác, liền cười, ghé sát lại:

“Cháu ngoan, đó tốt, nhưng tốn .”

“Đốt thêm cho ông.”

Ông dừng lại, mắt sáng .

“À, loại vác vai, một phát nổ bay xe tăng… gọi là nhỉ?”

“RPG.”

“Đúng rồi! Làm cho ông đó!”

Tôi đứng đó.

có một suy nghĩ.

Hình như tôi tự tay mở chiếc hộp Pandora của địa phủ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.