Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Tôi trợn tròn mắt kinh ngạc.

“Thế… vậy năm anh còn huy động cả thành phố đi tìm người làm gì?”

Lục Hoài ngượng ngùng sờ sờ gáy.

“Hồi bọn anh theo một vụ án lâu mà vẫn không bắt được hung thủ. Anh nghi trong đội có nội gián, thế mới bày kế dụ hắn lộ .”

Phía chính quyền quả thật khi ấy công khai thông báo khắp thành phố rằng chỉ huy Lục Hoài đang tìm ân nhân cứu mạng.

Nhưng nội dung mô tả mơ hồ toàn không nói anh bị thương ở đâu.

Trước khi công bố thông tin, Lục Hoài giả vờ vô tiết lộ vị trí vết thương cho ba đối tượng bị nghi. Chỉ có điều, thông tin mỗi người nhận được đều khác nhau.

Quả nhiên kế hoạch phát huy tác dụng.

Bọn họ nhanh ch.óng bắt được tên nội gián.

Lục Hoài nắm lấy cổ tôi.

“Nói báo đáp ân chỉ là một cớ.”

“Anh không ngờ sẽ em trong cảnh thế. Lúc em trông cần cuộc hôn nhân , đề nghị liên hôn quả thật khá đường đột… anh có tư tâm khác.”

Tôi nhìn anh ấy, chính miệng anh ấy nói đáp án ấy: “Tư tâm gì?”

anh thích em.”

“Anh dùng một mối quan hệ thân mật và bền c.h.ặ.t hơn để gắn kết ta nhau.”

Anh ấy hít sâu một hơi: “Em yêu, anh thích em lâu rồi. Có lẽ, còn lâu hơn cả những gì em tưởng tượng.”

“Cho điều em lo lắng sẽ không bao giờ xảy .”

“Còn gái báo tuyết mà em nhắc tới chỉ là nhiệm vụ. Em là bạn đời anh. Khả năng em bị bọn nhắm vào để trả thù cao, dụ tên cầm đầu xuất hiện anh mới tìm một người làm mồi nhử.”

ấy đúng là có cảnh hơi đặc biệt nhưng tuyệt đối không em nghĩ…”

“Nói tóm , em chỉ cần ấy là sẽ hiểu ngay.”

Bệnh viện yên tĩnh đến lạ.

Chính thế, căn phòng bệnh ở cuối hành lang càng trở ồn ào.

“Đ ệ t! Chẳng lão đại bắt được tên rồi sao? Sao tôi vẫn chưa được quay về đội?”

“Nghỉ dưỡng quái gì chứ! Cả người tôi cộng còn không nặng bằng vết thương trên vai lão đại. Dựa vào gì mà anh ấy được xuất viện, còn tôi nằm lì ở bệnh viện cháu chắt thế ?!”

“Ở nhà vợ á? Đ ệ t đ ệ t đ ệ t! Thế thì tôi có vợ! Tôi xuất viện!”

Người trong phòng gào ầm lên. Câu nào thô lỗ hơn câu trước.

Lục Hoài khẽ cau mày, đưa bịt tai tôi .

Giọng anh ấy lạnh lùng: “Tăng Việt, im miệng.”

“Lão đại? Anh đến rồi à?”

Vừa nhìn thấy tôi, chàng thanh niên mặc đồ bệnh nhân lập tức ngồi ngay ngắn: “Đây là chị không? Chị , chào chị! Hình đây là lần đầu tiên ta nhau. Lúc hai người kết hôn, em đang đi làm nhiệm vụ không về kịp nhưng lão đại hỏi em nhiều cách để dỗ vợ vui. Em anh ấy cứ tặng trang sức, tặng biệt thự, tặng…”

Rõ ràng Tăng Việt là một người nói cực nhiều.

Dù vừa khua múa chân vừa kéo trúng vết thương đau đến nhăn thì ấy vẫn cười hề hề rồi nói tiếp.

Khác toàn “nữ chính lúc dịu dàng lúc lạnh lùng” mà đám bình luận từng miêu tả.

Tôi khó lòng tin nổi: “ ấy…?”

Lục Hoài lập tức hiểu tôi đang nghĩ gì.

Anh ấy quay sang Tăng Việt: “Tóc giả đâu?”

“Đây !”

Tăng Việt thò xuống dưới gối, lôi một bộ tóc giả dài ngang eo màu trắng bạc.

Sau vô cùng thành thạo đội lên đầu, còn không quên nháy mắt tôi.

“Chị , em đẹp không?~”

Tôi: “…”

Lục Hoài nhìn không nổi nữa: “Được rồi.”

“Không chứ, lão đại? Anh chê em rồi à?”

Mặc kệ vẻ tổn thương Tăng Việt.

Lục Hoài bình thản gật đầu: “Dạo chị ăn uống không ngon, tôi sợ làm ấy mất luôn khẩu vị.”

là anh nói thế thì đừng trách em vô nhé!”

Tăng Việt vén nửa mái tóc giả lên, quay sang tiết lộ tôi: “Chị , đừng thấy lão đại lúc nào lạnh lùng. Thật ngay lần đầu chị hồi cấp ba, anh ấy thầm thích chị rồi! Nhưng không dám tỏ , sợ mình không xứng chị chỉ biết liều mạng lập công.”

Sắc lạnh lùng Lục Hoài lập tức sụp đổ.

“Tăng Việt!”

Tăng Việt nhanh chớp né sang một bên, tiếp tục vạch trần.

“Chiếc nhẫn chị đang đeo ấy, là chiếc nhẫn lão đại làm bằng đồng tiền vàng đầu tiên nhận được sau lần đầu đi làm nhiệm vụ.”

“Anh ấy không biết cỡ ngón chị chỉ biết ước chừng theo ngón út mình. Em còn chắc chắn làm to rồi. Lúc anh ấy đỏ bừng rồi bất lực nói ‘ tôi chưa từng nắm ấy.’ “Hahahaha! Chị thấy có nổi da gà không?”

“Nói thật nhé, em còn nghi lão đại là kiểu người đường đường chính chính ôm lấy chị mà nửa đêm lén đi cúp cầu d.a.o điện cho cả nhà mất điện!”

Đến lúc đám bình luận mới hồn.

【Không chứ, hoá cuối cùng người biến thành chú hề chính là ta sao?!】

【Tôi mà! Biệt thự sang trọng thế sao cứ cúp điện suốt, hóa là tên cố !】

【Suốt ngày nói là mức độ nhẫn nhịn, rốt cuộc con số được tính theo gì vậy?】

【Trả lời tầng trên: Là… nhịp tim.】

【Hahahaha cứu mạng! Thế hóa bấy lâu nay cứ tưởng nam chính tức phát điên, ai ngờ là yêu vợ đến phát điên? sao ngay từ lần đầu thì chưa bao giờ xuống dưới 100.】

【Tôi anh ấy là kiểu ông chồng tuyệt vọng mà! Lúc nhịp tim tụt xuống 53 thì đúng là người sống mà mất nửa mạng rồi.】

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.