Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

11

là có cách.

Tôi nhìn chằm chằm tấm thẻ đen dưới nệm, rơi vào trầm tư.

thống:

 “Không phải chứ ký chủ, cô có món bá đạo thế này sao không lấy ra dùng sớm!”

Tôi cũng muốn lắm chứ.

Nhưng cái thẻ này là Lương Ký đưa vì sĩ diện .

Tôi dám tiêu tiền trong đó.

Một người tính chi li như anh, từ khi đưa thẻ cho tôi chắn cũng lo lắng tra số dư.

Sợ tôi động vào một đồng anh.

Nhưng

Lâu thế rồi.

anh cũng yên tâm rồi nhỉ.

Biết tôi không dám tiêu.

Tuần này sẽ không tra nữa đâu ha.

Vậy thì tôi có cơ hội lợi sơ hở rồi.

Đợi tháng anh trai kế chuyển tiền cho tôi, tôi trả lại chẳng phải được sao.

Nghĩ là làm!

Tôi lại bắt đầu khắp nơi tìm hỗ trợ giấc ngủ.

Đột nhiên, một món rao bán trong nhóm chat thu hút chú ý tôi.

 “Tất hỗ trợ ngủ, tự động tỏa nhiệt giúp ngủ ngon, cực tốt, ai cần ib.”

Tôi lập tức nhắn riêng:

 “Hello, có ở đó không?”

 “Cái này có tác à?”

kia trả lời trong tích tắc:

 “Có đây chị .”

 “Có tác nha chị .”

 “Mấy nay, ba em thất tinh mất ngủ, mang vào xong nằm cái là ngủ luôn đó chị .”

Tôi: “!”

 “ dữ vậy luôn!”

 “Vậy cho tôi một… à không, một trăm đôi!”

kia:

 “Hơi đắt nha chị , mua tùy khả năng nè.”

Tôi:

 “Bao nhiêu tiền?”

Đối phương gửi một tấm ảnh.

Giơ ba ngón tay.

Tôi: “!”

 “Đắt vậy á?!”

Trời ơi.

Một đôi tận ba chục nghìn.

Vậy một trăm đôi chẳng phải là ba sao!

Tôi nghiến răng.

như thế này thì đắt cũng phải .

Đối phương:

 “Hay là chị lấy ít lại nha chị .”

Tôi:

 “Không, tôi lấy một trăm đôi.”

Một một đôi, một trăm liệu trình kiểu gì cũng có tác .

một trăm ngủ ngon.

Lương Ký chắn sẽ như được tái sinh!

Đối phương:

 “OK chị , vậy thanh nhận hàng nha.”

 “Em ở cũng gần chỗ chị, hai tiếng nữa tới.”

Tôi:

 “OK, chờ bạn.”

Hai tiếng .

Quản gia ngoài cửa gặp một người tự xưng là bán tất.

Ông lịch từ chối:

 “Tiên sinh nhà chúng tôi mang mua trên Pinduoduo , lỗi.”

Người kia cực kỳ sốc.

Ngẩng đầu nhìn căn biệt thự to lớn trước mặt.

Trong lòng cạn lời vô cùng.

Ở nơi sang thế này lại mua trên Pinduoduo á? Muốn từ chối nhận hàng thì cứ từ chối chứ.

Còn dùng lý do vô lý như vậy nữa.

Đang định quay người rời .

Tôi lao ra khỏi cửa, gọi với theo:

 “Khoan đã, giữ tất lại!”

Người bán dừng bước.

Tôi tới tra hàng.

Cực kỳ hài lòng.

 “Thanh thế ?”

Người bán lấy mã QR đeo trước ngực ra:

 “Quét mã là được.”

Tôi: “… Có quẹt thẻ được không?”

Người bán: “!”

Anh ta móc luôn máy POS ra:

 “Đương nhiên được!”

Cuối cùng cái thứ này mang theo người cũng có phát huy tác rồi!

 “Chị cứ trả tùy ý , chị mua nhiều nên em lấy hết hàng cho chị rồi, giảm giá cho chị luôn, cần ba…”

Tôi đầy chính nghĩa cắt ngang anh ta:

 “Không được, ba thì ba !”

Người bán: “!”

 “Ơ không phải…”

 “Ba á?!”

Tay anh ta bắt đầu run run.

Anh ta gian thương tới mức đó sao.

Sao có thể hiểu lầm thành thế này được chứ.

Rõ ràng có ba nghìn .

Nhưng anh ta nhanh chóng chấp nhận ấy.

Người giàu đúng là toàn ngốc.

quẹt thẻ ra tôi vẫn hơi do dự.

Nhưng thống đang lao tới khiến tôi quyết tâm thanh :

 “Ký chủ, mau lên! Tôi vừa truy xuất thông tin trong nhà, phát hiện Lương Ký hình như đang uống thuốc!”

 “Anh ta chắn sắp tự sát rồi!”

Tôi lập tức run tay thanh , ôm đống tất rồi chạy .

Xong đời xong đời rồi.

Thế nhưng còn chưa chạy được nửa cầu thang.

Tôi đã đâm sầm vào người đang lao xuống từ trên lầu.

Người đàn ông tóc tai rối tung, chân còn chưa mang giày, vừa thở hổn hển vừa cầm điện thoại.

Vừa nhìn thấy tôi.

Anh lập tức nắm lấy vai tôi.

Dùng toàn bộ phong độ và lễ nghi đời mình, nghiến răng hỏi:

 “Cô Lý, vừa rồi có phải cô đã bỏ ba mua một đôi tất không?”

 “ hỏi chân cô làm bằng vàng à?”

Tôi: “?”

 “Sao có thể chứ!”

Lương Ký lau mồ hôi trên trán:

 “Tôi biết cô Lý không phải kiểu người thiếu lý trí như thế …”

Tôi:

 “Rõ ràng tôi mua một trăm đôi!”

Lương Ký : “…”

Mắt anh tối sầm, suýt ngã xuống đất.

Nhưng vẫn cố gắng đứng vững.

Tôi:

 “Sao anh biết được?”

Bề ngoài tôi hỏi rất bình thản.

Nhưng trong lòng đã chửi điên cuồng từ lâu rồi.

Tôi biết !

Tôi biết đầu anh đưa tôi cái thẻ này không hề lòng!

Anh đúng là kiểu cũng tra!

Không.

Phải là từng phút từng giây đều nhìn chằm chằm mới đúng!

Nếu không sao anh có thể biết nhanh vậy được!

Lương Ký bất lực day trán, đưa điện thoại cho tôi xem.

Trên màn hình hiện rõ một tin nhắn:

 “Bạn đã thanh cho AAAAA Người bán tất số tiền 3.000.000 tệ.”

Tôi: “!”

Sơ suất rồi.

Sao cái này còn có cả tin nhắn thông báo nữa chứ.

thống thấy tôi trừng nó thì vội giải thích:

 “Tôi cũng đâu biết! Tôi là dân thường , có bao giờ thấy thẻ đen đâu.”

Tôi ngượng muốn chết.

 “Cái đó… tôi không cố ý tiêu tiền anh đâu.”

 “Tháng , rồi tháng nữa, cần anh trai kế chuyển tiền cho tôi là tôi sẽ trả anh.”

Tôi lại nghiến răng:

 “Cả vốn lẫn lãi, ba một trăm nghìn!”

Không khí nhất thời rơi vào im lặng.

Tôi: “?”

Vẫn chưa đủ à?

 “Tôi biết, tôi biết anh kiếm tiền tính theo giây, một giây kiếm được cả trăm nghìn, nhưng tôi hết cách rồi…”

giây tiếp theo.

Một tiếng cười khẽ vang lên.

 “Cô Lý, tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi.”

 “Tôi không có ý trách cô dùng tấm thẻ này.”

 “Cái thẻ này vốn là đưa cho cô, cô muốn tiêu thế cũng được.”

 “ là…”

 “Cô cũng bị lừa, tiêu tiền oan, tôi rất lo.”

 “Đặc biệt là đôi tất ba chục nghìn này, vốn dĩ đã không hợp lý rồi.”

Tôi mở to mắt:

 “Sao lại không hợp lý? Đây là tất hỗ trợ ngủ rất đó!”

 “Nó có thể tỏa nhiệt giúp anh nhanh ngủ hơn! Người bán còn nói ba anh ta thất tình mấy liền, vừa mang đôi tất này vào là ngủ ! lắm …”

Lời còn chưa dứt.

Tôi đã bị một đôi tay rắn kéo mạnh vào một lồng ngực rộng lớn ấm áp.

Tim như ngừng đập trong khoảnh khắc.

chóp mũi là mùi nước giặt rẻ tiền.

Nhưng ngoài ý muốn lại sạch sẽ và dễ chịu đến mức khiến người ta muốn chìm đắm trong đó.

 “Cảm ơn cô, cô Lý.”

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính người đàn ông vang lên, lồng ngực anh cũng khẽ rung theo.

 “Là vì lo tôi ngủ không ngon nên cô mua cho tôi sao?”

 “Là tôi hiểu lầm rồi, lỗi.”

Tôi chớp chớp mắt.

Vừa cảm động đến mức muốn giơ tay ôm lại anh.

Thì nghe người đàn ông tiếp tục nói:

 “Nhưng cô đúng là bị lừa rồi, đôi tất này hoàn toàn không đáng giá như thế.”

 “Tôi mang loại mua trên Pinduoduo là được rồi, tất đó vừa rẻ vừa tốt, đánh giá tốt còn được hoàn coupon nữa, cao nhất một lần được hẳn năm tệ cơ.”

Tôi: “…”

Dù rất cạn lời.

Nhưng tôi vẫn không đẩy anh ra.

Bởi vì.

Đã rất lâu rồi không có ai ôm tôi như thế.

cả anh trai kế cũng luôn chê tôi phiền rồi đẩy tôi ra.

Tôi có chút lưu luyến nhiệt độ từ cái ôm này.

Năm phút .

Tôi mới giơ tay đẩy anh ra:

 “Được rồi, anh còn muốn chiếm tiện nghi bao lâu nữa.”

Người đàn ông dường như có chút không nỡ buông, cánh tay vẫn đặt trên eo tôi.

Khoảng cách giữa hai người này cực kỳ gần.

Hơi thở cũng hòa lẫn vào nhau.

Tôi không dám nhìn anh, quay mặt sang chỗ khác, lắp bắp nói:

 “Nếu anh chê tất đắt không muốn mang thì tôi tự mang vậy.”

Nhưng tay tôi lại bị giữ lấy.

 “Mang chứ, anh mang.”

 “Vợ mua thì đương nhiên phải mang rồi.”

Một tiếng “vợ” khiến mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Tim cũng như vừa chạy nước rút tám trăm mét xong vậy.

12

Tối hôm đó, người bán kia lương tâm cắn rứt nên chuyển trả nguyên số tiền:

 “ lỗi, đừng báo công an bắt tôi.”

 “Chỗ tất đó coi như tặng hai người vậy.”

Tin tốt hơn nữa là.

Tối hôm đó thống tra thấy chất lượng giấc ngủ Lương Ký đã tăng lên tới 40%.

Anh ngủ được ít nhất ba tiếng.

Tôi:

 “Tôi đã nói đôi tất đó có tác !”

thống: “…”

Nó quay người, lại tiếp tục gửi đơn cấp trên đổi ký chủ khác.

Cấp trên bác bỏ thì nó nghỉ phép.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.