Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Chương 4

Đồ xấu xa này.

Giờ phút này tôi vô chắc chắn.

Anh ấy chắc chắn biết 0428 là tài khoản WeChat phụ của anh cả nên mới ép tôi chia tay. Anh ấy không muốn tôi và anh cả yêu qua mạng, chắc chắn sẽ che giấu giúp tôi đến .

Hừ, cứ để anh ấy chịu cơn giận của anh cả đi.

Tôi lập mua một vé bay, ra du lịch tránh sóng ngọn gió.

Không ngờ lên bay thắt dây an toàn, bên cạnh đã có một anh chàng đẹp cao chân dài đeo kính râm ngồi xuống. Anh ta đang nghe :

“Anh cả, bây giờ em không thể đến chỗ anh.

“Em có bạn gái mới, định cô ấy đi du lịch.

“Thật sự không hủy được, bọn em đã lên bay .

“Anh cả, em không nói anh nữa. Bạn gái nhỏ quấn quá, nhất định bắt em ôm dỗ, chê em lạnh nhạt cô ấy. Cúp nhé, quay về nói sau.”

Giọng nói ấy quá quen tai, tôi đang định xem anh chàng đẹp quen tai là ai.

ngẩng , tôi đã xui xẻo đối diện vẻ mặt kinh ngạc của Lục Trì Cẩn.

Anh ấy gặp quỷ: “ em lại ở đây?”

Tôi muốn hỏi anh ấy: “ anh lại ở đây?”

Xong , tôi ra tránh sóng ngọn gió.

Anh ấy ra tránh sóng ngọn gió.

Làm bạn mới tôi đi du lịch thật vậy.

07

bay hạ cánh ở một sân bay xa lạ.

xuống bay, Lục Trì Cẩn đã hận không thể cách tôi năm mét.

Anh ấy vô lạnh lùng: “Ra khỏi sân bay, em đi chơi phần em, anh đi chơi phần anh. Trước khi về nhà đừng liên lạc, hiểu chưa?”

Tôi ném cho anh ấy một trợn mắt thật lớn:

“Yên tâm, em đã xe công nghệ đến đón đi khách sạn. Bây giờ tách ra, bye bye, đừng để em gặp lại anh.”

Vận may của tôi cực tốt, xe đi chung mà lại gặp một chiếc Maybach.

Giá không đắt.

Tài xế nói: “Cô có ngại tôi đón thêm một bạn không? Anh ấy ở khách sạn cô. Tôi thông báo của anh anh ấy, chuyên đến đón anh ấy, cuốc của cô chỉ là tiện đường.”

Tôi cười cực kỳ rạng rỡ: “Hoàn toàn không ngại.”

Nhưng tôi không ngờ bạn trong miệng tài xế lại là Lục Trì Cẩn.

Khoảnh khắc anh ấy kéo cửa xe ra.

Bầu trời của hai chúng tôi lại “ầm” một tiếng sụp đổ.

Lục Trì Cẩn không chịu được:

“Hứa Nhiễm Nhiễm, em âm hồn không tan thế?”

“Câu này là em hỏi anh.”

Lúc này của tài xế vang lên, là cuộc video WeChat.

Tài xế video nói:

“Tổng giám đốc Lục, ngài yên tâm, đã đón được cậu hai . Ngài xem.”

Tài xế quay camera về phía Lục Trì Cẩn.

Lục Trì Cẩn nhanh chớp, đột ngột ấn mặt tôi vào n.g.ự.c anh ấy.

Đè c.h.ặ.t, không cho tôi ngẩng .

Anh ấy cười hì hì chào Lục Trì Dạ trong màn hình:

“Chào anh cả, em đâu đứa trẻ ba tuổi mà ra du lịch kiểm tra hành trình. Yên tâm, dọc đường em rất an toàn, anh đừng lo.”

Giọng Lục Trì Dạ truyền qua , trầm thấp khàn khàn:

“Giấu gì? Đây là bạn gái mới của em?”

“Ừ, à, , đúng vậy. Cô ấy cực kỳ sợ giao tiếp, chưa chuẩn xong để gặp nhà. Anh cả, không có chuyện gì em cúp trước.”

Lục Trì Cẩn muốn nhanh ch.óng cắt video.

Lục Trì Dạ lại nói: “ gáy này hơi quen mắt.”

Tim tôi lập dâng đến cổ họng.

Không dám động đậy chút nào.

Lục Trì Cẩn đ.á.n.h trống lảng: “Gáy con gái chẳng đều vậy ? Anh cả đừng nhiều chuyện quá, em thật sự cúp.”

Lục Trì Cẩn sợ chậm thêm một giây, anh cả sẽ dựa vào gáy mà đoán ra cô gái là tôi. Anh ấy lập cắt video, trả cho tài xế.

Tài xế khó hiểu hỏi: “Cậu hai, đây rõ ràng là khách tôi cuốc, cậu lại nói là bạn gái cậu?”

Lục Trì Cẩn gầm thấp: “Anh im miệng. Nói thêm một chữ tôi xử anh.”

Tôi nín cười, cố ý ngẩng vẻ khó hiểu: “Đúng đấy, anh hai, anh lừa anh cả nói em là bạn gái anh?”

Lục Trì Cẩn có khổ mà không nói nên lời: “Em im miệng.”

Tài xế kinh ngạc: “Hai quen nhau?”

Tôi khoác tay Lục Trì Cẩn, cười rạng rỡ: “Đây là anh hai của tôi.”

Nhưng trên đường đến khách sạn, hai chúng tôi phân rõ ranh giới, suốt đường không nói chuyện.

Lúc làm thủ tục phòng, tôi rất nhanh đã xong.

Quầy lễ tân lại nói Lục Trì Cẩn:

“Thưa anh, thẻ của anh đã đóng băng.”

Lục Trì Cẩn kêu lên: “ có thể? Cô thử lại thẻ này.”

“Thẻ này đóng băng.”

Lục Trì Cẩn lấy ra: “Tôi dùng WeChat.”

Giây tiếp theo đã nghe anh ấy c.h.ử.i:

“C.h.ế.t tiệt, WeChat của tôi đóng băng, Alipay đóng băng. Chuyện gì vậy? Hứa Nhiễm Nhiễm, trả tiền phòng giúp anh.”

Tôi kéo vali xoay chạy: “Anh là ai? Không quen.”

Chắc chắn anh cả sợ Lục Trì Cẩn cô bạn gái nhỏ yêu qua mạng của mình đi thuê phòng, nên đóng băng toàn bộ tài khoản của anh ấy.

Đáng đời tối nay ngủ đường.

Tôi tìm được phòng, trực tiếp nhảy lên giường lăn hai vòng.

, sảng khoái quá. Trước tiên một cốc trà sữa để trấn an tinh thần.

Ghi chú để robot lên.

08

trong phòng vang lên, tôi biết robot đồ ăn đến.

Lập chạy bay đi mở cửa.

Ai ngờ Lục Trì Cẩn nhân cơ hội xông vào.

Tôi hét lớn: “Này này này, Lục Trì Cẩn, anh cút ra cho em.”

Lục Trì Cẩn ăn vạ không đi: “Em không trả tiền phòng cho anh, tối nay chúng ta ngủ tạm nhau. Dù em đặt phòng hai giường, có hai giường.”

Tôi lấy trà sữa từ robot quay lại đá mạnh anh ấy một :

“Anh không có tiền, không thể hỏi mượn tài xế chúng ta đến ?”

Lục Trì Cẩn tối oán trách:

“Em cho rằng anh chưa mượn ? Anh anh đã dặn anh ta, cả bạn bè bên cạnh anh, một đồng không được cho anh mượn, nếu không tự chịu hậu quả.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.