Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Chuyên hỗ trợ pháp lý và tài chính các bà mẹ đơn thân.”
Trái tim tôi chìm xuống từng chút một.
Tôi kiểm tra thời điểm khoản chuyển tiền bắt đầu.
Một năm trước.
Điều đó có nghĩa là “bà mẹ đơn thân” xuất hiện trong cuộc sống của anh ít nhất một năm rồi.
Tôi hít sâu một hơi, cố ép bản thân giữ bình tĩnh.
Tôi không thể dựa vào từng ấy để kết luận.
Tôi cần chứng cứ.
Một bằng chứng khiến anh không đường phủ nhận.
Ánh mắt tôi dừng lại trên tờ hóa đơn vừa bị anh ném vào thùng rác.
Tôi quay về phòng ngủ, nhặt cục giấy ấy .
Cẩn thận vuốt phẳng.
Ở cuối hóa đơn có một dòng chữ nhỏ.
“Điểm thành viên cộng, chủ thẻ: cô Bạch.”
Cô Bạch.
Không phải “nhân viên có hoàn cảnh khó khăn” như anh nói.
Mà là một người phụ nữ.
03
“Cố , nói đi.”
Sáng hôm sau, khi Cố đang thắt cà vạt chuẩn bị ra ngoài, tôi tiếng gọi anh lại.
Tôi đặt tờ hóa đơn vuốt phẳng cùng bản sao kê ngân hàng in ra trước anh.
“Người tên ‘cô Bạch’ , chính là vợ của cậu nhân viên khó khăn mà anh nói sao?”
“ ‘Quỹ Nắng Ấm’ kia, cũng là vì cô anh quyên góp?”
Sắc Cố lập tức trắng bệch.
Môi anh khẽ động, như muốn giải thích điều gì, nhưng cuối cùng lại chẳng nói một chữ.
Sự im lặng ấy chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Một lúc lâu sau, anh khàn giọng tiếng:
“ , không phải như em đâu.”
“Không như em ? Vậy rốt cuộc là như ?” Tôi lạnh nhạt nhìn anh, “Anh nói thử xem, em đang cái gì?”
Anh bỗng nổi cáu, đưa hất toàn bộ giấy tờ trên bàn xuống đất.
“Em nhất định phải làm đến mức sao? Nhất định phải khiến mọi trở khó coi như vậy à?”
“Anh thừa nhận anh có người khác, nhưng anh đối xử với em , chẳng lẽ em không tự cảm nhận sao?”
Anh bắt đầu quay ngược lại trách móc tôi.
“Anh cả ngày vất vả bên ngoài, về nhà phải nhìn sắc em, vì một bé xíu mà em làm ầm , có đáng không?”
“Em kiểm tra máy tính của anh, lục thùng rác của anh, Giang , từ bao giờ em biến thành người vô lý như ?”
Khả năng đổ lỗi của anh, quả đạt đến trình độ cao siêu.
Ngay lúc tôi rằng anh tiếp tục phát hỏa, anh lại đột ngột dịu giọng, bước tới định ôm tôi.
“ rồi, rồi, là anh sai, anh không giấu em.”
Tôi nghiêng người tránh khỏi vòng anh.
Cánh anh khựng lại giữa không trung, trên hiện rõ vẻ tổn thương.
“ , em nghe anh giải thích .”
“Cô ấy… cô ấy là một người chị họ xa của anh, tên Vi. Em từng gặp rồi.”
“Chồng cô ấy năm kia ngoại tình rồi bỏ đi, cô ấy một nuôi con vất vả. Anh… anh thấy cô ấy đáng thương .”
“Anh sợ em biết rồi nhiều, sợ em rằng anh lấy tiền của nhà đi người ngoài, không nói .”
Vi.
Nghe đến cái tên ấy, tôi quả hơi sững lại.
Vi là họ hàng bên nhà mẹ chồng, lễ tết đôi lần tôi cũng từng chạm .
Cô ấy đúng là khổ. Chồng nghiện c.ờ b.ạ.c, nợ nần chồng chất rồi bỏ trốn, để lại cô ấy một ôm đứa con nhỏ.
Lời giải thích của Cố nghe hợp lý, thậm chí mang dáng vẻ chu đáo của một người “không muốn vợ phải phiền lòng”.
Tôi nhìn ánh mắt chân thành xen lẫn áy náy của anh, trong khoảnh khắc ấy, tôi bắt đầu nghi ngờ chính .
Có phải tôi sự quá đa nghi, quá nhạy cảm rồi không?
04
“Có phải em hiểu lầm anh không?” Giọng tôi bất giác mềm xuống.
Cố lập tức nắm lấy cơ hội, siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, đôi mắt đỏ hoe.
“ , mọi điều anh làm đều là vì gia đình của . Anh không muốn bất kỳ người , ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai đứa .”
“13.145,21 là lời hứa anh dành em, không bao giờ thay đổi. Lần thiếu một xu sự vì anh mất tập trung. Anh cứ phải Vi để cô ấy vượt qua khó khăn mà không khiến em buồn, lơ đãng.”
Màn biểu diễn của anh có thể nói là hoàn hảo.
Có hối lỗi, có tình yêu, có bất lực, cũng có cả uất ức.
Tôi suýt chút nữa tin.
Tôi nhìn anh, bỗng nhiên mỉm cười.
“, nếu là hiểu lầm thì nói rõ là xong.”
“ đi, gọi Vi một cuộc. Em xin lỗi cô ấy vì sự nghi ngờ của , tiện thể hỏi xem cô ấy cần gì nữa không.”
Tôi cầm điện thoại , giả vờ chuẩn bị bấm số.
“Đừng!”
Cố gần như lao tới giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi, sắc tái mét.
“Đừng gọi! Cô ấy tự trọng, nếu biết xấu hổ lắm!”
Phản ứng của anh có sức thuyết phục hơn mọi lời giải thích.
Tia hi vọng cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn vỡ nát.