Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

sợ lập tức rút tay, nửa quỳ giường. Dưới ánh trăng, ta thấy khuôn hắn đầy hoảng hốt và tự trách.

Hắn luống cuống nhìn vai ta, rồi…

Hắn vậy cúi xuống, vụng về dùng môi chạm nhẹ vào nơi vừa hắn bóp.

Như một con chó lớn sai chuyện, vụng về liếm vết thương cho chủ nhân.

Hơi thở nóng ấm phả bên cổ ta, mang theo khí tức lạnh lẽo đặc trưng của hắn, khiến đầu tim người ta run rẩy.

Ta vòng tay ôm cổ hắn, kéo hắn về phía mình.

“Bệ hạ đã sai, vậy phải chịu phạt.”

Ta chuẩn xác hôn môi hắn.

Đồng tử đột nhiên phóng đại, cả người hoàn toàn đứng máy.

Hắn không nhắm mắt, cứ kinh ngạc, ngây dại nhìn ta như vậy, thậm chí quên cả thở.

Đó là một nụ hôn đầy xâm lược.

Ta không cho hắn cơ hội trốn tránh, cạy mở hàm răng hắn, tiến thẳng vào.

Phòng tuyến của khoảnh khắc ấy hoàn toàn sụp đổ.

Hắn phát ra một tiếng nghẹn ngào như thú non, hai tay quanh năm cầm kiếm rốt cuộc không còn kìm nén, siết chặt ta, gần như muốn nghiền ta vào lòng, dùng tư hung hãn đáp ta.

nụ hôn , hắn không phải kẻ .

Hắn là .

6

Ngày hôm sau, Triệu Dận hiếm hoi lãnh cung.

Có lẽ bệnh của quý phi cuối cùng cũng khỏi, hắn rốt cuộc nhớ tới vị hoàng hậu mù phế là ta.

“Khỉ nhi, mấy ngày ủy khuất cho nàng rồi.”

Triệu Dận ngồi bên cạnh ta, nắm tay ta, giọng mang theo thứ thâm tình như bố thí:

“Trẫm bận rộn quốc sự, không ngày ngày thăm nàng.”

Ta rút tay ra, lòng cười lạnh.

Bận rộn quốc sự? Bận giường quý phi thì có.

Ta hơi rũ mắt, giả dáng vẻ thê lương:

“Bệ hạ ngày lo vạn việc, còn có nhớ thần , thần đã mãn nguyện rồi. là…”

là gì?”

Ta vươn tay, lần mò về phía Triệu Dận.

Triệu Dận tưởng ta muốn ôm hắn, hiện chút đắc ý.

tay ta đo qua hắn một chút, rồi chuẩn xác đặt lồng ngực hắn.

là… mấy ngày bệ hạ teo nhỏ rồi?”

Ta giả vờ ngây thơ nghiêng đầu:

“Mấy đêm , thần sờ thấy bệ hạ rõ ràng thon như vậy, cơ bụng rõ ràng có tám múi, lồng ngực cũng rộng lắm. hôm vừa sờ, thô hơn, cơ bụng mềm hơn, ngay cả ngực cũng phẳng đi?”

Nụ cười Triệu Dận lập tức cứng đờ.

Hắn khó tin nhìn ta, cúi đầu nhìn bụng mình.

là hoàng đế, tuy hắn không béo, tuyệt đối không có dáng người tam giác ngược cực hạn như ám vệ.

【Phụt ! Giết người tru tâm! Giết người tru tâm đó!】

【Triệu Dận: Thê tử của ta đang chê ta không đủ mạnh? Khoan đã, mấy ngày nàng sờ ai?!】

bóng tối chắc đã mồ hôi đầm đìa rồi !】

“Nàng… nàng nói bậy gì đó!”

Triệu Dận bật dậy, thẹn quá hóa giận:

“Trẫm… mấy ngày lơ là luyện tập thôi!”

“Vậy ?”

Ta khẽ thở dài, giọng đầy vọng:

“Thần còn tưởng đã đổi thành người khác. Dù vị bệ hạ mấy hôm không hình tốt, ngay cả kỹ thuật hôn cũng…”

“Đủ rồi!”

Triệu Dận gầm , sắc xanh mét.

Tất nhiên hắn biết mấy ngày người thay hắn là ai.

Chính tay hắn đưa ám vệ của mình giường ta, giờ ta ngay chê không bằng kẻ . Nhục nhã , là nam nhân thì chẳng ai chịu nổi.

hắn không phát tác.

Bởi một khi phát tác, chẳng khác nào thừa nhận chuyện hoang đường hắn dùng lừa gạt ta.

Triệu Dận hít sâu mấy hơi, cưỡng ép đè nén lửa giận:

“Mắt nàng mấy ngày có khá hơn không? Trẫm phái Tạ thái y trị cho nàng như vậy, nàng vẫn giống kẻ mù !”

Nhắc Tạ thái y, khóe môi ta cong một nụ cười đầy ý vị:

phiền bệ hạ quan tâm. Y thuật của Tạ thái y tinh diệu, mắt thần đã nhìn thấy chút ánh sáng rồi.”

Thật ra mắt ta đã khỏi từ .

ta cứ không nói. Ta muốn xem vở kịch , bọn họ còn diễn được đâu.

Đúng lúc ấy, Tạ Từ xách hòm thuốc đi vào.

“Vi thần tham kiến bệ hạ, tham kiến nương nương.”

Tạ Từ hành lễ, ánh mắt dừng người ta một thoáng, đáy mắt lóe tia sáng ta hiểu.

Triệu Dận nhìn Tạ Từ , tức không có chỗ xả:

“Ngươi trị như vậy, mắt nàng vẫn chưa khỏi hẳn? Trẫm nuôi đám phế vật các ngươi để gì!”

Tạ Từ ung dung đáp:

“Nhãn tật của nương nương vốn do tâm bệnh tích tụ thành. Vi thần tuy có trị bệnh, khó trị tâm. Nếu bệ hạ có bầu bạn nhiều hơn, mắt nương nương tất sẽ không thuốc lành.”

Triệu Dận nghẹn, lạnh lùng hừ một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi.

khi rời đi, hắn nhìn thoáng qua bóng tối nơi góc điện.

Đó là nơi ẩn .

7

Sau khi Triệu Dận rời đi, Tạ Từ ta, đặt hòm thuốc xuống.

Hắn không vội lấy kim, đột nhiên ghé sát ta, hạ giọng, lời nói mang theo chút dụ dỗ nguy hiểm:

“Nương nương, bệ hạ đêm qua… tư vị nào?”

Ta ngẩng đầu, không né tránh nhìn thẳng vào mắt hắn.

Ta không giả mù nữa.

Tạ Từ nhìn thấy đôi mắt trẻo của ta, hơi sững sờ, rồi bật cười khẽ:

“Thì ra nương nương đã khỏi từ . Vi thần đã nói , nữ tử thông tuệ như nương nương trò hề vụng về lừa vậy.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.