Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3
Đau đớn, thân thể bị xé rách, ánh lúc tối lúc sáng.
…
Tỉnh lại lần , Phí lão gia và Phí phu nhân đang ôm lấy hai bọc nhỏ, cười đến mức miệng không khép lại được.
“Giống! Cái mũi tiểu tôn trai giống hệt Độ nhi của ta!”
“Đúng thế, tiểu tôn cũng giống Độ nhi y đúc! Giống hệt hồi nhỏ của nó!”
Ta ngây ngốc nhìn họ, lại nhìn hai bọc nhỏ gầy nhẳng trong họ.
Nhăn nheo đến nỗi chẳng nhìn rõ mặt mũi.
sự… giống sao?
Đang mải mê ngây người, Phí phu nhân đã ngồi xuống bên giường ta, mặt mày đầy áy náy.
“Hài tử à… đều là lỗi của ta, ban nãy làm ngươi sợ hãi rồi…
Là ta quá nóng vội, ngươi là thân nhi, có nhiều lời tất nhiên là khó mở miệng…
Còn hại ngươi sinh non, hai đứa nhỏ có mệnh hệ gì, ta biết làm sao bây giờ!”
Phí lão gia nhe răng cười:
“Thân thể ngươi yếu quá, sinh nở ngoài , chỉ sợ là…
May mà ngươi đến họ Phí, may mà hôm nay có đại phu Tôn đây.
Hai đứa nhỏ tuy sinh thiếu tháng, Phí ta thiếu gì chứ? Ta nói rồi mà, ngươi chính là cô nương có phúc khí!”
Lời định nói đành nuốt lại trong.
Ông nói chẳng sai, ta sinh con ngoài , e rằng một xác ba mạng.
Còn hiện tại, ta nói ra sự , ta và hài tử chỉ có thể bị đuổi khỏi cửa, đến lúc đó chỉ có đường chết chờ sẵn.
Nghĩ tới nghĩ lui, tâm trí dần dần sáng tỏ.
đã vậy…
Ta vẫn không tham lam, chỉ tiếp tục lại ăn cơm một năm .
Giả bộ lau lệ, ta nghẹn ngào nói:
“Thực có lỗi… ta vốn chẳng tử đoan chính chi nhân. Ta cùng Phí lang, mấy tháng trước, bên bờ sông Châu, vô danh vô phận mà lén lút tư tình, bụng mang cốt nhục, còn nhớ rõ khi chàng…”
Ta khẽ nhíu mày, trong đầu bất chợt thoáng qua hình ảnh thi thể kia.
“Còn nhớ rõ nơi ngực chàng có một vết bớt hình trăng non…”
“Đúng vậy! Ta đã nói là mà!”
Phí lão gia cùng phu nhân nắm chặt nhau, lệ già tuôn rơi.
“Tốt quá rồi! Phí gia ta cuối cùng cũng có hậu!”
4
khi có được trai gái, nỗi đau mất con của hai vị lão nhân cũng vơi đi phần .
khi thi hài của Phí Độ được nhập thổ an táng, hai vị liền trọng thể ghi tên hai hài tử tông phổ Phí thị.
Phí gia không có thân thích gần, đến dự đều là bạn bè họ hàng xa.
Phí lão gia đích thân đặt tên cho trai là Phí , gái là Phí Châu.
Mà tên của ta – Tống Nhược Đào – lại bị ghi tông phổ dưới danh nghĩa chính thê của Phí Độ.
Lúc bọn họ đề cập đến này, ta luống cuống xua :
“Không cần… không cần đâu, thân phận ta không xứng…”
Phí phu nhân hiếm khi nghiêm mặt:
“Đào Đào, con lập được công lớn. Độ nhi mất sớm, là con đã lưu lại cho ta hai đứa vàng. Con có biết không, chính con đã phá vỡ vận mệnh đơn truyền tám đời của Phí gia!”
Sắc mặt ta xấu hổ, không biết có thể là do… hai đứa nhỏ vốn chẳng huyết mạch Phí gia không…
Ta dường đã cưỡi lên lưng hổ, không thể xuống được rồi…
Phí gia đất Yến Bắc vốn là danh môn vọng tộc, ngày ta đến nơi còn gây chấn động một phen.
Lại còn sinh cho Phí gia một đôi long phượng.
Không biết đã đem lời ta nói lúc bối rối hôm đó truyền ra ngoài.
Giờ thiên hạ đều biết rõ ta cùng Phí Độ, thậm chí còn được biên thành truyện kể, lưu truyền khắp nơi.
kể rằng: vị công tử quý lạnh lùng si mê một tiểu cô nương duyên dáng hoạt bát.
Gặp nhau bên bờ Châu, lửa tình bùng cháy, sấm sét động lòng người, cùng nhau trọn đêm trăng mộng.
Công tử chết nơi loạn thế, mỹ nhân mang thai một đôi song sinh, vượt ngàn dặm về Yến Bắc, nối dõi cho Phí gia.
Phí gia tuyệt hậu? Phí gia chắt đầy đàn mới đúng!
Ta ngẩn người: “… viết ra cái truyện vậy?”
Phí lão gia vuốt râu, vẻ mặt thảnh thơi:
“Ta viết đấy. bảo mấy lão già kia cứ bảo Phí gia ta huyết mạch mỏng manh? Giờ thì ta bế hai đứa một lượt! Cho bọn họ ghen tỵ chết đi!”
Ta: “…”
5
Vài tháng , Phí mở tiệc, quả nhiên có người ghen tỵ kéo đến.
Ta ngồi bên cạnh Phí phu nhân, thấy một tiểu thư áo hồng ánh đỏ hoe, trừng trừng nhìn ta.
“Ngươi sự… cùng Độ ca ca bờ sông…?”
Ta hơi chột dạ, liền làm bộ thẹn thùng e lệ.
Nàng thấy dáng vẻ ta vậy, càng nóng nảy, chỉ nhi và Châu nhi, hừ lạnh:
“Ta nhìn mãi cũng chẳng thấy giống Độ ca ca chỗ ! Ngươi nhất định là thấy Phí gia giàu có nên cố tình gạt người, có không?”
Lời nàng vừa dứt, lưng đã có một lão nhân nhìn ta bằng ánh không mấy thiện cảm:
“Phu nhân, lão phu cũng thấy tử này xuất hiện có phần đáng nghi, này… cần điều tra rõ ràng.”
Trong lòng ta giật nảy, chỉ cảm thấy âm có chút quen tai, song nhất thời chẳng nhớ nổi đã nghe đâu.
Phí phu nhân lập tức lạnh mặt:
“ còn dám nhục mạ con dâu ta, nghi ngờ thân phận của nhi và Châu nhi, về chớ có bước chân cửa Phí gia ta !”
nhân nghe vậy đều biến sắc, chẳng còn dám nói lời .
Chờ bọn họ rời đi, thấy ta vẫn bất an lo lắng, Phí phu nhân liền giải thích:
Hóa ra tử kia tên là Thẩm Ninh Sương, cùng Phí Độ nhỏ lớn lên, có thể coi là mai trúc mã.
“Con chớ trách, Ninh Sương chỉ là quá si tình với Độ nhi mà thôi.”
Còn vị lão nhân kia chính là phụ thân của nàng – Thẩm Văn,
người đã đích thân đi Châu đón thi thể Phí Độ về.
“Thẩm thúc của con, ngày trước từng giúp phụ thân con trong việc làm ăn, lại là người nhìn Độ nhi lớn lên, ông chỉ là quá mức quan tâm tới Phí gia và Độ nhi, con chớ bận lòng.”
Ta gật đầu. Thì ra là vậy, trách sao cảm thấy giọng ông quen thuộc.
đó về , hai vị lão nhân càng thương yêu hai hài tử châu .
Cũng đối đãi với ta chẳng khác nhi ruột thịt.
Bọn họ là người rộng lượng, hiền hậu, là điển hình của một gia đình hòa thuận.
Ta xuất thân thấp hèn, tuy có biết chút chữ, chẳng rành thi văn cầm kỳ.
Phí gia vốn là danh môn, song chẳng hề khắt khe lễ giáo với ta, cũng không ép học quy củ nghi lễ.
Ngược lại, Phí lão gia thấy ta trong sân trồng rau, trồng lúa, trồng dưa, thì cười tít :
“Phụ thân con cũng thích mấy việc này.
Xét cho cùng Phí gia ta cũng đất mà ra.
Đào Đào à, con chính là người Phí gia ta, không sai đâu được!”
Ta đỏ mặt, nhân tiện kể châu năm .
Phụ mẫu ta vốn là nông dân chính hiệu,
thuở nhỏ ta vẫn thường theo họ lăn lộn ngoài đồng.
Tuy nay sống trong họ Phí, không còn lo cái ăn cái mặc,
nạn châu năm , trong lòng ta vẫn luôn canh cánh một nỗi.
Ta tra cho rõ, vì sao lại có đàn đàn lũ lũ châu kéo đến.
diệt trừ tận gốc, cho con người không còn chịu đói, không còn chết đói .
Phí lão gia trầm ngâm một hồi rồi nói:
“Loại châu kéo thành bầy lớn thế này, quả ít gặp. ta nhớ mang máng khi còn nhỏ có nghe tổ phụ của ngươi từng nhắc tới. Tuy chẳng còn nhớ rõ, tổ phụ có để lại một quyển thủ bút ghi chép , để ta sai người tìm mang đến cho con xem.”
Hai ta sáng rỡ:
“ vậy thì còn gì bằng!”
Trong thủ bút của tổ phụ họ Phí quả nhiên có chép lại đôi dòng về châu ,
cũng chỉ là dăm ba dòng ngắn ngủi, chẳng rõ ràng.
Trên đó viết rằng:
【Châu gặp đại hạn mà sinh, trời sinh khắc chế, lửa sợ, nước sợ.
trị tận gốc, phân biệt loại châu, đoán được thời châu đến, hiểu rõ tính nết của châu…】
Song phân biệt thế , trị ra sao, thủ bút cũng chẳng chép .
Thế là ta suốt ngày vùi mình trong ruộng, quan sát sâu bọ, bắt bọ, tìm bọ.
Lật đất, gieo hạt, sáng đến tối chẳng nghỉ.
Không hay biết, đã tròn một năm.
nhi và Châu nhi nay đã có thể tập tễnh từng bước nhỏ, chơi đùa trong ruộng với bùn đất.
Chẳng bao lâu, hai đứa bé lạch bạch chạy đến, mỗi đứa nhổ một trái dưa ngọt, lắc lư đưa tới Phí lão gia và phu nhân:
“Tổ phụ, tổ mẫu, ăn đi ạ!”
Phí lão gia cùng phu nhân âu yếm ôm lấy hai đứa:
“ nhi và Châu nhi của ta càng lớn càng giống phụ thân !”
“ đó! đúc một khuôn ra vậy!”
Ta ngẩng đầu nhìn họ, trong lòng mềm nhũn, không khỏi nhoẻn miệng cười.
Ta nghĩ, có lẽ… ta có thể lại một năm .
Chờ cho đến, chờ đến…