Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Theo quan sát, có hai cách phòng:

“Thứ nhất, trứng châu như tổ ong, có đào hố bên ruộng, đốt lửa ban đêm thu hút chúng rơi bẫy.

“Thứ hai, châu non chưa mọc cánh, chưa bay. Chỉ cần đào mương đổ , chia ba mươi người thành một tổ, một người gõ trống, lại dồn châu mương , là có tiêu diệt sạch.”

về công:

phòng không xuể, phải nhanh chóng bắt giết. Nhưng số lượng châu quá nhiều, sức quan phủ khó mà kham nổi.

“Xin hãy định chế độ khen rõ ràng, khuyến khích chúng cùng tham gia. Ai bắt được một đấu châu , một trăm văn.”

chưa kịp mở lời, Phí Độ quỳ bên cạnh:

“Quốc hữu nạn, hữu trách. Thần xin phép phủ Phí bạc phát , nguyện góp sức vì !”

tán cười lớn:

“Có ái khanh như vậy, trẫm vô cùng an tâm.”

Ta lại tiếp lời:

một biện pháp nữa, vạn vật tương sinh tương khắc — thiên địch châu chính là… vịt.”

vỗ cười to:

“Cái này dễ! Trẫm lập tức sai người gom hết vịt trong thành lại là xong!”

Ta liếc Phí Độ một cái, khom người bẩm:

“Chuyện này, phủ Phí cũng có làm được.

“Từ hai năm trước, nữ và gia phụ nuôi một bầy vịt trên trang trại nhà họ Phí, vốn là phòng ngừa từ sớm.”

“Hảo! Hảo! Hảo một câu lo xa nghĩ trước!

“Vậy này, giao Phí toàn quyền phu thê hai người đảm nhận! Phu nhân làm chủ, khanh làm phụ. Phí khanh, có được không?”

Phí Độ vội đáp:

“Thần… tuân chỉ.”

đại hỉ:

làm nên công trạng, trẫm tất trọng !”

“Tạ ơn !”

13

Phí Độ… quả thật trở nên rất kỳ lạ.

Rõ ràng là ta làm chủ, hắn làm phụ.

nhưng, hắn nay gì cũng xông lên trước, như thuở trước đối ta lời nào cũng lạnh lùng sắc bén, lại nhắc gì đến chuyện người đứng sau lưng ta.

Ngược lại, hắn đối ta thêm chiếu cố, giống như hôm ấy đoạt lấy đuốc lửa từ ta, mọi nặng nhọc, thô vụng, vất vả đều hắn giành hết.

Hừ, cuộc này ta chuẩn ba năm, chỉ vì giây phút này, sao có hắn đoạt lấy công lao?

là ta liền công khai lẫn âm thầm tranh hắn.

Hắn giành xẻng trong ta, ta lại cầm lấy đuốc lửa.

Hắn đào hố, ta gánh .

Hắn thấy ta như , nghiến răng tức tối:

“Ngươi! Ngươi có phải kẻ ngốc không!”

Ta cũng trừng mắt, không chịu kém cạnh:

“Hừ! mặc ngươi một mình lo liệu, ta mới thật là kẻ ngốc!”

Giữa lúc ta cùng hắn tranh giành kịch liệt như lửa , cuộc phòng trừ châu cũng đánh thắng một trận đẹp mắt.

Trong thành Yến Bắc lại lưu truyền một quyển thoại bản mới.

“Phu thê nhà họ Phí một lòng vì , vợ chồng đồng lòng, cứu vạn khỏi lửa. Mối nhân duyên họ cảm động trời xanh, khiến người người hâm mộ. Thử hỏi Yến Bắc này, ai có được nàng dâu tốt phúc như ? Tất nhiên là nhà họ Phí!”

Ta: “…”

“Phụ , lại là người viết đấy à?”

Phí lão gia làm bộ đạo mạo:

“Suỵt, khiêm tốn, khiêm tốn thôi ~”

Khóe môi Phí Độ hơi cong, nói gì.

Đang lúc mọi chuyện tưởng chừng đang dần chuyển biến tốt đẹp, lại đột nhiên xảy biến cố.

Hôm ấy, ta cùng Phí Độ chuẩn hoàn tất cuộc thắng lợi, bỗng nhiên xuất hiện mấy chục tên hắc y nhân.

Bọn chúng tàn độc, chiêu nào cũng nhắm chỗ hiểm Phí Độ. Người ta mang theo đều là nông , làm sao chống đỡ nổi những kẻ ấy?

Sau mấy lượt giao , Phí Độ dần lâm hạ phong, trên người cũng thấm máu.

Thực , thủ hắn, chỉ lo bản , muốn trốn cũng có chạy thoát.

Nhưng khổ nỗi… hắn lại phải ý đến ta.

Chỉ nghe một tiếng rên nặng nề, một lưỡi đao sắc bén cắm thẳng ngực hắn.

cứ tiếp tục này, e rằng ta và hắn đều sẽ bỏ mạng tại đây.

Ta nghiến răng, bốc một nắm bùn đất, lớn tiếng hô:

“Coi chừng độc!”

Lũ hắc y nhân hoảng loạn lùi về sau, mà lúc phát hiện chỉ là bùn, ta cõng lấy Phí Độ biến mất không tung tích.

May mắn thay, ta ăn khỏe, làm khỏe, nên cõng hắn cũng mấy khó nhọc.

Ta cắm đầu chạy một mạch, không dám ngoảnh đầu lại.

Nhưng chạy, ta thấy có điều không ổn.

Phí Độ ngày nóng như lửa, hơi thở dồn dập bên tai vang dội.

Bất chợt, một làn môi mềm mại chạm má ta.

Toàn ta rùng mình—không phải chứ, hắn bệnh gì à?

Ngay lúc nguy cấp lại dám… vô lễ ta?

Trong lòng ta lửa giận bốc cao, liền hất mạnh hắn xuống đất:

“Tên lưu manh này!”

Chỉ thấy hắn mặt đỏ như lửa, ngã xuống đất, kéo áo không ngừng, chỉ mấy cái lộ lồng ngực đỏ hừng:

“Lại… lại là xuân dược…”

Ta ngẩn :

“Lại…?”

Ta lúng túng hỏi:

không… sẽ chết sao?”

Phí Độ rên một tiếng nặng nề:

“Ừ…”

Ta khoanh , mắt không rời ảnh hắn đang lăn lộn dưới đất.

Cứu… hay là không cứu?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.