Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta khẽ chạm vào vết đỏ ửng trên mặt Lận Trường Phong, ngại ngùng tựa chàng.
Hẳn chàng cho rằng ta gặp phải kinh hãi và uất ức lớn lắm.
“Không sao. Xưa nay văn thần và võ tướng Bắc Sở không ưa nhau.”
Ta thở dài: “Vậy sau ta không đến phủ Thừa tướng nữa.”
“Tương lai không còn phủ Thừa tướng nào nữa.”
Lận Trường Phong mà rít qua kẽ răng.
Ta bất giác rùng mình, vừa ngẩng đầu đã bị chàng giữ hôn sâu.
Nụ hôn mang đầy nỗi oán giận.
Lận Trường Phong đợi về đến phủ thì bộc phát cơn tức.
Một hồi lâu sau, mắt chàng đỏ ngầu, chàng nghiêm giọng cảnh cáo: “Sau nàng còn dám giúp Công chúa làm mấy nguy hiểm thế , ta cấm nàng gặp nàng ấy.”
Chẳng lẽ chàng ta làm việc cho Công chúa?
Ta khựng .
Lận Trường Phong thở dài:
“Nàng nghĩ một mình Công chúa Thừa tướng cấu kết Tây Chiêu sao?”
Ta lập tức níu ống tay áo chàng, kích động đến nỗi không lời: “Vậy chàng… vậy chàng giúp Công chúa chứ?”
“Ừ.” Lận Trường Phong nhẹ hôn môi ta, “Còn tùy vào biểu hiện nàng.”
11
Có lẽ ta biểu hiện không tệ, đêm ấy Lận Trường Phong mặc hắc y rời phủ.
Trước , chàng hỏi ta chỗ Công chúa là đâu.
Ta không đáp.
Chàng véo má ta một : “Đôi ta ghen Công chúa, tim nàng, nàng ấy dường như quan trọng hơn ta.”
“Nhưng đồ ngốc , chính Công chúa ta hành động đêm nay.”
Ta ồ , bán tín bán nghi.
Lận Trường Phong vết còn đỏ: “ ấy là ám hiệu.”
“Nếu một ngày Công chúa gặp tình huống không tiện sai , dùng làm dấu.”
“Nàng ấy gọi đó là ‘chữ bát còn thiếu một nét,’ ta phải mau mau vẽ cho trọn.”
Ta nghiêng đầu: “Hai người bàn nhau ám hiệu ấy nào vậy?”
“Hôm nàng thân, bức thư Công chúa gửi kèm.”
“Thì ban nãy chàng ‘xem ta biểu hiện,’ là lừa ta ư!”
Ta nhận liền quát, nhưng Lận Trường Phong đã vút mất.
Chàng phải làm đại sự, đêm đột nhập phủ Thừa tướng, chứng cứ buộc tội phản .
Đêm đó chàng không về.
phủ thêm nhiều cận vệ.
Ta ngủ một mạch đến chiều hôm sau, nghe tiếng ồn ào ngoài đường mới hay kinh náo loạn.
Qua thêm một ngày, Lận Trường Phong mới tranh thủ ghé nhà.
Đôi mắt chàng đầy tơ máu, chàng ta mau đến bên Công chúa.
Ta vùng dậy chạy ngay, vài bước ngoái đầu sợ hãi: “Công chúa… Công chúa không sao chứ?”
Không tự lúc nào giọng ta đã nghẹn ngào.
Lận Trường Phong tiến ôm ta, xoa đầu an ủi.
“Nàng ấy không sao.”
Ta thở phào.
Chàng trầm giọng tiếp: “Thẩm Tử vì đỡ cho Công chúa một kiếm, chết dưới tay phụ thân hắn.”
Tim ta nhói .
Ta mừng vì tấm chân tình vị Phò mã đối Công chúa.
Song cũng lo Công chúa đau khôn xiết.
Ta quen Thẩm công tử từ thuở bé, chàng và Công chúa lớn bên nhau.
đó, Công chúa đến mỗi chàng.
Về sau có một ngày, Công chúa thất thần trở về.
Nàng hoảng sợ, ngơ ngác hỏi ta: “Uyển Nguyệt, nếu Thừa tướng phản , ta phải làm sao?”
Đó là lần đầu ta thấy vẻ lạc lõng nơi Công chúa.
Trước mắt ta, cô bé vốn vô lo vô nghĩ và sủng ái hết mực, sau một đêm đã buộc phải trưởng .
Ta mù tịt mọi .
Ta ôm Công chúa, : “Việc hãy để bệ hạ nhọc .”
Công chúa vuốt tóc ta.
Nàng : “Uyển Nguyệt à, ta là Trưởng Công chúa Bắc Sở .”
“ vạn phần vinh sủng, cũng phải vì dân mà bận tâm lo nghĩ.”
Buộc tội một Thừa tướng thông đồng phản nào phải trò đùa, không phải dăm ba lời nghe lén đã đủ kết tội.
Từ ấy về sau, Công chúa chưa từng hé nửa lời về đó.
12
Ta vội vã chạy đến phủ Công chúa, phát hiện mọi tồi tệ ta lo sợ đều không xảy .
Công chúa mặc áo trắng đơn bạc, ngồi phơi nắng trên ghế nằm, vẫn giữ phong thái như xưa.
Nàng dùng quạt tròn che mặt.
Ta thấy nàng gầy nhiều, cằm nhọn hẳn.
“Công chúa.”
Ta nghẹn ngào.
Công chúa uể oải phẩy tay:
“ rồi, bổn cung còn chưa khóc, ngươi khóc gì.”
“Mọi thứ chẳng phải tốt rồi sao.”
Mỗi nàng , chiếc quạt khẽ lay trước mặt: “Thừa tướng bị tru di cửu tộc, ngay cả giun dế nhà cũng bị chém mấy khúc. Coi như báo thù rửa hận cho bốn vạn tướng sĩ đã bỏ mạng ở Lăng Phong Cốc.”
Ta gạt quạt khỏi mặt nàng, vừa khóc vừa hỏi: “Còn người, người có ổn không?”
Công chúa cụp mi, giọt lệ lặng lẽ rơi.
“ không ổn, nhưng ta nhịn .”
“Công chúa, để Lận Trường Phong cưới người .”
Ta đau khôn xiết: “Hãy để cả hai chúng ta cùng chăm sóc người.”
“ sao?” Công chúa nghiêm túc hỏi.
Tới chắc chắn ta không dối, nàng chợt bật cười, nước mắt còn vương.
“Ngươi không sợ Lận Trường Phong nghe bóp chết ngươi à?”
“Công chúa yên tâm, chàng đối nô tỳ rất tốt.” Ta cố thuyết phục.
Công chúa dựa vào tay ta, giọng mong manh: “Uyển Nguyệt, Lận Trường Phong gặp ngươi lần đầu đã đem yêu mến.”
“Năm ấy hắn khỏi, còn lén ta. Hắn mong ta buông tha cho ngươi, cưới ngươi về làm thê tử.”
“Vậy nên ngươi đừng… đừng mấy lời ấy mà tổn thương trái tim hắn.”
Một vệt đỏ tươi nhuộm dần trên tà váy trắng Công chúa.
Ta hốt hoảng kêu : “Máu… máu kìa!”
“Công chúa, người làm sao vậy?”
Ta bật dậy chạy ngoài, gọi đám nha hoàn Thái y cung, đun nước nóng.
Ta không dám chậm trễ một khắc.
Trán Công chúa túa mồ hôi lạnh, nàng vẫy tay gọi ta : “Uyển Nguyệt, qua đây ta.”
Nàng khẽ lắc đầu, nở nụ cười yếu ớt: “Không sao đâu.”
“Là ta tự uống thuốc sảy thai.”
“Tại sao?” Ta Công chúa yêu trẻ , nàng vẫn luôn tốt các đệ muội mình.
“Vì ta không đứa bé sau nghe người khác kể rằng mẫu thân nó từng tru di cửu tộc phụ thân nó.”
13
Hoàng hậu cùng Thái y bước vào.
Thấy Công chúa tiều tụy nằm trên giường, người giơ tay gái một mạnh.
“ gia xã tắc, can hệ gì đến nữ tử. Ai dốc sức đến như vậy!”
Thừa tướng bị tru di, Công chúa đã dốc bao nhiêu tâm lực, Hoàng hậu rốt cuộc vẫn tỏ tường.
Người hết thương , cho nàng một Phò mã có thể che chở nàng.
Nhưng Công chúa rất ương ngạnh.
Nàng mím môi, túm lấy tay áo Hoàng hậu, ngoan ngoãn gọi một tiếng:
“Mẫu hậu.”